Vẻ mặt của hắn ung dung nói ra những lời kia, hắn không muốn Diệp Lệnh Úy chết, nhưng cũng không muốn cậu sống vui vẻ sung sướng như hiện tại.
Sự vô tội nhạt đi trong mắt Diệp Lệnh Úy, khóe miệng cậu cong lên: “Phí Lan, tôi đã thông suốt từ lâu rồi, đó là chuyện của người lớn, liên quan gì đến tôi, cũng không liên quan đến cậu.”
Nhẹ nhàng nói ra mấy câu, không liên quan tới cậu, không liên quan tới tôi, rũ bỏ sạch những hiềm khích xưa nay của hai người, tự như lời tuyên bố, trò chơi nhạt nhẽo này kết thúc được rồi.
Thật ra Diệp Lệnh Úy vẫn còn sợ Phí Lan lắm.
Mới vừa rồi cậu bị Phí Lan kéo tóc, lập tức thuận theo ngẩng đầu lên, lộ ra dáng vẻ yếu đuối nghe lời, tâm trạng của đối phương khó đoán, đây không phải lần đầu tiên cậu được lĩnh giáo.
Phí Lan chăm chú nhìn vẻ mặt Diệp Lệnh Úy, hòng tìm ra được chút mạnh miệng bướng bỉnh trên mặt cậu, nhưng lại không có.
Diệp Lệnh Úy lớn rồi, hắn rất hài lòng.
–
Phí Thương rất hiếm khi thấy con trai mình cười khi về nhà, rất hiếm, vô cùng ít ỏi, tuy là không rõ lắm. Xưa nay hắn không biểu đạt rõ ràng tâm trạng của mình.
Phí Thương gọi hắn lại, hỏi hắn có gì mà vui thế.
Phí Lan suy nghĩ một chốc, cười nói: “Không có gì vui hết, nếu ba muốn tôi vui thì dập đầu vài cái trước bia mộ mẹ tôi đi.”
Đáy mắt của Phí Thương hiện lên nét cười.
“Làm thế thì chẳng những tôi vui mà mẹ tôi cũng vui lắm đấy…”
Phí Lan vừa cất lời, bên má đã bị tát một bạt tai nặng nề, hắn nghiêng đầu sang một bên, đầu lưỡi đẩy lên hàm, mùi máu tanh nhanh chóng tràn khắp khoang miệng.
“Không biết thức thời, không biết tốt xấu.” Phí Thương lạnh lùng nhìn Phí Lan, từ trên ghế sa lông đứng dậy, chẳng nhìn Phí Lan lấy một cái, đi thẳng lên lầu.
Dì giúp việc bưng một đĩa trái cây đi ra từ nhà bếp, thấy dáng vẻ của Phí Lan là biết hai cha con lại cãi nhau, bà vội vàng buông đĩa trái cây xuống chạy đến chỗ Phí Lan, vừa tức mình vừa đau lòng.
“Bao nhiêu năm rồi, sao con cứ bướng như thế?”
“Con coi như không thấy đi mà! Không biết, không thấy, coi như con quên đi hết, được không!” Nước mắt của bà sắp rơi xuống, Phí Lan ngồi trên ghế sa lông, tay cầm túi chườm đá, buông mi mắt xuống, vẻ mặt lạnh nhạt.
Dì giúp việc như bị chọc cho tức chết rồi, cũng đau lòng muốn chết.
Lúc Khương Huệ vừa vào cửa nhà này, Phí Lan quậy một trận trời long đất lở, Phí Thương đè hắn xuống sàn, bắt hắn phải gọi mẹ, đôi con ngươi Phí Lan như sắp nhỏ ra máu, chết cũng không gọi, nửa đêm chợt lấy dây thừng ra trói gô Khương Huệ lại, nhét vào phòng bà ta toàn là hình của mẹ hắn, bắt bà ta quỳ xuống.
