Tần Khả: “?”
Hoắc Tuấn nghiêng người sang, chân dài đặt dưới mí mắt Tần Khả, anh nở nụ cười.
“Em ngồi trên đùi tôi nói, tôi sẽ rất tiện.”
Tần Khả: “……”
Tần Khả: “Lớp trưởng Hoắc, anh tiếp tục ngủ đi, mơ một giấc đẹp, như vậy càng nhanh hơn.”
Nói xong, Tần Khả đặt tờ giấy A4 đến trước mặt Hoắc Tuấn.
“Mời xác định thời gian khóa thưởng thức Nghệ Thuật, phía trên là thời gian thích hợp hai người lớp mười và mười một Tinh Anh đã viết, lớp trưởng Hoắc chọn trong đó một cái —— trước khi tan học nhờ người khác đưa cho tôi là được.”
Giọng điệu cứng ngắc nói xong toàn bộ công việc, Tần Khả xoay người rời đi.
Mãi đến khi hình dáng cô gái nhỏ biến mất bên ngoài cửa phòng học, học sinh lớp mười hai Tinh Anh mới lấy lại tinh thần. Tiếng bàn luận đã cố gắng đè thấp lập tức bùng nổ ——
“Tôi không nhìn nhầm chứ? Là học sinh mới kia không cho Tuấn ca sắc mặt tốt?”
“Có phải chúng ta vẫn còn đang ở nhà nằm ngủ không, đây chỉ là một giấc mơ?”
“Hy vọng Tuấn ca sẽ không giận chó đánh mèo lên người vô tội là chúng ta…”
Nhưng sau khi bọn học sinh lén quay đầu lại quan sát nét mặt của Hoắc Tuấn, lại càng kinh ngạc thêm ——
Nam sinh trong tầm mắt bọn họ đừng nói là tức giận, vẻ mặt ngay cả chút bất ngờ cũng không có.
Thậm chí Hoắc Tuấn vẫn duy trì tư thế nửa ngồi nửa dựa, khóe miệng cong lên, trông có chút tiếc nuối nhìn theo cô gái nhỏ biến mất bên ngoài cửa phòng học mới thu hồi ánh mắt.
Sau đó tầm mắt anh rơi xuống tờ giấy, duỗi tay cầm nó lên.
Hoắc Tuấn nhìn lướt qua thông báo. Bàn sau anh, Kiều Cẩn chép chép miệng, vẻ mặt phức tạp.
“Tuấn ca, có phải là cậu quá nuông chiều Tần Khả rồi không?”
Hoắc Tuấn đầu cũng không nâng, giọng điệu tùy ý.
“Không phải cô ấy là em gái của tôi à.”
Kiều Cẩn: “…”
Kiều Cẩn: “Em gái cũng đâu cần nuông chiều đến thế? Tớ thấy nếu còn như vậy, không bao lâu nữa, cô ấy sẽ leo lên đầu cậu ngồi đấy.”
“…”
Bỗng dưng Hoắc Tuấn khẽ cười một tiếng.
Anh giương mắt nhìn Kiều Cẩn, “Cậu thật sự cảm thấy thế?”
Kiều Cẩn, “Phải, hoàn toàn chính xác.”
Khóe miệng Hoắc Tuấn nhếch lên, ý cười kì quặc có chút tàn bạo.
“Tôi đây cầu còn không được.”
Kiều Cẩn: “……”
Kiều Cẩn: “???”
Mấy giây sau, Kiều Cẩn buồn rầu nhìn sang Kiều Du ở bên cạnh, thấp giọng.
“Xong rồi. Xác thực biến thái.”
Kiều Du liếc cậu một cái, thay đổi đề tài.
“Nhưng mà, Tuấn ca, gần đây cậu vẫn nên cẩn thận một chút.”
“?”
Hoắc Tuấn ngoái đầu nhìn lại.
Kiều Du cân nhắc dùng từ, mới cẩn thận mở miệng: “Tứ Cửu thành… Bên Hoắc gia lại có tin tức.”
Ý cười trên mặt Hoắc Tuấn bỗng trầm xuống.
Thoáng chốc hứng thú dưới đáy mắt chuyển lạnh có chút dữ tợn. Lát sau anh mới bình tĩnh lại, cười lạnh.
“Làm sao, bọn họ lại muốn trói tôi về, nhận tổ quy tông?”
“Cụ thể thì không rõ lắm, trong đó cũng không lộ được tin tức nào.”
Kiều Du lo lắng nói.
“Tóm lại, Tuấn ca thời gian gần đây cậu vẫn nên cẩn thận một chút.”
“…”
Khóa thưởng thức nghệ thuật cuối cũng cũng xác định vào chín giờ sáng thứ bảy hàng tuần, địa điểm khóa học là ở phòng đa năng trường trung học Kiền Đức.
Quyết định bắt đầu từ tuần sau.
Mặc dù bị xếp vào cuối tuần, nhưng đa số học sinh lớp Tinh Anh đều tò mò với chương trình học mới mẻ độc đáo này, cho nên “Dân chúng oán giận” cũng không nặng.
Ba lớp Tinh Anh tập trung trong một phòng, đúng lúc trong phòng đa năng có chia ra ba dãy phân biệt nên ngồi vào.
Giáo viên dạy học còn chưa tới, các lớp trưởng đều giữ trật tự cho lớp mình.
——
Theo thứ tự Hoắc Tuấn, Tần Yên, Tần Khả đứng ở trước phòng đa năng.
Bên Tần Khả dựa vào tự giác của học sinh mới, Tần Yên dựa vào lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ để dặn, về phần Hoắc Tuấn…
Ánh mắt Tần Khả phức tạp nhìn lớp mười hai Tinh Anh sau khi bị Hoắc Tuấn không kiên nhẫn quát một câu “Tất cả câm miệng”, trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.
——
Rốt cuộc bây giờ cô cũng đã nhìn ra được, vì sao chủ nhiệm lớp mười hai Tinh Anh lại chọn Hoắc Tuấn làm lớp trưởng.
Quả thực là… Hiệu quả đáng kinh ngạc.
Tần Khả đang nghĩ ngợi.
Đột nhiên cửa chính phòng đa năng bị đẩy ra, một người đàn ông mặc âu phục màu đen cắt may khéo léo bước tới.
Anh ta dừng lại bên cạnh cửa, trên khuôn mặt mang theo nụ cười mỉm.
“Chào các em.”
“Tôi là thầy giáo dạy khóa thưởng thức Nghệ Thuật học kỳ này của các em, Hoắc Cảnh Ngôn.”
Đại sảnh phòng đa năng bỗng yên lặng.
Sắc mặt Tần Khả đột nhiên thay đổi.
Tứ Cửu thành quản gia Hoắc gia, Hoắc Cảnh Ngôn.
… Nhưng tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây??