Tầm mắt lạnh như băng của Phong Thầm đảo qua.
Cơ hồ vô thức như đang nói “Ngươi dám ra lệnh cho bản tôn?”, nhưng hắn nghĩ đến trước đó đã đồng ý với nàng “ngang vai ngang vế” liền nhịn xuống, hơi gật đầu.
“Thứ hai, làm Đế nữ ừm… không cần chú ý nhiều như Ma Tôn ngươi, có thể tùy ý một chút, nhưng cũng đừng rước phiền toái lên người, bảo vệ tốt thân thể của ta, làm Đế nữ tốt là được. Suy cho cùng sau khi chúng ta đổi về, ta vẫn mong có thể ăn ngon sống tốt.”
Phong Thầm cũng đáp lời.
“Thứ ba.”
Tạ Vi Ninh do dự một lát rồi nói: “Cách xa Phong Hành tiên quân.”
Thân hình Phong Thầm hơi sững lại, giương mắt nhìn nàng, ngữ khí cổ quái: “Cách xa?”
Hắn chợt nói: “Đế nữ và Phong Hành tiên quân có hôn ước. Sao nào, Phong Hành tiên quân nổi tiếng Tứ giới được người ưu ái, mấy ngàn vạn người cầu mà không được, ngươi không cần à?”
“Đúng đúng đúng.” Tạ Vi Ninh nói, “Sau khi ngươi trở về nhớ giúp ta giải trừ hôn ước đấy.”
Khóe miệng Phong Thầm khẽ cong lên khó mà nhận thấy, âm thanh trầm thấp: “Ngươi chắc chứ?”
Tạ Vi Ninh kỳ quái nói: “Đương nhiên. Ngươi nhớ chưa?”
Phong Thầm không tỏ ý kiến.
Tạ Vi Ninh nhắc lại: “Nhớ đó!”
Phong Thầm lại chuyển đề tài: “Đêm nay có một gian tế trà trộn vào phòng ta, tới tìm Đế nữ thương lượng giao dịch. Hẳn là người trong ma quân của ta, nhưng không biết diện mạo cụ thể.”
Tạ Vi Ninh bị chấn động mạnh bởi tin tức này: “Khi nào thế? Sao bây giờ ngươi mới nói!”
“Người này tìm ta để xin Tiên giới tương trợ, hắn giúp ta giết ngươi, Tiên giới giúp kẻ đứng sau hắn thượng vị Ma chủ.”
Tạ Vi Ninh sửa lại: “Là giết ngươi.”
Nàng nghe liền hiểu: “Vậy ngươi đã đồng ý rồi? Chúng ta phải tìm ra gian tế là ai, đúng không?”
“Ừm. Không hoàn toàn đồng ý.”
Phong Thầm nhàn nhạt nói: “Đối phương nói ngày mai sẽ tặng một phần đại lễ cho Đế nữ, vậy chờ ngày mai xem sao. Ngươi tự cẩn thận.”
Tạ Vi Ninh trịnh trọng gật đầu: “Ngươi cũng vậy.”
Dứt lời, nàng xắn tay áo lên, về giường khoanh chân lại.
Phong Thầm: “? Ngươi làm gì thế?”
Tạ Vi Ninh hèn nhát nói nhỏ: “Vào Thần phủ tu luyện.”
Hiện tại nàng đâu dám ngủ chứ.
.
Hôm sau.
Nắng sớm hơi sáng lên.
Có người đưa bái thiếp dâng lên Tạ Vi Ninh, trên đó để dấu ấn của Tiên giới.
Tạ Vi Ninh đọc xong, trái tim kể ra đập rất nhanh, còn rất thành khẩn.
Nàng phất tay, người phía dưới liền lĩnh mệnh đi phái người nghênh đón.
Đội quân hùng mạnh của Tiên giới đang chờ bên ngoài Ma giới, người đi qua đi lại ở Ma giới thấy rất rõ ràng, tin tức nhanh chóng lan truyền, lập tức lọt vào tai dân chúng Ma giới, vừa nghe liền biết Tiên giới tới đây vì Đế nữ!
Vì thế tất cả mọi người buông hết việc có thể buông trong tay xuống, đặc biệt là các loại Ma tu cấp thấp hoặc người bình thường ở Ma giới không thể tu luyện đều chạy tới xem, địa giới mênh mông rộng lớn đi không hết lại có cảnh người chen người thế này.
Này cũng xem như là đại sự hiếm gặp trong Tứ giới.
Cách đó không xa, đám người ríu rít ầm ĩ trong Ma giới bao nhiêu, biểu tình người Tiên giới chờ bên ngoài phức tạp bấy nhiêu.
Cũng may, không lâu sau, người đưa bái thiếp trước đó cuối cùng đã trở về, còn có một đám Ma tu theo sau.
Mọi người Tiên giới nhìn thấy liền nhỏ giọng bàn tán.
Phong Hành Nhất nhíu mày.
Sau khi đoàn người kia tới gần, đưa bái thiếp nói rõ ý đồ đến của đối phương, là muốn người Tiên giới bọn họ tiến vào Ma giới, vào cửa gì đó của Vô Niệm Thành để đón Đế nữ trở về, sắc mặt mọi người đều có chút không tốt.
“Sao còn muốn chúng ta đi vào?”
“Người toàn bộ Ma giới đều ở đó, chúng ta chỉ có nửa đội này, sao có thể đi vào? Bọn họ phải đưa Đế nữ ra ngoài mới phải chứ!”
“Được rồi!”
Phong Hành Nhất khẽ quát một tiếng.
Mọi người an tĩnh lại.
“Nếu đối phương đã phái người nghênh đón chúng ta đi vào, chúng ta nhiều người như vậy còn sợ Ma giới bọn họ hay sao?”
Sắc mặt Phong Hành Nhất không vui nói: “Đứng thẳng lên cho ta, đừng để ta thấy bộ dạng khiếp đảm của các ngươi, không thể vứt hết mặt mũi Tiên giới!”
“Rõ!”
“Một nửa vào cùng ta, một nửa còn lại ở ngoài đợi lệnh. Nếu không ổn, tức khắc liên hệ Tiên cung.”
Phong Hành Nhất lúc này mới tiến lên, cách đám ma tu chưa đến một trượng dừng lại.
Kiếp Sát thấy hắn xuất hiện, liền biết lần này do hắn dẫn quân.
Đến gần mới biết được, cư nhiên lại là Phong Hành tiên quân kia tới?
…Cũng phải. Nàng suýt nữa thì quên, từ nhỏ Đế nữ và hắn đã có hôn ước.
Nghĩ vậy, Kiếp Sát đánh giá hắn trên dưới vài lần, không nhịn được so sánh với Ma Tôn bọn họ ở trong lòng.
Chậc… sắc mặt lạnh lẽo này, thật sự không biết sao nữ tử ngày nay đều thích loại người mặt lạnh này nhỉ?
Ma Tôn bọn họ đôi lúc còn có chút ấm áp đấy.
Vóc dáng mảnh khảnh khôi ngô, so sánh với nhau, dáng người hẳn là kém hơn Ma Tôn bọn họ, tuy rằng nàng chưa từng gặp, nhưng khí thế này vẫn kém một chút. Chậc chậc chậc.
Người như vậy, e là chỉ có thể ngắm nhìn, không thể dùng.
Nếu mọi thứ đều không bằng, sắc mặt Kiếp Sát đối với hắn cũng ôn hòa không ít, cười nói: “Ngưỡng mộ đại danh Phong Hành tiên quân đã lâu, hôm nay đích thân tới Ma giới bọn ta, thật đúng là khiến người khác kinh hỉ. Ma Tôn bọn ta nghe nói Tiên giới muốn đón Đế nữ trở về, sáng sớm đã bảo bọn ta chuẩn bị nghênh đón khách quý, không bằng đến Vô Niệm Thành ngồi xuống thưởng thức chút tay nghề của đầu bếp bọn ta rồi hẵng về?”
Phong Hành Nhất chỉ cảm thấy nàng nhìn mình thật đáng ghét, nhíu mày nói: “Không cần. Trực tiếp đưa bọn ta đến gặp Đế nữ là được.”
“Được rồi, thật đáng tiếc. Vậy mời theo ta đến đây.”
Kiếp Sát mỉm cười, xoay người liền đổi mặt.
Một đám Ma tu ra khỏi Vô Niệm Thành tới phía trước dẫn đường, dẫn một nửa người Tiên giới này vào Vô Niệm Thành.
Hai giới Tiên Ma còn chưa chính thức tuyên chiến, người Ma giới đã sớm được người Vô Niệm Thành báo cho, Tiên giới chỉ là tới đón Đế nữ trở về, nghĩ đến sự hung tàn của Ma Tôn Vô Niệm Thành, hôm nay cũng chẳng có bao nhiêu người dám gây nháo, chỉ vây ở hai bên đường mà xem.
Người Tiên giới nhìn suốt đường đi, thấy rằng dù từ góc độ nào Ma giới đều hiện vẻ u ám hiu quạnh không có một sinh linh nào, hoàn toàn không bằng Tiên giới, trong lòng vừa cảm thán vừa có chút đắc ý nhàn nhạt.
Ma rốt cuộc vẫn là ma.
Không biết dạng người như Đế nữ, chịu đựng ở nơi này hai ngày nay thế nào? Chẳng lẽ thật sự bị ma nhập hay sao?
Ôm phỏng đoán như thế, cuối cùng mọi người Tiên giới đã tới Vô Niệm Thành, vừa nhìn liền thấy Đế nữ đứng ở cổng Vô Niệm Thành, tinh thần dáng vẻ… cũng không quá suy sụp.
Nàng đứng thẳng tắp, hơi nâng cằm, vạt áo phiêu diêu, vẫn là dáng vẻ lóa mắt đó, sự lãnh đạm trên mặt không ngờ khiến diện mạo của nàng chợt nổi bật rõ rệt, vừa nhìn đã khiến người khác kinh diễm, quanh người còn có một loại khí chất làm người thần phục đến khó hiểu.
Tuy người Tiên giới đã thấy quen rồi, nhưng chỉ cách hai ngày, vẫn thầm kinh ngạc một chút.
Kinh ngạc xong lại cảm thấy đáng tiếc.
Trong thoại bản có một từ gọi là gì đó, mỹ nhân bao cỏ* (ngu dốt bất tài). Haiz.
“Tôn chủ, đã đưa người Tiên giới tới.”
Kiếp Sát lại thấp giọng nói: “Phong Hành tiên quân tới rồi.”
Ma Tôn đứng bên cạnh Đế nữ, kẻ thường ngày đều khiến người ta sợ hãi khi đứng chung một chỗ với Đế nữ lại khiến người ta mơ hồ cảm thấy hai người bọn họ hài hòa không thể ngờ. Như thể Ma Tôn cam nguyện vì Đế nữ buông bỏ phòng bị, làm mềm gai nhọn, là hậu thuẫn vững chắc của nàng.
Không khí giữa hai người này, mọi người Tiên giới cũng đã hơi cảm nhận được.
Bọn họ có chút kinh ngạc, nhưng cảm thấy mình đã nghĩ nhiều.
Thật không ngờ.
Tạ Vi Ninh trong lòng khiếp sợ: Sao nam chủ lại tới?!
Phong Thầm thì lộ vẻ mặt châm chọc.
Phong Hành Nhất đến trước mặt Đế nữ, thấy biểu tình lạnh lẽo của nàng, không giống như trước, nhìn thấy hắn liền lộ ra nụ cười cực kỳ lấy lòng. Không biết vì sao, trong lòng hắn vô cớ có chút khó chịu, nhưng rất nhanh đã bị bỏ qua.
