Lập Tuyên hết hồn nhìn lại: ” À..thì ra là cô à Lâm Tử, tưởng ai chứ là cô thì thôi tôi đi nha, bái bai! ”
Ê..Ê………cái tên này…..Đồ..đồ không có ga lăng với con gái! Hứ! _ Lâm Tử bực bội mắng vọng theo.
” Hừ đi đụng mình còn không thèm xin một cái lỗi mà còn vác mặt bư đó đi được, giỏi lắm bà cô đây sau này không giúp nhà ngươi se duyên nữa. Hứ! ” _ Nó lầm bầm.
Nó hậm hực dắt xe ra rồ ga chạy mất hút.
Còn lại Hiểu Tinh ra sau dẫn xe ra nhưng đụng ngay mặt ” Thánh Vô Hồn Du Vỹ Tường ” đi bộ tới.
” Này, bánh xe sau bị xẹp rồi kìa! ” _ Vỹ Tường mở miệng nhắc nhở.
” Hả? Ý chết rồi giờ sao đây? _ Hiểu Tinh giật mình nhìn lại thì cả hai bánh xẹp tút.
Vỹ Tường tiến gần cô, ánh mắt đập thẳng vào con ngươi cô cùng nụ cười bán nguyệt làm cô nàng gần bị thôi miên chợt tỉnh suýt hụt tay làm ngã xe.
Cậu ta ngõ lời giúp đỡ theo kiểu ngạo mạn thái quá: ” Có muốn……. bổn thiếu gia cho đi nhờ xe không? ”
Hiểu Tinh đỏ mặt nhưng vẫn giữ được thái độ cứng nhắc: ” Thôi…khỏi…, tôi tự dẫn bộ được. ”
Đi khoảng đoạn đường khá dài, cô mệt đuối dựng xe ngồi bên lề đường hào hễn thở.
Xe Vỹ Tường cũng cất bánh đến thấy cô nàng ngồi bệt bên vệ đường miệng cậu lại cười gian lần hai, sắc mặt bừng sáng hẳn.
Cậu ta bước xuống xe tựa như hình tượng hoàng tử trong truyện ” Lọ Lem ” ánh sáng hào quang phát ra, sai lầm đó là ánh nắng chói chang chứ hào quang đâu ra.
” Ưmrr.., mệt rồi hở? Đã bảo lên xe mà không nghe. Cô đó, cứng đầu chưa đủ còn muốn cứng cổ với tôi sao? ” _ Cậu ta tằng hắng giọng đồng thời phán câu xanh rợn chân trời.
” Hừm…, mặc kệ tôi, tôi có thể điện thoại cho Lâm Tử bảo cậu ấy rước, không cần anh bận tâm? ” Hiểu Tinh cứng lời đáp.
Vỹ Tường cười khẩy: ” Hờ Hờ, tôi cá là giờ này cô ta đang vất vưởng nơi đâu rồi, không giúp được cô đâu. ”
” Hầy.., đừng có bướng! Bỏ xe đây đi, tôi gọi người đến thay vỏ giùm cho, leo lên xe tôi đi. Nhanh! ” _ Cậu ta nóng lòng giúp đỡ nên có hơi nhiều lời lạ thường.
Hiểu Tinh thấm mệt nên đồng ý hỏi khẳn định lại: ” Uhm…có thật là anh thật tình muốn giúp chứ? ”
” Ừh, lên xe đi! ” _ Vỹ Tường nhanh nhẹn kéo tay cô nàng vào xe và đóng cửa cẩn thận thẳng tiến đến nhà cô.
” Cái tên này, sao dạo này thấy hắn có vẻ tốt bất ngờ ý nhỉ? ” _ Mạc Hiểu Tinh tuy có chút xao lòng nhưng vẫn còn nghi vấn.
” Hoay, đang nghĩ xấu về tôi à? Tôi là trai tốt 100% đó chớ có nghi ngờ nhân phẩm tôi nhá! ” _ Du Vỹ Tường tự tin khẳn định bản thân.
Hiểu Tinh giật mình tự hỏi: ” Không lẽ hắn đọc trộm suy nghĩ của mình ư? ”. Không, tôi đang đói bụng thôi.
Vỹ Tường rẽ trái tiện miệng nói: ” Vậy ghé nhà hàng ăn đã rồi về, tôi cũng đang đói đây. ”
” Ôhm..uh..”. Hiểu Tinh gật đầu.
_______
Giờ này ắt hẳn Lưu Trinh nhà ta đang đọc những dòng tin nhắn từ Lập Tuyên lúc nãy đây.
