Ban nãy bóng của mấy cậu nam sinh bay tới đây, Trương Chú đã cản nó lại.
Vẻ mặt cậu lúc này chính là tranh công.
“Cảm ơn cậu.” Thịnh Hạ lí nhí, ôm cánh tay, cảm thấy bờ vai nơi chạm vào cậu một thoáng kia hơi nong nóng.
Trương Chú cong môi: “Đâu dám.”
Dứt lời cậu dẫn bóng quay về trận chiến, bọn con trai nhìn hướng Thịnh Hạ nhốn nháo trêu ngươi, gì mà “anh hùng cứu mỹ nhân”, “anh Chú đỉnh của đỉnh” luồn lách len vào tai Thịnh Hạ.
Đến cả Tân Tiểu Hòa cũng tủm tỉm cười bảo: “Ôi thật, cậu không biết Trương Chú chạy nhanh cỡ nào đâu, còn nhanh hơn bóng nữa, ngầu đúng không?”
“Mình… mình không nhìn rõ.”
“Thật á?”
“Ừ.”
“Uầy ~”
Hết tiết học, Thịnh Hạ không còn muốn học môn thể dục nữa.
Về đến phòng học là cô như quả bóng hết hơi, Trương Chú thì lại khác biệt trời vực, từ trên xuống dưới phơi phới tinh thần, cứ như có sức lực tuôn tràn mãi không chảy tận.
Đầu trán cậu nhễ nhại mồ hôi, đứng ngay trước quạt ngửa cổ tu nước ngọt ừng ực, trái cổ trượt lên lặn xuống như nuốt chửng một quả trứng cút.
“Có khăn giấy không?” Tu hết lon nước ngọt, cậu cúi đầu hỏi.
Thịnh Hạ lấy từ ngăn bàn một gói khăn giấy rút đưa cho cậu. Cậu nhận ngay không khách sáo, rút soàn soạt một phát hết nửa già rồi vén tóc mái lau mồ hôi trán.
Hầu Tuấn Kỳ đi từ ngoài vào, thấy cảnh này, hí hửng cười bảo: “Ồ, có người đánh bóng xong còn có gái xinh phục vụ, sao mà hạnh phúc thế? Anh hùng cứu mỹ nhân xong cái đãi ngộ khác hẳn luôn, nhể?”
Bàn tay Thịnh Hạ đang cầm khăn giấy chầm chậm rụt về, ném khăn giấy lên bàn cậu, nét mặt ý bảo – mời tự nhiên.
Trương Chú liếc vành tai ửng lên của cô, vò khăn giấy đã lau thành cục chọi vào đầu Hầu Tuấn Kỳ, “Đấy, mỹ nhân ân, nhận xong rồi, đã hạnh phúc chưa?”
Hầu Tuấn Kỳ lấy hai tay ôm đầu, ngăn đòn tấn công khăn giấy, “Đệch, có cần phải thế không!”
—
Sau khi chính thức khai giảng, khối 12 không thể tiếp tục công khai học thêm dạy thêm. Cả ngày thứ Bảy và sáng Chủ nhật, nhà trường tổ chức giờ “tự học” tập thể, tự nguyện tham gia. Tuy thế ai nấy tự hiểu rõ không tới thì sẽ chậm hơn các bạn nên hầu như có mặt đông đủ.
Trên thực tế coi như chỉ được nghỉ chiều Chủ nhật.
Thứ Bảy, đa số các bạn không mặc đồng phục xanh trắng hàng ngày mà diện đồ thường, lớp học vì thế tìm lại không khí tươi sáng những ngày học thêm của kì hè.
Các bạn nữ đa phần diện những bộ váy xinh xắn hoặc quần soóc ngắn năng động tươi trẻ.
Riêng Thịnh Hạ vẫn mặc đồng phục, cổ áo cài hết nút, ống quần thùng thình gió lùa căng.