“Bà có biết mẹ tôi chỉ vừa mới chết không? Lúc bà ngủ với ông ta, mẹ tôi vẫn chưa tắt thở.” Khi đó Phí Lan mới học lớp sáu, cũng chẳng biết hắn lấy đâu ra can đảm này, có thể là bẩm sinh, trời sinh người họ Phí đều là đồ điên.
Phẩm chất này còn phát huy rất tốt trên người Phí Lan.
Phí Thương thẳng tay đánh Phí Lan vào nằm phòng ICU, dây máy thở, máy đo nhịp tim gắn đầy trên người hắn, dì giúp việc gần như là khóc lóc cầu xin hai cha con đừng đánh nhau nữa.
(*) ICU: Chăm sóc tích cực, hay còn gọi chăm sóc đặc biệt, là khu vực điều trị cho các bệnh nhân nặng, có đội ngũ bác sĩ, y tá chuyên khoa theo dõi thường xuyên từng bệnh nhân.
Năm ấy Phí Lan mới mười hai.
Sau khi ra khỏi bệnh viện, Phí Lan như biến thành người khác, gọi Khương Huệ là dì Khương, hằng ngày đều học hành đàng hoàng, vẫn là một Phí Lan ưu tú nhất. Nhưng cho đến khi thi đậu vào trường cấp ba tốt nhất Thân Thành, kết quả học tập kì thi tháng đầu tiên của Phí Lan rơi xuống hạng 200, sau đó lùi mỗi lần 100, cho đến khi tới hạng 400 500 thì ngừng lại.
Giáo viên cũng từng tìm hắn nói chuyện, hỏi có phải hắn có tâm sự gì hay không, Phí Lan chỉ nói nhẹ nhàng một câu “Khó quá nên em không theo kịp” rồi cắt đứt cuộc trò chuyện này.
Lâu rồi Phí Lan không gây gổ với Phí Thương, hôm nay hắn cũng không vui.
Là một kẻ thù dai, Phí Lan tự mình ý thức được mình phải trả thù người nhà họ Diệp, chỉ có mình Diệp Lệnh Úy, hắn cảm thấy hơi mờ mịt mông lung.
Ít ra hắn không muốn thấy Diệp Lệnh Úy khóc.
Dù có sống tốt hay không, vui hay buồn, ít nhất là đừng khóc.
Dì giúp việc vẫn đang lầu bầu bên cạnh.
“Con đừng tranh cãi với Phí tổng nữa, chỉ là trứng chọi đá mà thôi, chờ khi con lớn rồi, muốn làm gì thì dì cũng không cản con.”
“Làm gì cũng không cản?” Phí Lan giương mắt, cười hỏi ngược lại: “Dì nói thật chứ?”
Dì giúp việc cũng không thích mấy đứa con của Khương Huệ, người có mắt đều thấy được. Bà chẳng đọc sách nhiều, nhưng Khương Huệ không phải người tốt lành gì, chắc chắn con trai của Khương Huệ cũng không khá hơn chút nào.
Nhưng Phí Lan cảm thấy chắc chắn bà sẽ thích Diệp Lệnh Úy, không có ai ghét cậu được cả.
Đương nhiên Diệp Lệnh Úy không biết Phí Lan gặp chuyện gì khi về nhà. Chuyện đầu tiên cậu làm khi vào nhà là lật sách ra, biết thêm chút nội dung của quyển sách sẽ khiến cậu đỡ tốn sức hơn khi đối mặt với những người kia.
Nhưng đáng tiếc là hôm nay quyển sách chẳng có gì mới, một chữ cũng không có.
Vứt quyển sách sang bên, vào phòng tắm tắm vội, sau đó Diệp Lệnh Úy đứng cạnh tủ đầu giường, cúi đầu bấm điện thoại.
Tóc của cậu trai vẫn còn ướt, cậu trùm một chiếc khăn màu xanh đậm trên đầu, nước trên ngọn tóc rỏ xuống bờ vai, thấm ướt đồ ngủ màu trắng, đáp lên ngón chân mềm mại sạch sẽ, ánh lên một lớp ánh sáng nhạt.
