Đúng như cậu đoán, Quang Duy suýt nữa tự cắn lưỡi mình. Sao có thể quên mất Trì Tuyết hiện tại đã là vợ của Kỷ Nhiên, là chị dâu của Huy Khải chứ. Cậu đảo mắt, khéo léo chọn lọc từ ngữ.
“Bộ phận em mới chuyển tới nhân viên nữ, tên Mai Trân. Ngoài đẹp ra, thật sự chẳng thể tìm thêm được ưu điểm nào khác.”
“Thế sao bên bộ phận cậu lại nhận?”
“Ai bảo đối phương là cháu lão Phó chứ”.
“Ý cậu là Phó Thế Thành?”
Quang Duy không trả lời, chỉ tủm tỉm cười. Huy Khải biết người này, nhờ tầng quan hệ dày đặc cùng tài nịnh hót nên vẫn luôn an ổn nằm vị trí trưởng phòng marketing. Hơn nữa đối phương luôn cậy lớn bắt nạt bé, đã vài năm hơn không có thành tích gì xuất sắc. Trong thời gian sàng lọc nhân viên sắp tới, ông ta chắc chắn sẽ bị anh nhìn chằm chằm. Như chợt nhớ tới điều gì đó, Huy Khải chau mày, thấp giọng hỏi Quang Duy. “Chuyện bản kế hoạch với công ty Jade, Mai Trân có tham gia không?”
“Theo em nhớ thì hình như không.”
“Chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn, vì trước đó hai ngày cổ đã chuyển sang bộ phận em rồi. Nếu tham gia thì chưa được chuyển bộ phận ngay đâu, phải chờ có kết quả xem đại sự thành hay hỏng. Có thể Mai Trân sợ mất đi vị trí ở bộ phận PR nên lựa chọn không tham gia.”
“Phó Thế Thành thì sao?”
“Có, lần đấy lão Phó đối với bản kế hoạch này để tâm cực kì, luôn miệng ẩn ý khoe khoang mình đóng góp nhiều bao nhiêu.”
“Nếu đã cưng chiều cô cháu gái đến như vậy, thì việc cho xem bản kế hoạch hoàn toàn có thể xảy ra. Quang Duy, anh nhờ cậu vài chuyện, chú ý xem người xung quanh Mai Trân bao gồm những ai làm việc ở đâu. Trong khoảng vài ngày tới khẳng định sẽ có người thiếu kiên nhẫn, nôn nóng muốn chứng tỏ bản thân, cậu cứ theo dõi kĩ càng”.
“Anh nghi ngờ Mai Trân sao? Cổ thuộc dạng không có đầu óc, thấy chuyện gì cần trách nhiệm gánh vác lớn thì né nhanh như chớp.
Em không nghĩ…”
“Đừng nói vậy, loại yếu kém và hèn nhát như cô ta nếu nắm bắt được cơ hội bỏ đá xuống giếng, cậu nghĩ sẽ bỏ qua sao? Anh chỉ thấy mọi chuyện hơi lạ thôi, thế chú em có chịu giúp anh không đấy hả?”
“Đương nhiên giúp chứ, ai bảo anh là ân nhân của em”.
Quang Duy vỗ vai bảo Huy Khải yên tâm. Ngày trước chính nhờ Huy Khải đỡ lời cậu mới có cơ hội được làm việc tại đây, đem năng lực của mình phát triển ở mức cao nhất.
Vốn dĩ muốn gặp Thanh Hào cạy miệng, ai ngờ lại thu hoạch được lượng lớn thông tin từ Quang Duy. Huy Khải cảm thấy nhẹ nhõm hẳn vài phần, sau khi ăn trưa qua loa quyết định hẹn gặp mặt Trì Tuyết sớm hơn. Vừa vặn việc điều tra diễn ra êm đẹp, Trì Tuyết nhờ cậu đến chốt cảnh sát để đón mình. Suy nghĩ cả đêm dài, cuối cùng tâm trạng cô mới khởi sắc hơn, vừa lên xe thấy được nụ cười toe toét của Huy Khải, lòng càng thêm nhẹ nhõm.
“Nhặt được vàng hay sao mà cậu cười suốt thế?”
“Còn hơn nhặt được vàng nữa. Mình vừa đến tập đoàn, tình cờ gặp đàn em trước đây khá thân thiết, có được vài thông tin chắc chắn sẽ giúp được cậu”.
