Ban đầu, ngành thiết kế dành cho người đồng tính nhiều hơn nên tôi không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ, theo ý của Triệu Thần Nguyên, bữa tiệc mà tôi và Giang Bác Thư gặp nhau có thể là do Thẩm Tĩnh sắp xếp buổi xem mặt nhau để cố ý tác hợp hai chúng tôi.
“Đang chẻ củi anh trai ơi, em đang ở Sơn Nam, sao đi cùng với cậu ta được?” Tôi ngồi xổm trên mặt đất dựa vào cái rìu, đánh vỡ ảo tưởng của Triệu Thần Nguyên.
“Sơn Nam? Sao tự nhiên chạy xa vậy?”
“Cậu không online à? Không biết tôi lên hot search hả?”
“Gần đây tôi ngày đêm bận tăng ca, chờ một chút, bây giờ tôi đi tìm…” Nói xong, y bắt đầu phát ra một loạt cảm thán, thỉnh thoảng lại xen lẫn hai tiếng “chậc chậc”.
Đọc hết xong, y kết luận: “Bách Dận, cậu vẫn đỉnh như ngày nào.”
Tôi nhặt đống củi vương vãi trên mặt đất rồi khiêng vào phòng chứa củi: “Mai tôi về rồi, cậu chọn thời gian rồi nói cho tôi là được.”
“Được!”
Sau khi trò chuyện thêm vài câu về tình hình hiện tại của nhau, trước khi cúp máy, y lại nhắc đến Giang Bác Thư, nói nếu người này lại không được thì y có thể giới thiệu người khác cho tôi.
“…” Tôi lần lượt xếp củi dọc theo vách tường, cười nói: “Cậu kết hôn rồi nên không nhìn nổi người khác độc thân à?”
“Nguyên nhân chính là cậu độc thân quá lâu, tôi còn nhớ hồi ĐH cậu không như vậy, ngay cả tôi còn nghe nói cậu biết chơi có tiếng mà.” Triệu Thần Nguyên hơi không tin được nói.
Sau khi chất hết củi, tôi tựa người vào đống củi, thở phì phò bằng hốc mũi.
Rốt cuộc là tôi chơi ai hả trời? Chơi ở đâu? Có phải mặt em bé ghi hận tôi rồi tung tin đồn về tôi khắp nơi không?
Ánh mắt tôi tùy ý quét qua, đột nhiên dán chặt vào bức tường đối diện.
“Cứ coi như là tôi đã thay đổi hoàn toàn đi.” Không còn tâm trạng nói chuyện với Triệu Thần Nguyên nữa, tôi tùy tiện nói vài câu chiếu lệ rồi cúp điện thoại.
Phòng chứa củi bẩn thỉu bừa bộn, dưới đất đầy rơm rạ, ở các góc chất đầy các loại nông cụ và đồ đạc bỏ đi. Dù đi vào ban ngày hay ban đêm tôi cũng chỉ sẽ chú ý đến mặt tường chất củi, hiếm khi nhìn những nơi khác.
Hôm nay cũng là trùng hợp, sau khi ở trong phòng chứa củi một lúc, tôi mới nhìn thấy dấu vết mơ hồ trên bức tường đối diện.
Dời đi cái bàn rách nát chắn đường, trên bức tường đầy rêu phong và vết bẩn là từng chữ “Chính” (正)màu trắng nhạt, sờ vào có cảm giác lồi lõm nhẹ, hẳn là khắc bằng dụng cụ sắc bén.
Trong căn nhà kho chứa cửa rách nát như thế này, ai sẽ ở đây khắc chữ “chính”? Những chữ này tượng trưng cho điều gì?
Tôi tháo tai nghe Bluetooth trên tai xuống, quay người lao ra khỏi phòng chứa củi, bước nhanh về phía sảnh chính.
Tôi đã có một câu trả lời mơ hồ trong đầu nhưng tôi vẫn muốn tự mình xác nhận.
Khi đến chính điện, Ma Xuyên đang tiếp tín đồ, đó là một cặp vợ chồng khoảng bốn mươi tuổi, vì gần đây đứa con trai út của họ không được khỏe, ho cũng không thuyên giảm nên họ đặc biệt đến xin Sơn quân cho con họ bình an khỏe mạnh.
Tôi im lặng nghe họ khen con họ dễ thương và hiểu chuyện như thế nào, hình ảnh cậu bé Ma Xuyên mười một tuổi hiện lên trong đầu tôi một cách vô thức.