Diệp Lệnh Úy gọi một cú điện thoại, tự nhủ: “Đã nói rồi, tôi chẳng có tài cán gì, nhưng tôi biết mách tội.”
“Alo, em muốn ăn lẩu Oden.”
Diệp Huyến đang đánh bài với bạn bè trong quán bar, ngồi trên ghế sa lông uống rượu thì nhận được điện thoại của Diệp Lệnh Úy, hắn vốn không muốn nghe máy, trễ thế này rồi, ai thèm rước bực vào người chứ.
Nhưng điện thoại vẫn cứ reo, Diệp Huyến sợ Diệp Lệnh Úy xảy ra chuyện nên vẫn bấm nghe máy, hắn còn chưa nói câu nào, bên kia đã la làng đòi ăn Oden.
Diệp Huyến không thể tin nổi: “Điên à? Mày nhìn thử xem giờ là mấy giờ?”
Diệp Lệnh Úy ngồi trên giường, để máy tính bảng trên đùi, lười nhác lặp lại: “Anh hai, em muốn ăn Oden.”
“Không có thì em nghỉ học đấy.”
Mặt Diệp Huyến vốn đã nghiêm nghị, lúc hắn lạnh mặt xuống khiến xung quanh như đóng băng theo.
“Có đi hay không thì tùy.” Diệp Huyến lạnh lùng hỏi.
Diệp Huyến cúp máy, không đi học à? Diệp Lệnh Úy nghỉ thì liên quan gì tới hắn?
Thấy Diệp Huyến cúp máy, Nghiêm Bách đến gần hỏi hắn: “Ai chọc cậu tức?”
“Diệp Lệnh Úy, muốn ăn Oden, đòi tôi đi mua cho nó.” Giờ Diệp Huyến chẳng nuốt trôi rượu nữa, không đi học? Không đi học thì đi làm à? Đi cấy lúa?
Nghiêm Bách buồn cười, buồn cười vl, cười ngặt nghẽo ngả ra ghế sa lông.
“Ha ha ha ha ha ha em trai cậu giỏi ghê, dám sai cậu hai Diệp đi mua Oden cho nhóc, hiện giờ là mười một giờ đêm rồi, Diệp Huyến, cậu đi không?”
Hội đua xe của bọn họ đa số là dân nhà giàu, chỉ có họ sai người ta làm, chứ chưa có ai dám sai họ làm.
Diệp Huyến còn cầm cái ly trên tay, làm như không nghe thấy lời Nghiêm Bách nói.
Qua mấy phút, mọi người dần ồn ào lại, Diệp Huyến đưa tay lấy chìa khóa xe.
Nghiêm Bách để ý thấy, thuận miệng hỏi một câu: “Đi đâu đấy?”
Diệp Huyến mím môi không lên tiếng, lấy mũ bảo hiểm ôm vào khuỷu tay rồi đứng lên đi ra ngoài.
Nghiêm Bách đi tới cản hắn: “Cậu về nhà à? Sớm thế, đợi lát nữa ăn xong thì đua vài vòng đi, không phải bên kia mới xây thêm làn đua số 5 rộng thênh thang à? Có một đội đi thử nghiệm trước rồi, kích thích lắm.”
Diệp Huyến vẫn không lên tiếng, hắn cảm thấy chuyện đêm hôm khuya khoắt đi mua Oden cho em trai đã làm vỡ thiết lập lạnh lùng hằng ngày của cậu hai Diệp.
Nhưng Nghiêm Bách không nghĩ nhiều như thế, hắn liếc một cái đã thấu được lớp ngụy trang của Diệp Huyến.
