Trương Lưu Vân: “Bà có chút chuyện muốn hỏi con.”
Giang Cảnh Du buồn bực, chuyện gì?
“Bà nội cứ hỏi đi.”
Trương Lưu Vân: “Có phải bữa nay bác cả con tới nhà không? Nó nói gì với ông nội con con có biết không?”
Khi trước mỗi bận cái thằng đó tới nhà luôn sẽ chọc cho ông già nhà mình tức giận, nhưng mà bữa nay ổng cười tủm tỉm, không giống như là bị chọc phát hỏa ná thở.
Giang Cảnh Du sửng sốt một chút, sau đó sờ sờ cái mũi, “Mới đầu bác cả đúng là có nói mấy lời làm ông nội tức giận, sau đó con có nói mấy câu, chọc bác cả tức giận đi rồi, ông nội liền không giận nữa.”
Sau khi biết cô nói cái gì, Trương Lưu Vân cũng cười, “Bà biết ngay nó tới đây là vì vụ này mà, được rồi, bà biết rồi, về ngủ đi.”
Bà cụ cười về phòng, lưu lại Giang Cảnh Du nhìn bóng dáng bà.
Bà nội là đời vợ thứ ba của ông nội, trước đó khi đời vợ đầu tiên của ông nội sinh cặp song sinh, cũng chính là khi sinh bác cả với cô cả ấy, thì khó sinh mà qua đời, rồi sau đó qua hơn một năm ông nội bị cha mẹ ông an bài cưới đời vợ thứ hai, sinh ra bác hai. Còn mẹ đẻ của cô hai vốn là nha hoàn bên người ông nội, bà ấy sinh hạ cô hai xong thì thân thể không tốt lắm, triền miên giường bệnh được mấy năm thì mất.
Lúc đời vợ thứ hai của ông nội mất bác hai cũng không lớn mấy, lúc đó lại binh hoang mã loạn, trong nhà cũng đã suy tàn không ít, hơn nữa không có nguyên nhân chết cụ thể, cũng không có phần mộ, phỏng chừng là mất lúc bên ngoài binh hoang mã loạn, rồi sau đó mới có bà nội ruột Trương Lưu Vân vào cửa, sau đó sinh hạ ba của cô.
Chẳng qua đến khi sinh ba cô, nhà bọn họ cũng đã không còn bao nhiêu gia tài.
Về phần vì sao bác cả sẽ trở thành cái dáng vẻ không thân cận cha ruột mình như thế, mà là đi thân cận bên ông ngoại của ổng cũng là có nguyên nhân.
Nhà họ Giang bắt đầu suy tàn từ khi cưới đời vợ thứ hai, mà nhà họ Lưu bên kia lại suy tàn còn sớm hơn, chờ đến khi mẹ đẻ bác cả qua đời đã trở thành nhà người thường, cho nên vẫn luôn hy vọng nhà họ Giang có thể giúp bọn họ dốc sức gầy dựng lại sự nghiệp, bởi đó sợ ông nội cưới vợ mới quên người xưa, rồi quên luôn bọn họ, nên vẫn luôn lung lạc bác cả, cuối cùng còn gả em họ bên ngoại ruột cho bác cả.
Cho nên bác cả của cô với bác cả gái trên thực tế là kết hôn với họ hàng gần, may mà sinh con ra không có bị dị tật gì.
Có lẽ giữa chừng còn có chuyện gì mà Giang Cảnh Du không biết, chờ đến khi hai ông bác lập gia đình liền phân ra, hai người họ đều có chút oán hận với vụ bị phân ra sớm, cảm thấy đây là vì Trương Lưu Vân thổi gió bên gối, hơn nữa bọn họ cảm thấy dù cho trong nhà suy tàn, nhưng hẳn là cũng còn chút hàng tồn trữ, bị Giang Nguyên Đồng giấu đi chỗ nào rồi thôi.
Bởi thế bọn họ vẫn tôn kính với Giang Nguyên Đồng, nhưng mà đối với đứa em trai Giang Minh Trí này thì hai người họ lại nhàn nhạt. Mà lại nói tiếp chính là một cuộn chỉ rối, anh em ruột cùng mẹ cũng có lúc đánh nhau, càng đừng nói bọn họ chả phải anh em ruột cùng mẹ.
Giang Cảnh Du lắc lắc đầu, không thèm nghĩ mấy chuyện xưa lắc đó, vào phòng đóng cửa lại, lên giường, đắp chăn, sau đó cô vào game.