“Tạ Vi Ninh.” Ngữ khí của hắn hiếm khi hòa dịu, “Đừng làm loạn. Theo ta trở về.”
Đế nữ nhìn hắn chằm chằm, khóe miệng lộ ra ý cười càng thêm trào phúng.
Phong Hành Nhất nhíu mày, hắn đang định nói thêm gì đó, Đế nữ đã lướt qua người hắn như căn bản không thèm để ý, đi thẳng về phía người Tiên giới.
Chỉ quăng một câu nói lạnh nhạt: “Đi thôi.”
Phong Hành Nhất xoay người, nhìn bóng dáng nàng đứng lặng, sau đó trầm mặt xuống.
Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên rung chuyển, chỉ trong tích tắc bụi bay ngập trời, phòng đá yếu ớt gần đó đã bị phá hủy rơi đầy đất!
Sắc mặt Phong Thầm bỗng dưng biến đổi, đồng tử của hắn hơi co lại, đột nhiên xoay người chạy ra hướng cửa thành.
Phong Hành Nhất không kịp ngăn “nàng”, lúc đầu ngón tay sượt qua, trái tim của hắn đập mạnh: “Ngươi ——!”
Tạ Vi Ninh nghe đám người Hộ pháp kêu to không ổn bên tai, lúc đang định đoán xem chuyện gì đang xảy ra, liền thấy giữa khói bụi có một bóng người mảnh khảnh chạy nhanh về phía nàng.
Cùng lúc đó, mặt đất xuất hiện một vết nứt lớn, một bóng đen theo đất đá vọt lên từ chính giữa cao hơn cả cửa thành, cùng tiếng rống tê tâm liệt phế và tràn ngập điên cuồng, quái vật hai mắt đỏ bừng, khí thế khiến người ta sợ hãi, nháy mắt há miệng lớn về phía Tạ Vi Ninh, răng nanh dài mấy trượng còn có mùi kinh tởm!
Đại lễ đã đến.
Tạ Vi Ninh cắn môi đến mức xuất hiện vệt máu, ngón tay không khỏi run rẩy, vẫn còn xem là giữ được bình tĩnh.
Hộ pháp hai bên lập tức phản ứng lại, chạy nhanh về phía nàng, một bước nhảy vọt lên.
Bóng hình kia gần như đã đến sát mặt.
Tạ Vi Ninh mở to mắt.
Quái vật như liều mạng phá tan công kích của Hộ pháp, toàn thân thối rữa không chịu nổi, sắp phát cuồng tiến thêm một bước ——
Hệt như đình trệ thời gian.
Tạ Vi Ninh nhìn pháp thuật phủ khắp người Phong Thầm tan vỡ, ngay sau đó răng nanh thô lớn đâm vào vai trái hắn, máu tươi nhiễm đỏ áo trên. Mà pháp thuật trong tay nàng trùng hợp đánh trúng đầu quái vật.
Tạ Vi Ninh ngơ ngác tiếp được hắn.
Nàng cắn răng nói: “Ngươi chạy tới làm gì!”
Thanh âm của Phong Thầm ở bên tai nàng, rất nhẹ cũng rất lạnh lùng: “Ma Tôn không thể bị thương vì điều này.”
Hắn tính rất chuẩn xác.
Thân thể của hắn, không thể trầy da tróc vảy vì Ma vật cấp bậc này được.
Sự cảm động của Tạ Vi Ninh tức khắc biến mất không còn.
Ngươi thật tàn nhẫn đấy!
Nàng lập tức cũng bắt đầu đau lòng cho thân thể của mình. Con mẹ nó xuyên thẳng qua vai đấy!
Mà lúc này.
Tiên giới đều bị dọa ngốc.
Ma giới đều chết lặng.
Mọi người hận không thể có một tia sét giáng xuống thức tỉnh bản thân.