Chúc Vi Tinh bước ra ngoài nhìn đường phố nhộn nhịp, tốp ba tốp năm người đi bộ vẫn có ý định mua đồ ăn sáng, nhưng không ai đến quầy sữa. Cậu lấy ghế đẩu nhỏ ra, đơn giản ngồi ở dưới gốc cây ngô đồng trước cửa, nhìn chằm chằm một chỗ như là xuất thần.
Không biết nhìn bao lâu, bỗng nhiên bên người nóng lên, quay đầu liền đối mặt với một cái mặt đen thui to lớn toàn lông, trông sợ đến mức Chúc Vi Tinh tưởng rằng trên Ngư Chu Nhai xuất hiện một con gấu ngựa!
Quả thật thứ kia so với một con gấu ngựa trưởng thành không chênh lệch bao nhiêu, cao bằng cậu đang ngồi, chiều cao ít nhất 1m50.
Một giây sau cậu cũng thấy rõ dáng dấp của nó, may là không phải gấu, mà là một con chó khổng lồ, một con Caucasus.
Ca Ca kia đứng sát bên Chúc Vi Tinh, đầu nó cách cậu không tới một mét, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào cậu. Tuy rằng vẻ mặt không có chút nào hung dữ, thậm chí còn có chút ngơ ngác, nhưng vẫn khiến cậu nổi lên phòng bị. Đây chính là một con chó to lớn cường đại, có thể nghiền nát sọ người ta chỉ bằng một cái há mồm, tại sao lại xuất hiện ở trong thành phố người đến người đi như thế này?
Ngay khi cậu đang nghĩ làm sao đứng dậy tránh đi mà không đánh rắn động cỏ, phía sau liền vang lên một tiếng hét.
“———Đại Phú, mới thả dây dắt chó mày liền chạy loạn, mau trở lại, ba mày tìm mày đấy.”
Dứt lời, một Chúc Vi Tinh một chó cùng quay đầu lại.
Chỉ thấy một thanh niên tóc xanh đang đứng trước tiệm sửa xe bên cạnh, vừa hướng bên này vẫy vẫy tay vừa lộ vẻ mặt kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ tới sẽ nhìn thấy Chúc Vi Tinh ở đây.
Cả người và chó bên kia đều không động.
Tóc Xanh tiếp tục hô hoán: “Đại Phú… Khương Đại Phú? Vĩnh Phú! Khương Vĩnh Phú?! Nghe không! Đứng ở đó làm gì?”
Khi Tóc Xanh đang muốn tiến lên tự mình tóm lấy con chó, tổ tông kia liền động.
Nó vừa di chuyển, Chúc Vi Tinh liền hiểu tại sao một con chó to lớn như thế có thể xuất hiện ở trên phố lớn mà vẫn chưa bị bắt lại.
Bởi vì Khương Đại Phú này có vẻ hơi ngốc, không chỉ có ngốc mà còn bị tàn tật nặng. Hình như xương cốt của nó phát triển có vấn đề, chân bước đi mềm nhũn, lóng nga lóng ngóng, nửa phút mới dịch ra vài bước, con rùa so với nó còn đi nhanh hơn, vòng vo gian nan đến được trước cửa tiệm sửa xe thì suýt va vào gốc cây, may là được người bên trong ra đến kéo lại cho thẳng thớm.
Khương Dực một tay cầm ống nước, một tay cầm băng ghế, quay lại ngồi xuống cửa tiệm sửa xe, kéo Khương Đại Phú đến đeo dây xích chó vào.
“Cậu không tắm cho nó bao lâu rồi? Mình mẩy thối hoắc.” Khương Dực trừng mắt nhìn tóc xanh Quản Hiểu Lương.
Quản Hiểu Lương oan uổng: “Còn không phải nhà tôi chật chội hay sao, chỉ có thể mang nó tới đây thôi. Lúc trước nói chỉ để tôi trông hai tuần nên mới không tắm bừa, cho nên mẹ cậu chừng nào đi thành phố A vậy? Chừng nào cậu đón nó về?”
“Con mẹ nó tôi không muốn đón về sao? Để cậu nuôi đều gầy xọp cả ra.” Khương Dực mở ống nước phun lên mình Khương Đại Phú. Đại Phú không tránh thoát, mới vừa đứng lên liền mềm chân rầm một tiếng ngã sấp xuống, giống như báo biển mắc cạn, bốn chân vung vẫy tứ phía, náo loạn đến mức Khương Dực một thân dính đầy nước.