Cậu bé mười một tuổi, lẽ ra là bảo bối trong tay bố mẹ, nhưng vì được chọn làm người kế vị Ngôn Quan nên phải xa lánh người thân, một mình tu hành trong chùa.
Nếu lão Ngôn quan tốt thì không sao, nhưng ông ta lại cứng nhắc và khắc nghiệt, hễ phạm lỗi là bị đánh mắng luôn. Từng chữ “chính” trong kho củi kia rốt cuộc là đã được tích lũy sau bao nhiêu lần bị nhốt?
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, cậu đã trưởng thành từ cậu bé ngỗ nghịch đó đến như ngày hôm nay, không còn vùng vẫy, không còn cố chấp, ngày này qua ngày khác làm tròn chức trách ngôn quan giống như những gì “bố” đã dạy cậu.
Tôi nhìn pho tượng đầu hươu to lớn trong chùa, lúc này trong mắt Thần không còn sự từ bi, chỉ có sự thờ ơ vô tận.
Tần Già truyền đạt mong muốn của các tín đồ, vậy ai sẽ truyền đạt mong muốn của Tần Già?
Cặp vợ chồng trung niên ở lại hơn mười phút trước khi rời đi, sau khi họ rời đi, tôi ngồi đối diện với Ma Xuyên.
Ánh mắt của hắn rơi vào trên trán của tôi, hơi nhíu mày, tôi ngẩng đầu sờ sờ chỗ đó, phát hiện có một cục phồng lên cùng một ít vảy máu đã khô.
“Ồ, lúc chặt củi vô tình bị dăm gỗ bay vào người.” Tôi giải thích.
Hắn đứng dậy đi vào phòng, một lúc sau thì lấy ra một lọ bông gòn tẩm cồn và một miếng băng cá nhân.
Chống hai tay trên chiếc bàn thấp, tôi ngoan ngoãn ngẩng mặt lên để hắn băng bó vết thương cho mình.
“Sh, đau quá!” Cồn lau vào vết thương, chỉ nhoi nhói nhưng tôi lại kêu lên một tiếng đau đớn.
Tay Ma Xuyên run nhẹ, lập tức nhẹ tay hơn nữa.
1
Tôi hưởng thụ sự phục vụ của hắn, híp mắt nói: “Tôi phát hiện rất nhiều chữ “chính” trong kho củi…”
Bông gòn tẩm cồn đột ngột dừng lại tại chỗ một lúc lâu, một lúc sau, Ma Xuyên mới bỏ cái nhíp cầm bông gòn xuống, đưa miếng băng cá nhân trên bàn cho tôi.
“Một nét tượng trưng cho một lần bị nhốt, hay là một ngày?” Tôi mở gói băng cá nhân, nhẹ nhàng đưa cho hắn.
Hắn dùng một tay dán lên cho tôi, hình như sợ dán không chắc nên hắn ấn mạnh hai bên trái phải sau khi dán.
Lần này thì tôi đau thật: “Ai ai, cậu nhẹ chút!”
Hắn dọn rác và bông tẩm cồn rồi lại bước vào phòng.
Thái độ này rõ ràng là không muốn trả lời.
Trước khi hắn quay lại, tôi lục lọi một hồi, tìm thấy bộ cờ vây trong góc, mở ra lấy hai hộp quân cờ bên trong, bày bàn cờ trên chiếc bàn thấp.
Khi hắn quay lại, tôi đã sẵn sàng: “Chơi cờ vây mãi chán quá, chúng ta chơi một ván cờ ca rô đi. Nếu tôi thắng thì cậu nói cho tôi biết mấy chữ “chính” trong kho củi là như thế nào nhé?”
Hắn sững sờ một chút, ánh mắt chán ghét quét qua bàn cờ, như muốn nói: “Tại sao tôi phải chơi với cậu trò chơi trẻ con như vậy?”
“Nếu cậu thắng tôi quyên góp cho các cậu mười vạn tệ, thế nào?”
Miếu Lộc Vương nhận hương hỏa từ các tín đồ cung phụng, đồng thời cũng nhận các khoản đóng góp từ mọi tầng lớp xã hội. Số tiền này không phải là tài sản riêng của Tần Già mà được chính phủ giám sát, cuối cùng được đầu tư vào việc xây dựng kinh tế của Thố Nham Tung.
Mười vạn tệ, đối với nơi nghèo khó này tuy chỉ là một hạt cát trong sa mạc, nhưng dù gì cũng sẽ xây được một con đường chừng mười mét chứ?
Dưới cục vàng nặng ắt có dũng sĩ, tôi thả mồi chờ Ma Xuyên cắn câu.
Hắn cũng thực sự cắn câu.