Trong game cũng là buổi tối, ánh trăng trên đỉnh đầu sáng rọi, cô nhìn mười miếng đất trước cửa nhà gỗ nhỏ, thu đám củ sen tới vụ vào kho hàng, mỗi một miếng đất này có thể sản xuất 5 cân củ sen, tổng cộng lại chính là 50 cân.
Sau khi thu hoạch rồi không hề trì hoãn, lập tức lại gieo củ sen mới. Củ sen có giá bán cao nhất, có lời nhất, nên hiện tại cô cơ bản đều trồng củ sen.
Đúng lúc này, bên chỗ hàng xóm có một cái bóng đen chợt lóe mà qua.
Lại gặp được hàng xóm, chỉ tiếc là còn không biết gương mặt thật của đối phương, Giang Cảnh Du lại nhìn lại level của mình, cô hiện tại đã level 9, nhưng mà cái lớp sương mù kia vẫn cứ ở đó như cũ, che kín mít hết cái cô muốn nhìn.
Thôi, thời điểm chưa tới, chờ đi.
Trong nhà gỗ nhỏ chỉnh chỉnh tề tề cất không ít thứ. Hiện tại cô không có tiêu tiền mua gia cụ, vì cô muốn lưu trữ đồng vàng dùng để thăng cấp cánh đồng, nhà gỗ nhỏ cũng có đủ không gian cho cô sử dụng lúc này.
Chỗ có nhiều đồ nhất chính là khu vực được phân chia ra làm nhà bếp, cô ngẫu nhiên sẽ đến bên này thêm cơm cho mình.
Hôm nay tới đây không phải vì thêm cơm, mà là vì chuẩn bị cho chính mình.
Cô muốn vào núi sâu một chuyến, cái ý nghĩ đó sớm đã có, nhưng mà vẫn luôn kéo dài chưa làm, giờ thời điểm tới rồi.
Dây thừng, đá với kích cỡ thích hợp, túi……
Kiểm tra một phen xong, lúc này mới đi ngủ.
Ngày hôm sau, cô nhờ bà nội mang thịt băm qua cho Cố Hướng Hằng, cô thì cõng sọt tre, còn có cả dao chẻ củi xuất phát. Trước lúc xuất phát cô nói rõ hướng đi của mình cho Giang Nguyên Đồng: “Ông nội, con đi đào chút măng.”
Cô đi vào rừng trúc trước, sau đó xuyên qua rừng trúc đi vào trong núi.
Vào giờ này mà vào trong núi cơ bản đều là mấy đứa nhỏ choai choai, mấy đứa nó nhặt nhạnh đồ trong bụi rậm ở mấy chỗ gần vùng núi, đào rau dại, còn người lớn thì vào giờ này đều phải xuống ruộng kiếm công điểm.
Giang Cảnh Du tránh đi tầm mắt mấy tiểu tử choai choai đó đi vào trong núi, cô một tay cầm dao chẻ củi, một tay cầm một cậy trúc dài gõ đánh ở phía trước, làm vậy vì nếu trong bụi có rắn rết côn trùng gì sẽ liền bị dọa chạy đi trước.
Hiện tại cô còn thay một bộ áo khác hoàn toàn, gắt gao bọc kỹ để ngừa kiến cắn.
Càng đi càng vào sâu, động tĩnh nghe được cũng càng nhiều, nhưng cô không có dừng lại, vì nơi này còn chưa đủ vào sâu.
Trước đó cô cũng từng dùng đá săn gà rừng dưới chân núi, nhưng mà chỗ như chân núi nào có nhiều gà rừng lui tới vậy chứ, chúng nó cũng có bản năng sinh tồn, ở cái chỗ mà nhân loại thường xuyên xuất hiện kia chúng nó sẽ tránh đi, cho nên thu hoạch thảm đạm, cô hiện tại vẫn luôn nhằm vào trong núi mà đi, chờ khi nghe được càng lúc càng nhiều tiếng chim hót, hơn nữa đường núi cũng hoàn toàn không còn, cô mới bắt đầu thả chậm nện bước.
Vốn dĩ đi bộ trên đường núi đã không dễ dàng, giờ lại càng chậm hơn.
Vì sao nói vào núi không an toàn?
Vì trừ bỏ dã thú cỡ lớn ra, hoàn cảnh trong núi cũng nguy hiểm.
Đường núi trơn trượt, dễ té ngã, đường dưới chân có lẽ chân trước vẫn là đường, nhưng chân sau có lẽ sẽ dẫm trúng khe hở sơn động, nếu một không cẩn thận bị té ngã, ở chỗ này là không cách nào cầu cứu, chỉ có thể mặc cho số phận.