“Cậu muốn đi mua Oden cho em trai à?” Mắt của Nghiêm Bách sắp rớt ra ngoài, Hắn theo Diệp Huyến đi ra, Diệp Huyến nhảy một phát lên xe, đội mũ lên, lộ ra đôi mắt không có biểu cảm gì.
Nghiêm Bách hứng thú định lên xe theo: “Dẫn tôi đi nữa, lần trước tụi nó nói em trai cậu đẹp lắm, tôi cũng muốn đi.”
Diệp Huyến khởi động xe, động cơ nổ vang khắp con phố, tiếng của hắn lẫn vào tiếng máy: “Cút xuống, sau xe của tôi chỉ dành cho người yêu thôi.”
Cuối cùng chỉ còn khói trắng dần tan và tiếng động cơ dần biến mất ở lại với Nghiêm Bách.
–
“Chủ tiệm, một phần Oden, gói mang về.”
Chủ tiệm là một cô gái, nhìn thanh niên vén rèm đi vào, giọng hắn cực kì bực dọc, nhưng không phải bực với cô.
“Vậy anh muốn loại nào?”
Diệp Huyến chưa ăn Oden bao giờ, cũng chưa từng yêu đương gì, trong thế giới của hắn chỉ có đua xe, chưa từng gặp mấy tiệm nhỏ lộn xộn này.
Dù cho nó có sạch sẽ, cũng khá nổi tiếng.
Diệp Huyến nhìn mấy cái khay toàn đựng viên, viên, viên, đủ loại xiên rồi viên.
“Gì cũng được, gói đi.” Diệp Huyến lời ít ý nhiều.
“Có lấy rau thơm không? Ăn ớt không? Chỗ chúng tôi có tương ớt Hàn và Nhật, còn có tương mù tạt…”
“Không cần.” Bởi vì Diệp Huyến không thích, nên hắn chẳng cần nghĩ xem Diệp Lệnh Úy thích hay không, thẳng thừng từ chối.
Diệp Huyến cầm hai túi được chủ tiệm gói xong rồi đi ra ngoài, vừa để xuống định lên xe, Diệp Lệnh Úy lại gọi tới.
Chắc chắn không có gì tốt.
Không một chuyện gì tốt.
Thằng nhãi con.
Diệp Huyến hít sâu một hơi, muốn nói trước ép đối phương câm miệng, nhưng vẫn chậm một bước.
“Anh hai, em muốn ăn tương mù tạt, vừa ngọt vừa ngon.” Diệp Lệnh Úy cầm điện thoại, không biết đang ăn kẹo hay uống nước mà hơi ồm ồm, tựa như đoán trước được Diệp Huyến nhất định sẽ mua sai thứ.
“Cút mẹ đi.” Diệp Huyến cắn răng nói, cúp điện thoại. Hắn khởi động xe, nghe tiếng động cơ ầm ầm, nhìn màn đêm đen kịt, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.
Một lát sau, hắn xuống xe, vọt vào tiệm bán Oden.
Bởi vì bản mặt hắn quá dữ cho nên người trong tiệm kể cả chủ tiệm cũng giật mình.
“Mật ong, tương mù tạt, lấy hết đi.”
Mấy phút sau, một thanh niên xách hai thùng tương mù tạt đi ra từ tiệm, mặt đen như đáy nồi.
Mãi đến khi xe dừng dưới nhà Diệp Lệnh Úy, Diệp Huyến mới phản ứng lại, hắn bị ma ám ư? Rốt cuộc là hắn bị gì? Đệch! Đêm hôm khuya khoắt đi mua Oden cho Diệp Lệnh Úy!
“Xuống đây lấy đồ.”
Diệp Lệnh Úy thong dong đi xuống lầu, vừa ra khỏi cửa đã thấy Diệp Huyến đang dựa xe, lớp áo khoác da màu đen phản chiếu ánh bạc trong bóng tối, đôi giày bốt có đính mấy chiếc đinh vô cùng chói mắt, nón bảo hiểm được đặt sau xe, gương mặt của Diệp Huyến còn đen hơn cả bóng tối.