Tân Tiểu Hòa hỏi: “Hạ Hạ, sao cậu còn mặc đồng phục nữa?”
Thịnh Hạ cúi xuống tự nhìn mình, “Hả? Sao lại không mặc?”
Trương Chú nghe tiếng quay sang, vô thức lùng sục trong trí nhớ, trước khi có đồng phục cậu ấy đã mặc gì?
Nhưng không một ấn tượng, kiểu gì cũng chẳng khác đồng phục là mấy.
“Cuối tuần không cần mặc mà?” Tân Tiểu Hòa nói.
Thịnh Hạ cong mắt nhoẻn cười: “Ờ, mình không để ý, cũng như nhau thôi mà.”
Cô mua ba bộ đồng phục, đủ để thay.
Tân Tiểu Hòa nói: “Mình nghĩ cậu mặc mấy loại váy trắng, vải đay hoặc tuyn, mà không, không riêng váy, cậu thì chắc mặc gì cũng rất đẹp!”
“Không biết nữa.” Thịnh Hạ trả lời.
“Cậu chưa mặc bao giờ à?” Tân Tiểu Hòa nhìn ánh mắt lơ ngơ của Thịnh Hạ, hơi ngạc nhiên, “Mình tưởng chỉ có mình là chưa từng mặc váy.”
Thịnh Hạ chỉ nói: “Vì phải chạy xe.”
“Xe điện thôi mà, đâu có bàn đạp, có thể mặc váy dài một chứ chứ?”
“Ừm… cũng phải,” Thịnh Hạ không giỏi phủ định lời người khác, “Nhưng quần thì tiện hơn.”
“Lúc nhỏ mình rất thích mặc váy, còn phải là váy đính kim tuyến lấp lánh,” Tân Tiểu Hòa kể chuyện lúc nhỏ, không buồn để ý mặt mũi hay thể diện, “Nhưng chân mình to, còn đen nữa, bị đứa bạn chơi từ bé bảo trông giống lợn huỳnh quang ha ha ha ha. Từ đó là mình chỉ ngắm người khác mặc thôi.”
“Có đâu, cậu gầy mà?” Lời này Thịnh Hạ nói thật lòng. Tuy Tân Tiểu Hòa không được coi là thon thả, nhưng chưa đến mức béo.
Tân Tiểu Hòa thở dài: “Lên cấp ba mới gầy đi, nhưng không còn thích mặc váy nữa. Mặc không quen, cứ thấy lạnh chân thế nào ấy, ha ha.”
Thịnh Hạ gật gù, rất hiểu cảm giác này, “Mình cũng vậy.”
Thích, nhưng không quen.
Trương Chú chẳng để tâm chuyện gì, lại hào hứng chống cằm nghe hai cô bạn nói chuyện.
Nghe đến đây thì nhướng mày.
Mình cũng vậy?
Cũng vậy cái gì? Cũng lên cấp ba mới gầy đi, hay là cũng không quen mặc váy?
Trong trí bỗng chớp lên hình ảnh cô mặc váy, cánh tay trắng ngần, mắt cá chân nhỏ nhắn, eo thon gọn – Cậu ngó lại tay mình, đo bằng mắt, có lẽ có thể vòng cánh tay vừa trọn…
“Khụ.” Bỗng cậu ho lên một tiếng, bàn tay đang chống cằm giơ lên bịt mũi, nhanh chóng quay đầu đi.
Khi Thịnh Hạ nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy sườn mặt cậu thiếu niên cúi thấp.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo phông đen, áo trơn không hình, chỉ sau gáy có in một chiếc đinh nhỏ vuông vức. Cũng vì chỉ có một chiếc, nên khi lướt qua sẽ vô thức đặt mắt vào.
Giờ cậu đang cúi đầu, một hàng đốt sống sau gáy đội lên, ẩn dưới mái tóc ngắn trông như đốt sống lưng của Tiểu Long Nhân(*).