Hắn ngồi xếp bằng rồi hất cằm, ra hiệu cho tôi đi trước.
Hắn là một cao thủ cờ vây, nhưng cờ ca rô thì kém xa. Trong vòng hai phút đã bị tôi dồn vào chân tường, hai đầu mút tôi đều có thể thắng được.
Sợ hắn xấu hổ mà nổi giận, tôi cố nén cười nói: “Có chơi có chịu, nói đi, chữ “chính” kia là ngày hay lần?”
Hắn mím chặt môi, bất đắc dĩ cụp mắt xuống, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển quân cờ trên bàn cờ, dần dần tạo thành một chữ “天”.
Nhiều chữ “chính” như vậy, cộng lại ít nhất phải mất mấy trăm ngày, chữ được khắc sau khi hắn biết viết, khi chưa biết viết hắn đã bị nhốt bao nhiêu ngày?
“Ma Xuyên, cậu biết đúng không? Thật ra cánh cửa đó chỉ cần đá nhẹ một cái là có thể phá được, cậu có thể đi ra.” Nhiều khi nhìn lại ký ức năm mười một tuổi, tôi luôn có một câu hỏi – cửa kho củi xập xệ như vậy, sao Ma Xuyên không trực tiếp xô cửa đi ra?
Có lẽ năm ba hay năm tuổi cậu không làm được điều đó, nhưng khi lớn hơn, mười một tuổi, hay đã thành niên, tại sao cậu không làm như vậy?
Ma Xuyên đặt từng quân cờ trên bàn cờ vào trong hộp cờ sau đó đưa tay về phía tôi.
Tôi nhanh chóng hiểu ra, đưa cho hắn chiếc điện thoại đã mở khóa.
Hắn gõ bằng một tay, sau khi gõ xong, hắn lật ngược điện thoại lại, đẩy nó tới trước mặt tôi.
“Ra rồi đi đâu?”
Hắn luôn rất giỏi trong việc làm tôi á khẩu bằng cách hỏi ngược lại sau khi tôi hỏi một vấn đề. Mấy chữ này không khác nào đòn cảnh cáo, ngay lập tức đánh gục tất cả sự tự tôn của tôi. Tôi nhận ra rằng chuyện này giống như câu hỏi khi trước tôi hỏi hắn, là có muốn rời khỏi nơi này không, căn bản đều là những câu hỏi không có câu trả lời.
Tôi luôn tưởng tượng nếu tôi là hắn thì sẽ không thể nào chịu đựng cánh cửa nát đó.
Nhưng nếu tôi là hắn thì ai mà dám đối xử với tôi như vậy?
Không phải hắn không thể đạp cửa, ném khóa đi ra ngoài, chỉ là ra ngoài thì cũng không có gì khác biệt, cho nên hắn chỉ có thể ép mình tập quen với cô đơn, chịu đựng bóng tối.
Tôi quan sát vẻ mặt của hắn, không ngờ lại hỏi một câu hoàn toàn không liên quan: “Bảy năm trước, sau khi biết cậu nghỉ học tôi đã gọi điện thoại cho cậu, trong điện thoại câu nói bằng tiếng Tằng Lộc cuối cùng mà cậu nói với tôi kia có nghĩa là gì?”
Kỳ nghỉ hè năm đó, sau khi tôi biết từ Nghiêm Sơ Văn rằng hắn sẽ bỏ học và quay trở lại Thố Nham Tung, tôi đã gọi cuộc điện thoại đầu tiên và duy nhất cho hắn.
Cuộc điện thoại không quá dài, cũng không có nội dung gì quan trọng. Tôi kết luận hắn sẽ hối hận, không hiểu tại sao mà hắn lại từ bỏ tự do dễ dàng như vậy.
Hắn im lặng một lúc lâu rồi nói với tôi: “Đây là cuộc sống của tôi, Bách Dận.”
Đây là cuộc sống của hắn, sự lựa chọn của hắn, tôi không nên can thiệp, cũng không có quyền can thiệp.
Ngày đó, tôi cũng như hôm nay, như được khai sáng và đã nhận được cảnh báo.
Raw: 醍醐灌顶, 如闻棒喝.
Tôi sửng sốt, bật cười thành tiếng: “Được, vậy thì chúc cậu tương lai xán lạn, mỗi bước đi thong dong, cùng Sơn quân của cậu tương thân tương ái, vĩnh viễn không chia lìa.”
Trước sự mỉa mai của tôi, hắn không hề tức giận mà chỉ bình tĩnh đáp lại tôi vài câu rồi cúp điện thoại.
