Điểm tích lũy trong những phút cuối cùng điên cuồng tăng lên, điều đó cũng tương đương với tốc độ tấn công và sát thương tăng lên.
Hiện trường rơi vào một mảnh nhốn nháo, bọn họ đều thảo luận về cặp đôi người hỗ trợ có lực chiến cao đến bất ngờ này.
Thậm chí cặp đôi người tác chiến với chế tác sư đứng top hai cũng mang lại nhiều chú ý.
Ở một gian phòng nhỏ dành cho VVIP, Hàn Tiêu Hãn cùng Dai và Dominic cũng đang quan sát trận chiến.
Hai người trước còn có thể bình ổn xem chiến rồi đưa ra đánh giá chung, nhưng Dominic lại nhìn màn hình quan sát Bạch Niên và Khổng Minh Quang đầy cuồng nhiệt.
Thậm chí chiến ý sục sôi mà đưa ra ý kiến với y “Tướng quân, ngài có thể cho tôi một cuộc so đấu với Bạch Niên hay không?!”
Hàn Tiêu Hãn không hề suy nghĩ mà đáp lại ngay “Không thể.”
“Tại sao chứ?” khuôn mặt điển trai lãnh khốc lại hoang dã của hắn hiện lên ý tứ bất mãn mà hỏi.
Cho đối phương một cái nhìn sắc bén, y nghĩa chính ngôn từ “Còn có thể tại sao được? Chẳng nhẽ cậu lại quên mình là hổ, còn Bạch Niên là thỏ?”
Bản năng giống loài khó chống lại, muốn để hai loài hổ và thỏ đấu với nhau là không thể.
Nhưng Dominuc chưa muốn từ bỏ, vậy nhưng chẳng đợi hắn nói thêm điều gì để luồn lách thì Dai mang theo khuôn mặt liệt của bản thân nói ra lời chế nhạo.
“Tôi suýt quên. Lần đầu gặp Hồ Cơ, đối phương còn thật che chở cho đồng bạn thỏ nhỏ của mình a.”
Tưởng tượng chẳng may bản thân làm thỏ bị thương, có phải hay không muốn mang người về cũng chỉ có thể mơ hay không.
Tai hổ rầu rĩ mà rũ xuống, thôi thì bỏ qua đi vậy. Đợi đuổi được ngừơi rồi lại nói tiếp.
Trong lúc hai hạ cấp của mình đang nói về hồ ly ba đuôi thì Tướng quân đang nghĩ về bạn thỏ con.
Khi nhắc đến lần đầu mới gặp, y không khỏi nhớ đến thỏ con trốn trên vai đồng bạn. Cuối cùng lại bởi vì bán đồng đội quá thảm mà bị ném đi.
Cuối cùng lại là trong lòng y có thêm một chú thỏ con.
Nhớ đến thỏ nhỏ làm nũng bán manh, khóe môi y bất giác câu lên ý cười, ánh mắt mang theo nhu hòa hiếm hoi.
“Ai nha! Tướng quân của chúng ta nhìn thỏ con đến mức cười ngu thế kia luôn! Đây là xuân tâm lộ phóng sao!?” bỏ qua buồn của bản thân, Dominic chớp mắt đã tìm được điều vui mới.
Dưới ánh nhìn xem vui của Dai, sắc mặt Hàn Tiêu Hãn thay đổi trong nháy mắt.
Khóe môi xụ xuống, y hừ lạnh nói “Ăn nói không phân trên dưới đàng hoàng theo phẩm hàm, cậu trở về chép quân quy cho tôi. Ngày mai tôi kiểm tra.”
Tựa như sét đánh giữa trời ngang, Dominic quỳ xuống bên chân thượng cấp khóc lóc cầu xin.
Bởi vậy mới nói, không tìm đường chết sẽ không chết.
Còn đã tìm chết thì chính là hết thuốc cứu rồi.