“Lộn xộn cái gì!” Hắn lau cái mặt ướt nhẹp, không nhẹ không nặng ấn đầu nó xuống, trầm giọng nói, “Nằm im.”
Đại Phú cảm giác được giọng nói của ba nó đầy nghiêm túc, liền lập tức ngoan ngoãn, thẳng tắp co quắp nơi ấy không dám động đậy nữa.
Tóc Xanh ở một bên cười trên sự đau khổ của người khác: “Chà đi, dùng lực mà chà, không phải mới vừa chạy tới bãi rác hay sao, xem chừng dính bẩn rồi, mau rửa sạch đi.”
Khương Dực dường như cảm nhận được Quản Hiểu Lương hướng một bên bĩu môi, nghiêng đầu liền nhìn thấy Chúc Vi Tinh ở đằng xa.
Đối phương một tay cầm bình nước, một tay cầm cây quạt, ngồi dưới bóng cây lẳng lặng nhìn phố lớn. Ánh nắng chói chang xuyên qua từng mảnh từng mảnh lá ngô đồng rắc lên người cậu một màu ngọc bích lung linh, như lưu ly trong suốt, nhàn nhã, thích ý, không thấy nóng chút nào, cũng không có khí chất phố phường ồn ã của Ngư Chu Nhai, độc nhất vô nhị thư thả yên tĩnh nơi đó.
“Sao cậu ta lại ở đây? Giúp nhà Tiêu trông quầy à?” Quản Hiểu Lương rất bất ngờ trước hành vi của Chúc Vi Tinh, lại thấy Khương Dực nhìn chăm chú nơi ấy một lúc lâu, thầm nghĩ hai bên hẳn sắp xáp lại đây, để xem xem vị lão gia bên này có thể chịu được bao lâu nữa mới qua đập cái quầy sữa kia.
Kết quả Khương Dực chỉ nhìn chăm chú nửa ngày rồi dời mắt, cảm xúc trên mặt vô cùng ôn hòa.
Ôn hòa? Khương Dực??
Tóc Xanh:???
Khương Dực động tác lưu loát, nhưng do tiểu tổ tông dưới tay hắn vóc dáng quá khổ, khiến hắn phải bận rộn gần một tiếng đồng hồ mới xử lí xong. Diễn biến sau đó thì, có hai người khác bước ra từ trong cửa tiệm, một người là chủ tiệm sửa xe A Bồn, người còn lại là Trịnh Chiếu Văn lúc trước đến nhà đưa mì hoành thánh cho Khương Dực, hai người cùng chung tay bắt đầu hầu hạ Khương đại nhân.
Áo may ô trên người Khương Dực đã ướt hơn nửa, ra một đầu đầy mồ hôi, hắn đơn giản cởi áo vứt qua một bên, trực tiếp cầm vòi nước dội lên người mình. Dòng nước óng ánh trượt xuống từng tấc da màu lúa mạch, phát ra ánh bạc phản quang dưới ánh mặt trời, lực tác động thị giác cực mạnh.
Người trẻ tuổi đi dọc đường đều đổ dồn sự chú ý về đây, nam thì ghen tị, nữ thì ái mộ, bản thân Khương Dực lại không mảy may để ý, chỉ lấy quần áo bẩn lau nước trên đầu và mặt, ngẩng đầu gọi A Bồn: “Dùng máy sấy tóc thổi khô cho nó, không được dùng quạt máy! Cảm lạnh!”
“Biết rồi biết rồi, không được bạc đãi ông nội của chúng ta.” A Bồn quay vào trong cửa tiệm.
Để trần cánh tay ngồi xuống băng ghế nhỏ, Khương Dực liếc nhìn Chúc Vi Tinh đang ngồi đằng xa vẫn luôn không thèm nhìn tới đây, sau đó lại nhìn Trịnh Chiếu Văn đang nhìn mình chằm chằm, cau mày: “Đứng ở đây làm gì?”
Trịnh Chiếu Văn vội hỏi: “Muốn hỏi cậu trưa định ăn gì? Cửa hàng đầu phố mấy nay đóng cửa hôm nay mở lại rồi, A Bồn nói một lát đi ăn vài món, được không?”
Khương Dực khoác quần áo lên vai, không nhịn được gãi gãi da đầu: “Nóng, lười đi.”
Trịnh Chiếu Văn bật cười: “Cậu không cần đi, tôi đi mua.”
Hắn ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ, rốt cục miễn cưỡng đồng ý.
Quét mắt đến người dưới tàng cây đằng kia, Khương Dực bỗng nhiên lại nói: “Ăn ở đây đi.”
Trịnh Chiếu Văn nghe lời gật đầu.