(*) Tên một bộ phim Trung Quốc có vai chính cùng tên.
Khung xương ấy, mang tới cảm giác về sự hoang dã và sức mạnh vừa độ.
Chợt cô nhớ về khi được cậu đỡ bóng cho, lòng bàn tay cậu va mạnh vào quả bóng rổ đang di chuyển tốc độ cao, tiếng va chạm ấy nghe thôi đã thấy rất đau, cậu thì vẫn không tỏ vẻ gì.
Và sức mạnh kéo cô đi ấy, chỉ một cánh tay đã như có thể xách bổng cô lên…
Chẳng hiểu sao cậu ho khẽ tiếng nữa, âm nhỏ gần như không thể nghe, chỉ có trái cổ hơi mấp máy.
Thịnh Hạ hoàn hồn, lẳng lặng rời mắt, khi cúi xuống lại nhìn thấy đôi đai phủ trên đầu gối cậu.
Xem ra tặng món đồ này cũng khá thực dựng, cho dù sau này phát hiện cuốn sách luật là do cô tặng, hẳn vẫn có thể lấy công chuộc tội, Thịnh Hạ nghĩ thế.
—
Cuối tuần khối 10, 11 không đi học, quán ăn trưa lại về là khoảng trời riêng của khối 12, lượng khách giảm hẳn.
Kiểu người chỉ sợ không khí quá tự nhiên như Hầu Tuấn Kỳ, rành rẽ nhất là kĩ năng không nhìn tình thế.
Vừa thấy mặt đã ùa tới ngồi bên cạnh Thịnh Hạ, còn gọi Trương Chú, “Bên này!”
Thế là Thịnh Hạ lại ngồi giữa hai cậu cao to, cúi đầu như thiếu nữ nhà lành bị lưu manh gạ gẫm.
Hầu Tuấn Kỳ ăn như chết đói ba ngày, và được mấy đũa đã sạch bát, đứng dậy đi lấy thêm cơm. Trương Chú thì cả tốc độ và lượng cơm đều bình thường.
Thịnh Hạ ăn ít, còn cố ý ăn nhanh, ăn xong bỏ lại câu “mình ăn xong rồi, đi trước nhé” rồi bỏ đi một nước, chưa để cậu kịp trả lời.
Dặn dò một câu là lễ phép, không đợi trả lời mới là thái độ.
Còn biết dỗi cơ đấy.
Kể từ sự kiện “mỹ nhân ân” đến bây giờ, đã có hai ngày Thịnh Hạ ngó lơ hai cậu chàng.
Hai hôm nay gần như chiều nào Trương Chú cũng đi đánh bóng, hôm nào cũng đeo đôi đai gối kia, nhưng không thấy cô có biểu hiện gì đặc biệt.
Được lắm, nhát gan như cô mà lại không bị dọa dẫm, xem ra là rất có niềm tin.
Ánh sáng chính đạo quả nhiên đủ soi sáng?
“Chú, nhìn cái gì vậy?” Hầu Tuấn Kỳ quơ tay trước mắt Trương Chú, “Thành kính quá thế?”
“Nhìn Bồ Tát.” Trương Chú nói.
“…?”
Trương Chú: “Vừa mới hiển linh, cậu không thấy à?”
Hầu Tuấn Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt mày ngơ ngác: “…?”
Trương Chú: “Cậu thiếu chút phước báo.”
Hầu Tuấn Kỳ: “…”
Trương Chú: “Bớt xem “phim” lại, làm vài việc thiện đi.”
Hầu Tuấn Kỳ: “…”
Tác giả có lời:
Hầu Tuấn Kỳ: Chưa lúc nào cạn lời như lúc này.
Thịnh Hạ: Bồ Tát của hoàng đế, cậu không nhìn thấy cậu là người bình thường.
Tuổi mới lớn, nảy sinh tò mò với thân thể khác giới là bắt đầu của “tham niệm” đó ~