Cho nên Giang Cảnh Du đi cẩn thận.
“Vèo vèo vèo ——” vài tiếng, có mấy cục đá xé gió bắn ra, vừa lúc bắn trúng trên cánh con gà rừng đang bay nhanh chạy trốn kia, theo tiếng nó cục tác kêu thảm tiếng, nó bị gãy cánh, bị thợ săn thu vào trong túi.
Đây là con gà rừng thứ hai Giang Cảnh Du săn được, nặng cỡ 1 cân.
Chỗ bọn họ trừ bỏ gà rừng ra, động vật thường thấy còn có thỏ hoang, hoẵng, lợn rừng vân vân.
Cô gặp nhiều nhất chính là thỏ hoang, cả đám đều chạy trốn bay nhanh, Giang Cảnh Du đụng phải 5 lần, chỉ trúng được 1 lần, còn lại đều không biết là trốn vào cái động nào mất tăm hơi rồi.
Thu con gà rừng này vào, non nửa ngày rồi Giang Cảnh Du vẫn không có thu hoạch gì khác, chẳng lẽ cô vào núi một chuyến chỉ thế này?
Giang Cảnh Du có chút không cam lòng, do dự một chút, tiếp tục đi về phía trước, thẳng đến khi cô thấy được một dòng suối, cạnh đó cô phát hiện được tung tích của lợn rừng.
Dấu vết rất mới, phỏng chừng mới vừa đi không lâu.
Sao đám đại đội trưởng bọn họ không có rửa sạch sẽ lợn rừng luôn vậy?
Thế mà còn có cá lọt lưới.
Giang Cảnh Du vừa chờ mong vừa cẩn thận đi theo dấu chân kia một đoạn đường, quả nhiên phát hiện bóng dáng hai con lợn rừng.
Ở địa phương này, lợn rừng xem như một bá, chúng nó có răng nanh dài thật dài, còn lăn trong bùn không biết bao nhiêu bận đắp nặn áo giáp, chính chúng còn da dày thịt béo, bình thường đều không làm gì được chúng nó.
Cả nhà lợn rừng này vốn dĩ đang sống êm đẹp ở chỗ này, nhưng mà hai ngày trước chúng tao ngộ đại nạn, có một đám thú hai chân cao to bứng đi cha mẹ cùng với hai người anh em của chúng, dư lại hai đứa chúng nó, giờ còn đang kinh hồn chưa định, lại đụng phải một người.
Mới đầu chúng nó cho rằng người này rất dễ đối phó, chỉ bằng thân thể này của hai anh em bọn họ, đụng vào một chút thôi, vậy là cô ta sẽ bị giải quyết.
“Hừ ——”
“Hừ ——”
Hai con lợn rừng kia muốn báo thù cho cha mẹ cùng với anh em, phát hiện được Giang Cảnh Du liền ngồi xổm xuống súc lực, mắt lóe hồng quang.
Nhưng mà khi xông lên rồi mới phát hiện đối phương không phải kẻ dễ chơi, đằng trước có một tảng đá lớn bằng chúng nó đã bị cô ta nâng lên, cứ vậy mà nâng lên! Hai con lợn rừng muốn dừng bước, lại bởi vì quán tính mà không cách nào phanh lại, vì thế hai cái cục đá lớn kia bị dùng sức nện xuống, một trong hai con không kịp né bị nện giữa đầu, lập tức nằm bò xuống.
Một con lợn rừng khác công kích cũng thất bại, nó thuận thế chạy về phía trước, muốn rời khỏi chỗ này, nhưng mà cục đá bự trong tay con người kia đã y chang món đồ plastic, lại bị nâng lên nện qua. Bởi vì nó đã chạy về phía trước, cho nên lần này chỗ bị nện trúng chính là bộ phận thắt lưng, cảnh tượng lập tức có hơi bị máu tanh.
Giang Cảnh Du nhìn quần áo trên người mình một chút, may mà cô đang mặc quần áo cũ, cẩn thận giặt thêm hai lần hẳn là không thành vấn đề.
Sau đó cô nhìn về phía hai con heo này, nên xử lý thế nào đây?
Nhìn sang dòng suối bên cạnh, cô đi đến gần đó.
Hai con lợn rừng này đều là cỡ một trăm mấy cân, Giang Cảnh Du nhanh chóng mổ bụng, xử lý sạch sẽ hai con heo này, mỗi một bộ vị đều chia tách riêng. Mấy cái khác còn được, nếu nói có cái gì hơi bị lãng phí thì phải nói tới huyết heo.
