Trong lòng Ninh Thư nổi lên một cỗ cảm xúc nhìn có chút hả hê, chừa cô nha cái tội thích hái hoa đào, Ninh Thư không chút dấu vết hướng hai người kia đi qua.
Lăng Tuyết nhìn thấy Ninh Thư tới gần liền lập tức đẩy Lãnh Ngạo ra, sau đó hướng phía cửa chạy đi, Lãnh Ngạo bị đẩy ra chỉ biết ngây ngốc đứng nhìn, Ninh Thư một cước đá văng Lãnh Ngạo ngăn cản ở phía trước cô, rượt theo.
Lăng Tuyết nhìn thoáng qua nữ nhân không chịu từ bỏ đuổi theo phía sau, nội tâm bị đè nén cùng đau đớn ở ngực khiến trong lòng Lăng Tuyết tràn đầy thô bạo, cảm thấy giống như mình đã trở về Thế Giới Tu Chân, cảm nhận cảm giác bị người đuổi giết.
Tràn ngập sự vô lực, trong lòng Lăng Tuyết thề, sau này nhất định phải đem những tên hề nhảy nhót trước mặt cô như cô ta, giết hết không tha.
Hôm nay, cô lại bị một con kiến hôi cắn.
Ninh Thư chỉ cảm thấy may mắn vì mình đi học TaeKwonDo một đoạn thời gian, thể chất tăng lên, bằng không muốn cùng nữ chính chạy đua Ma-ra-tông, quả thực chính là mệt mỏi muốn nằm liệt.
Đột nhiên một chiếc xe chặn ở trước mặt Lăng Tuyết, trong lòng Lăng Tuyết ngưng trọng, không biết là địch hay bạn, Ninh Thư đuổi theo phía sau lập tức dừng lại, theo bản năng mà chạy ngược lại.
Theo lẽ thường, nữ chính gặp nạn đều có quý nhân tương trợ đấy, quý nhân của cô ta tới rồi, cô không muốn gặp xui xẻo, cô cũng tự biết với trình độ vòng năm của mình làm sao có thể cùng người khác đọ súng.
Quả nhiên Ninh Thư quay đầu lại liền trông thấy một người đàn ông từ trên xe bước xuống, nhắm vào lưng cô bắn một phát súng, Ninh Thư rất không có tiền đồ mà lập tức nằm rạp trên mặt đất, cái cằm cũng sắp bị dập nát, sau đó nhanh chóng đứng lên chạy trốn không thấy tăm hơi đâu.
Lăng Tuyết nhìn thấy người đàn ông này sắc mặt không phải thực tốt, một ánh mắt cực kỳ áp bách nhìn về phía Lăng Tuyết, giật giật cái mũi, hỏi: “Bị thương?”
“Thấy rồi còn hỏi.” Lăng Tuyết có chút tức giận nói, “Anh chắc không phải muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, giết tôi để thuận lợi thu thập bang phái của tôi đi.”
Người đàn ông kia cười một tiếng, bế Lăng Tuyết ném vào trong xe, sau đó khởi động xe, vẫn không quên cười nhạo Lăng Tuyết, “Ám Dạ Nữ Vương lại có thể bị một con nhóc làm cho bị thương sao.”
Lăng Tuyết bịt lấy miệng vết thương, cảm thấy rất đau, nghe được tiếng cười nhạo của hắn, âm thanh hung ác nói: “Câm miệng.”
Ninh Thư ẩn trốn, nhìn xa xa xe rời đi, thở dài một hơi, từ nay về sau, cô thời thời khắc khắc đều phải chú ý cái mạng nhỏ của mình rồi, Lăng Tuyết ăn hết thiệt thòi lớn như vậy, đoán chừng sẽ đem cô xé xác.
“Bíp bíp…” Một hồi tiếng kèn dồn dập dọa Ninh Thư nhảy dựng, nhìn chiếc xe bên cạnh, của sổ xe mở ra lại là Giáo Y đại thúc.
“Lên xe.” Giáo Y nhìn Ninh Thư nói, Ninh Thư liền lập tức lên xe, trông thấy Giáo Y khởi động xe, sau đó phóng nhanh như bay vậy.
“Chú có thể hay không chạy chậm một chút a.” Ninh Thư thiếu chút nữa cũng hét chói tai rồi, quay đầu nhìn thấy Giáo Y lại mặc áo gió lớn màu đen, quả thực không biết thế nào lại muốn nôn ra rồi.
“Mới vừa rồi là chiếc xe kia?” Giáo Y nhìn chiếc xe phía trước hỏi.
Ninh Thư có chút ngơ, hỏi: “Cái gì?”
“Lăng Tuyết ngồi trên chiếc xe kia?” Ánh mắt Giáo Y nhìn Ninh Thư đặc biệt lãnh khốc, giống như là đang phải xử lý một thứ rác rưởi không có lợi ích gì.
“Đúng, là chiếc xe đó.” Ninh Thư nói.
Ninh Thư có chút nghi hoặc, tại sao Giáo Y phải đuổi theo a…, chẳng lẽ hắn muốn đi cứu nữ chính? Đại thúc, không nên làm như thế, cô liều chết liều sống mới khiến cho Lăng Tuyết chảy ra chút máu đấy.
“Đại thúc ah, chú chắc không phải là muốn đi cứu cô ta chứ.” Ninh Thư cẩn thận từng li từng tí mà hỏi thăm.
“Tôi muốn cô ta.” Giáo Y nói.
Con mẹ nó, nằm trên cái máng gia súc lớn, tức thì mặt Ninh Thư liền méo mó, hơi có chút nản lòng thoái chí, nói: “Đã như thế, đại thúc vì cái gì còn muốn cho cháu súng.”
Giáo Y kỳ quái liếc nhìn Ninh Thư, nói: “Tôi cho cô súng cùng với việc tôi muốn Lăng Tuyết có đụng chạm gì sao?”
Ninh Thư: …
Vì cái gì Giáo Y đại thúc cho người ta cảm giác như là một con quỷ vậy, trong miệng nói muốn Lăng
Tuyết, lại còn cho cô súng bắn nữ chủ.
Chắc không phải muốn biểu diễn một hồi yêu hận dây dưa chứ, cốt truyện khẩu vị nặng cầm tù a.
Ninh Thư lắc lắc đầu mình, con mẹ nó cái cốt truyện này rốt cuộc là muốn vặn vẹo đến trình độ nào ah, trong cốt truyện người này căn bản cũng không có xuất hiện, hay hắn chính là đại boss bị che dấu.