Trên tay còn cầm Oden nóng hổi, bên chân đặt hai thùng tương lớn.
Giây đầu tiên Diệp Huyến nhìn thấy Diệp Lệnh Úy đã nhíu mày theo phản xạ, áo trong màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo sơ mi dài tay mỏng trơn màu vàng nhạt, ngón tay giấu trong ống tay áo, miễn cưỡng nhìn cũng được.
Mẹ kiếp bên dưới mặc cái gì, quần đùi? Quần đùi dài chưa tới đầu gối? Chân mang đôi dép bông xù màu trắng.
“…”
“Mày muốn bước ra quốc tế với phong cách phối đồ lộn xộn thế này à?” Diệp Huyến không nhịn được mà lạnh lùng chế nhạo.
Diệp Lệnh Úy ngẩng đầu nhìn hắn: “Đưa Oden cho em.”
Diệp Huyến: “…”
Ngay bây giờ hắn cảm thấy Diệp Lệnh Úy có thể xuất bản sách, làm một quyển sách có tên “Bàn về 100 cách chọc anh trai tức chết”, chắc chắn sẽ bán chạy lắm.
“Tương mù tạt nhiều quá, em ăn không hết, anh mang đi đi.”
Thân xe lung lay, Diệp Lệnh Úy đi đến, ngồi vào phía sau xe, lấy trong hộp ra một mớ thịt xiên.
“Tao không ăn thứ dính dính nhão nhoẹt này,” Diệp Huyến cau mày, “Đi xuống.”
Diệp Lệnh Úy cầm lên một xiên gà viên nhét vào tay Diệp Huyến: “Em không thích cái này, cho anh đó.”
Diệp Huyến nghi ngờ Diệp Lệnh Úy chẳng hề coi mình là con người.
Ít nhất là hiện tại.
Diệp Huyến cầm xiên thịt trong tay, không ăn, hắn vẫn cố chấp chuyện đuổi Diệp Lệnh Úy xuống xe.
Quần áo phong phanh, da thịt chỗ xương quai xanh lõm vào trong, cơ thể gầy gò ốm yếu, Diệp Huyến không dám kéo cậu xuống, lo rằng kéo một phát cậu sẽ ngủm luôn.
Hắn cố gắng nói lý với Diệp Lệnh Úy: “Sau xe là chỗ của người yêu anh, mày xuống ngay.”
Diệp Lệnh Úy liếc hắn một cái: “Anh hai có người yêu rồi à?”
“…”
“Mắc mớ gì tới mày.” Diệp Huyến nhanh chóng đổi lại giọng điệu lạnh lùng: “Mau cút xuống.”
Diệp Lệnh Úy không để ý tới hắn, điện thoại di động reo lên, cậu không rảnh tay nên sai Diệp Huyến: “Anh giúp em nghe điện thoại với.”
Diệp Huyến không muốn nghe.
Nhưng nhìn cậu trai cúi đầu khẽ ăn thịt xiên, vừa chăm chú lại ngoan ngoãn, trong lòng hắn mềm nhũn, hắn bấm nghe máy.
Tên người gọi là Phí Lan.
Diệp Huyến nhìn Diệp Lệnh Úy một cái, không lên tiếng, chuẩn bị nghe thử xem Phí Lan muốn nói gì.
“Bạn nhỏ, ai cho cậu cái gan dám sai tôi đi mua bánh ngọt cho cậu?” Thanh âm của Phí Lan nhẹ nhàng, có hơi khàn khàn lười nhác, nhưng lại rất êm tai: “Cậu cho rằng chỉ cần gọi anh là được à?”
“…”
Diệp Huyến không ngắt điện thoại, hắn lạnh mặt, đưa điện thoại đến trước mặt Diệp Lệnh Úy, nhìn ánh mắt vô tội mông lung của cậu, hắn tự nói với bản thân, đây chẳng phải là chuyệ