Giang Cảnh Du không có nhiều đồ đựng huyết heo cho lắm, bèn phải đào cái hố cạnh bên chôn.
Xử hai con lợn rừng này không phí thời gian gì mấy, cơ mà xử lý làm sạch chúng lại mất nhiều thời gian hơn, nhưng bởi vì nhờ cô sức lớn nên cũng rất nhanh. Chờ khi đã làm xong xuôi, nhìn sắc trời một cái, phải dẹp đường hồi phủ rồi.
Trên đường đi, Giang Cảnh Du đếm một chút: Nếu không phải cuối cùng cô gặp được hai con lợn rừng này, thu hoạch của cô thật đúng là chẳng ra gì, nhưng vì gặp được hai con lợn rừng này, cho nên thu hoạch cô có rất là khả quan, nhiều thịt như vậy á nha, nên ăn thế nào đây?
Đây thật đúng là một phiền não ngọt ngào mà.
Cô muốn lưu lại một ít làm thành thịt khô, sốt thịt băm, thịt xông khói, còn dư lại có thể bán đi.
Về phần bán cho ai à?
Có người cần, ví dụ như nhà chú Vương.
Lúc về cô còn tiện đường nhặt không ít củi đốt, thay lại quần áo mặc lúc mới vào núi, lại cõng sọt tre lên, sau đó đào thêm ít măng trở về, cô còn cho một con thỏ hoang dưới đáy sọt măng, “Vận khí tốt.”
Nhìn thấy con thỏ hoang này, Trương Lưu Vân vui sướng xong liền nói, “Một nửa nhà chúng ta tự ăn, một nửa con tặng cho dì Ninh của con đi.”
Giang Cảnh Du đáp ứng rồi, cô có thể tìm được công việc hiện tại là nhờ bọn họ ra sức không ít, điểm này cô rất rõ ràng.
Chờ đến ngày hôm sau, cô đi xưởng quần áo tìm bọn họ, bảo vệ cửa nhìn cô vài lần: “Cô tìm ai vậy?”
Giang Cảnh Du: “Tôi tìm Diệp Ninh.”
Bảo vệ cửa: “Cô đợi chút, tôi đi gọi bà ấy ra giúp cô.”
Lúc Diệp Ninh đi ra nhìn thấy Giang Cảnh Du thì có chút ngoài ý muốn, “Làm sao vậy?”
Đây là có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, nên chạy tới xưởng tìm bà sao?
Giang Cảnh Du cười, kéo bà ấy vào trong góc: “Dì Ninh, là thế này, con may mắn, săn được con thỏ hoang, tặng dì nửa con cho dì nếm thử, mặt khác.” Cô đè thấp giọng, nhìn ngó chung quanh thấy không có ai, “Thôn bọn con có người săn được lợn rừng muốn bán đi, không biết dì có muốn mua không, hắn dựa theo giá thị trường bán ra, có phiếu thì rẻ chút, không phiếu thì đắt chút.”
Ánh mắt Diệp Ninh sáng rỡ lên: “Thịt lợn rừng? Muốn! Có bao nhiêu?” Nếu không nhiều lắm bà tính bao trọn.
Giang Cảnh Du: “Hai mươi cân.”
Nghe thấy con số đó, Diệp Ninh liền thẳng mắt: “Dì ăn không hết nhiều đến vậy, con đợi chút để dì đi hỏi mấy người, dì sẽ ra rất nhanh thôi.”
Không được bao lâu bà ấy đã chạy chậm trở lại, “Hai mươi cân bọn dì lấy hết, khi nào lấy được?”
Giang Cảnh Du: “Khi nào dì tan tầm? Để lúc đó con xách tới nhà dì luôn.”
Diệp Ninh đáp ứng cái rụp: “Được, để dì về nhà sớm một chút.”
Giang Cảnh Du: “Dì Ninh, vụ này qua hôm nay ai cũng đừng nói ra, coi như không có việc này xảy ra đi nha.”
Diệp Ninh ra thủ thế khóa miệng: “Dì biết, lần sau còn có chuyện tốt như này nhớ rõ có dì nha, dì nhận tình của con.”
Một tháng chỉ phát có tí phiếu thịt thế thôi, chả đủ bỏ nhét kẽ răng, bà ấy đã nghĩ kỹ rồi, bà muốn gói một bữa sủi cảo, sau đó lại nấu một bữa thịt kho tàu.