Nội Dung:
Lập tuyên: Tối nay đi ăn với tôi nha, không thấy cô là tôi san bằng cái nhà hàng này đấy. Không tới là tôi đồ sát nhà cô. Ký tên: ” Tuyên Tuyên! ”. Kèm icon mặt cười.
Lưu Trinh đọc xong toát cả mồ hôi hột với kiểu hẹn hò đậm chất xã hội đen này.
” Hở?…, anh ta..anh ta dám nhắn tin đe dọa mình hở? Tên này bị biến thái chắc ” _ Lưu Trinh xanh mặt suy nghĩ.
Cô nhắn tin cho Lâm Tử và Hiểu Tinh định bàn luận nhưng hai tin nhắn ấy không có ai xem cả vì lý do kỷ thuật.
Hiểu Tinh thì bận ăn trưa cùng soái ca, Lâm Tử bận về nhà chú Bình nằm trong phòng không làm gì cả chỉ ” Ngủ ”.
Tin nhắn không phản hồi, cô nàng bèn nhắn reply Lập Tuyên: ” Địa điểm là chỗ nào? Thời gian? ”
Đáp lại cái reply Lưu trinh với tốc độ bàn thờ: ” Haha! Cô sợ hay sao mà suy nghĩ lâu thế? Địa điểm nhà hàng Blue Sea, Time: 7 giờ tối nay. Tôi sẽ tới thẳng nhà cô đón. Kèm theo icon mặt cười đeo kính đen.
” Hứ, tôi có gì phải sợ chứ! ” _ Lưu Trinh tức mình rep lại.
Lúc này Hiểu Tinh đương nhai ngấu nghiến susi cá hồi, đối diện là soái ca đẹp trai rạng ngời với ánh nhìn khiếp đảm vì tốc độ ăn của cô nàng.
Cậu ta cười nhe hết hàm răng trắng tinh khôi ra khi lần đầu thấy con gái ăn trước mặt mà bất chấp hình tượng: ” Này, ăn từ từ…bộ tôi giành ăn với cô sao mà ăn nhanh dữ? ”
À..kka. Ực ực…!
Mạc Hiểu Tinh nốc hết ly coca cola một cách sảng khoái làm cậu ta quá sức ngạc nhiên đến tròn mắt.
Hiểu Tinh ăn xong mới chợt hỏi: ” Ê, làm gì nhìn tôi trân trân vậy? Anh ăn chưa? ”
Vỹ Tường lại cười lộ hàm tiền đạo trắng sáng đẹp long lanh ra: ” Kha kha…..kkakakakak! Cô chỉ cấm đầu lo ăn, có thèm để ý tới người đối diện đâu. Tôi ăn xong rồi. ”
Lần đầu tiên trong đời cậu ta cười nhiều đến vậy đấy, biết cười lộ hàm tiền đạo, trước kia chỉ cái nhếch môi thôi là quá kỷ lục rồi.
Hiểu Tinh chợt nhìn cậu phán: ” Oh…oh..nãy giờ mới để ý, anh cười lên như vậy rất đẹp đó! ”
Vỹ Tường nghe như nước suối mát lành chảy trong tim, mặt tươi như hoa mới nở cười thẹn: ” Thật hả? ”
” Ờh, răng đẹp lắm đó! Đi đóng quảng cáo kem đánh răng được ó! ” _ Hiểu Tinh quất câu sau khiến cậu ta sặc nước bọt.
” Ặc, ặc….! Cô thật là……câu trước nghe được, tự nhiên câu sau làm tụt cảm xúc dễ sợ. ” _ Vỹ Tường lườm mắt hụt hẫng.
Đôi uyên ương cứ mãi miết tán gẫu trêu chọc quên cả giờ giấc xe cậu ta bị cần cẩu kéo đi từ lúc nào không hay vì đỗ xe không đúng nơi quy định.
Cả hai ăn xong phải lội bộ về, trên đường rảo bước đột nhiên xe tải từ phía sau phóng nhanh tới chạy xẹt qua Hiểu Tinh cũng may Vỹ Tường nhanh chân nhanh tay kéo cô vào lòng mình tránh xe.
Khoảnh khắc ấy cô nàng tim đập mạnh cỡ 100 nhịp trên một giây mặt ửng lên tựa trái gấc. Cậu ta cũng không kém, tim cứ đánh lô tô theo.
Mắt chạm mắt, mũi chạm mũi, môi sắp kề môi khiến cả hai ú tim buông nhau ra không hay gì kịp.
Sau đó hai người như hai bức tượng sáp biết đi, im lặng là vàng.