“Thật sao?”
Trì Tuyết nhíu mày, không quá tin tưởng. Thú thật thì ngoại trừ Quế Chi, trong các bộ phận cô đều chẳng hề quen thân ai, tất cả đều ở mức xã giao. Chuyện xảy ra ầm ĩ đến mức này, còn ai nguyện đi giải oan cho cô cơ chứ.
“Đừng lo, thằng nhóc là người tử tế, biết nhìn xa trông rộng. Chưa kể nó còn có giao tình với mình. Chuyện này theo như lời Quang Duy thì trước mắt mình đoán có liên quan đến Phó Thế Thành và cháu gái lão, Mai Trân.”
“…Hai cái tên chẳng mấy bất ngờ.”
Trì Tuyết nhếch môi trào phúng, cô là người không muốn nghỉ oan cho bất kì ai, tuy nhiên người ngáng chân và đố kị cô từ trước đến nay dám nghiễm nhiên ra mặt cũng chỉ có vài người như thế này.
“Mình đoán vài ngày nữa sẽ có tiến triển. Từ qua đến giờ, anh hai mình có đả động gì tới việc này chưa?” Huy Khải ngoài mặt chỉ làm như vô tình hỏi, tuy nhiên trong lòng thì bất giác phân cao thấp.
“Vẫn đang giám sát sít sao từng người một, nhưng tình hình chưa có chuyển biến gì. May mắn là anh ấy đã thuyết phục thành công nhà thiết kế hoãn lại bản kế hoạch trong vòng nửa tháng tới, nếu giải quyết xong mình có thể bắt tay vào làm tiếp phần dang dở”.
“Còn chuyện điều tra người thì sao?”
“Anh ấy giao cho Thanh Hào. Chịu thôi, thân phận hiện tại của anh ấy nếu trực tiếp nhúng tay vào chuyện này, lại thành ra thiên vị người nhà.”
Trì Tuyết nhìn khung cảnh lướt nhanh bên ngoài, thấp giọng trả lời. Đèn giao thông báo đỏ, Huy Khải ngừng lại, đôi mắt nhìn chăm chăm chiếc gáy trắng nõn của cô, tức tối hỏi dò.
“Nhưng chính cậu cũng hi vọng anh hai mình nhúng tay vào mà, phải không?”
“Mình…”
Trì Tuyết im lặng, cô phát hiện lời Huy Khải nói không sai chút nào. Muốn anh nhúng tay đến mức triệt để, ra mặt bảo vệ cô, cho cô sự an toàn tuyệt đối. Hơn ai hết, Trì Tuyết hiểu rõ đối với người vợ chỉ có danh nghĩ trên hợp đồng, anh chẳng cần thiết làm thế, thậm chí có thể ngó lơ chuyện này, để mặc cô xử lý.
Nhưng động thái đích thân thuyết phục nhà thiết kế, dỗ dành bảo cô về nhà nghỉ ngơi, yêu cầu Thanh Hào phải đẩy nhanh tiến độ, vào buổi sáng khi cô ra khỏi cửa trên bàn vẫn là món ăn nhẹ còn nghi ngút khói, Trì Tuyết nhận ra bản thân mình ngày càng đòi hỏi. Để tâm đến đối phương, tham luyến sự ấm áp, cho dù biết anh không thích phụ nữ vẫn hi vọng trong lòng anh mình giữ vị trí quan trọng.
Huy Khải nhìn Trì Tuyết lâm vào trầm tư, môi cậu liền mỉm đến mức trắng bệch. Muốn ôm cô vào lòng, khảm cô vào tim, nhưng cậu dần nhận ra tựa như tâm hồn cô đã bị ai đó dần dần xâm nhập, bao bọc lấy trọn vẹn. Huy Khải giảm tốc độ xe, khẽ nắm lấy cổ tay cô dịu giọng vỗ về.
“Đi, chúng ta đến nơi ẩn náu quen thuộc nào.”
Trì Tuyết giật mình, thoát khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn ngẩn ngơ. Cô nhìn bàn tay đẹp đẽ đang nắm lấy cổ tay mình, đầu ngón tay vuốt ve mang theo chút yêu chiều, cuối cùng vẫn lựa chọn rút ra.