Mặt khác còn mua một cân hiếu kính cha mẹ chồng, còn đưa sang nhà mẹ đẻ bà một chút, còn có con dâu của bà cũng muốn mua một chút hiếu kính ba mẹ của nó.
Hiện tại trên thị trường giá thịt là 1 cân 7 mao tiền, trên chợ đen nếu không có phiếu thịt thì bán đội giá lên tới 1 tệ 4 hoặc một 1 tệ rưỡi, mua 20 cân thịt này không có ai ra phiếu thịt hết, tất cả đều là đưa tiền, vậy thì dựa theo giá 1 tệ rưỡi 1 cân mà tính, thu vào 30 tệ, một tháng tiền lương của công nhân đấy.
Mà trong nhà gỗ nhỏ của cô, giờ vẫn còn gần 200 cân thịt.
Một đêm phất nhanh á nha.
Giang Cảnh Du nhìn về phương hướng nào đó một chút, kế tiếp chính là muốn đến chợ đen đại danh đỉnh đỉnh vòng một vòng, bỏ thêm chút đồ vào nhà bếp của cô.
Hiện tại trên tay cô không có phiếu, mua đồ cần phiếu, vậy thì đi chợ đen mua vừa lúc thích hợp.
Nghĩ đến đây, thừa dịp còn có chút thời gian, cô liền thay quần áo.
Cô đã hỏi thăm rồi, chợ đen ở huyện thành là “chợ đen” danh xứng với thực, chỉ mở vào buổi tối, hơn nữa chung quanh là bốn phương thông suốt, nếu có tình huống gì ngoài ý muốn thì tìm một phướng không có ai là có thể chạy.
Chẳng qua nó có một cái khuyết điểm cũng rất rõ ràng, đó chính là không thích hợp cho những đồng chí bị quáng gà, may mắn ghê, Giang Cảnh Du không có bị chứng quáng gà.
Lúc cô qua bên đó đã mấy người ngồi xổm đó “bày quán” rồi.
Chợ này không ai thét to rao hàng, cứ vậy mà ngồi xổm đó, muốn biết bán gì thì xáp vô gần mà xem.
Giang Cảnh Du bắt đầu xem từ người xếp đằng trước nhất, trên mặt đất người kia dùng một cái lá cây to mà lót, trên đó có một con gà mái bị trói chặt.
“Gà còn đang đẻ trứng, 6 đồng tiền mang đi.”
Nuôi gà trong nhà gỗ nhỏ à? Vậy phân gà làm sao đây? Chỉ có thể trực tiếp ăn, mà giờ cô có thịt.
Giang Cảnh Du lược qua.
Nhà thứ hai là bán gạo nếp: “3 cân gạo nếp, 1 tệ.”
Giang Cảnh Du không trả giá, móc ra một tệ.
Nhà thứ ba là bán táo đỏ: “2 cân, không lấy tiền, tôi muốn đường đỏ.”
Giang Cảnh Du không có, lược qua.
Nhà thứ tư, bán dao phay, “25 tệ.”
Giang Cảnh Du liếc mắt một cái là nhìn trúng con dao phay kia liền, hiện tại cô chỉ thiếu một con dao phay, nấu cơm trong nhà gỗ nhỏ đều là dùng dao đá với dao trúc, lần này xử lý lợn rừng cũng là dùng dao chẻ củi.
Cô lập tức liền muốn nói ra tôi mua, kết quả cô đã muộn một bước, lúc nhìn thì đằng trước có một người đàn ông mới vừa đưa tiền qua, nhà bán nhận lấy tiền liền đi ngay, người đàn ông kia hình như nhận thấy được tầm mắt, cũng theo sát đó đi luôn.
Giang Cảnh Du: “……”
Bỏ lỡ 10 tỷ!
Kế tiếp đó Giang Cảnh Du dạo qua một vòng cũng không thấy được nhà thứ hai bán dao phay, chỉ có thể tiếc nuối đi về, sau đó, ngày hôm sau cô thấy được tình dao trong mộng của cô, nó ở trong tay Cố Hướng Hằng, anh ấy đưa qua, mang theo cười: “Trước đó thấy dao phay đồng chí Tiểu Giang dùng không quá thuận tay, vừa lúc chỗ tôi có còn thừa một con, nghĩ đến về sau còn phiền toái đồng chí Tiểu Giang làm sốt thịt băm giúp tôi, vừa lúc có thể dùng được cái này, mong cô đừng ghét bỏ.”