Khi đó tôi hoàn toàn là người mới học tiếng Tằng Lộc, không biết hắn đang mắng hay khen mình, sau khi tôi thành thạo tiếng của tộc này thì câu đó sớm đã trở nên rời rạc trong trí nhớ của tôi, rốt cuộc không thể chắp vá lại thành dáng vẻ khi trước nữa.
Lần này đến Bằng Cát, tôi vốn muốn tìm cơ hội hỏi rõ ràng, nhưng ai ngờ cứ trì hoãn, trì hoãn tới khi hắn cấm ngôn.
Ma Xuyên nghe thấy câu hỏi của tôi, lông mày khẽ động, hắn ngước mắt lên nhìn tôi nhưng không có ý định dùng điện thoại trả lời.
“Chúng ta lại đấu một ván, tôi thắng cậu nói cho tôi biết, thua… tôi góp cho cậu hai mươi vạn.” Tôi cầm một nắm quân cờ đặt lên bàn cờ, tiếp tục dụ hắn, nhưng lần này Ma Xuyên không cắn câu nữa.
Hắn lập tức đứng dậy, không muốn chơi trò thiểu năng này với tôi nữa. Tôi tay mắt nhanh lẹ níu hắn lại, “rầm” một tiếng, bàn cờ, quân cờ giữa chúng tôi đột nhiên lật nhào rơi xuống đất, nhất thời tất cả trở nên thật bừa bộn.
“Ma Xuyên!” Tôi cúi mặt, siết chặt năm ngón tay, cả cánh tay run lên vì quá dùng sức.
Hắn cúi đầu nhìn tôi, trong lúc mơ hồ hắn như hợp lại thành một với tượng thần hươu vàng ở trên đài sen. Hắn cúi đầu nhìn tôi như con nai nhìn vạn vật sinh linh, không vui không buồn, lãnh đạm vô song.
Cánh tay từng chút một bị rút ra, góc cuối cùng của ống tay áo tuột khỏi đầu ngón tay, tôi nắm lại cũng vô ích, rốt cuộc cũng không thể chạm vào hắn lần nữa.
Ma Xuyên cúi người nhặt chiếc điện thoại dưới đất lên, tiếng gõ bàn phím điện tử vang lên trong đại điện yên tĩnh, một lúc sau hắn mới trả lại chiếc điện thoại cho tôi.
“Quên đi. Cậu đi về đi.” Hắn dùng hai chữ đơn giản đuổi tôi đi, mời tôi rời đi.
Năm ngón tay tôi nắm chặt thành nắm đấm, tôi trừng mắt nhìn hắn, đập một cái thật mạnh lên bàn rồi mang theo vài phần bực bội bỏ đi.
Ngày kia, tôi có chuyến bay vào buổi tối, nhưng Bằng Cát cách sân bay hai giờ, để tránh có bất kỳ thay đổi nào trên đường, tôi ăn cơm trưa xong thì sẽ đi luôn.
Sau khi đặt hành lý lên xe, Nghiêm Sơ Văn đạp ga chân ga, nhưng chưa được hai phút lại ngừng lại.
Tôi thấy cậu dừng lại ở bậc thang dài dẫn đến miếu Lôc Vương bèn khó hiểu nhìn cậu ấy: “Sao cậu lại dừng ở đây? Còn có ai à?”
“Ít nhất cũng quen nhau được một khoảng thời gian rồi, rời đi mà không chào hỏi à?” Nghiêm Sơ Văn chỉ chỉ lên trên.
Tôi nhìn cậu, rồi nhìn ngôi miếu uy nghiêm thấp thoáng cuối bậc thang dài, nghiến răng mở cửa bước xuống xe.
“Cậu chờ tôi mười phút, chào hỏi xong tôi lập tức trở lại!”
Ba bước biến thành hai bước, bậc thang ngàn bước mà tôi chỉ tốn chưa đầy mấy phút để đi hết. Mà vô cùng trùng hợp là khi tôi sắp chạy đến đỉnh núi thì Ma Xuyên cũng vừa vặn đi ra khỏi cổng.
Vừa nhìn thấy nhau, chúng tôi đã cùng dừng lại, không tiến thêm bước nào.
“Tôi sắp đi rồi.” Tôi dừng lại trên bậc thềm cách đó mấy mét, ngẩng đầu nhìn hắn, muốn nói rất nhiều nhưng sau khi băn khoăn trong răng thì chỉ còn lại mấy chữ này.
Khi tôi đến, hắn như một vị thần trong sạch, thánh thiện và trang nghiêm; khi tôi ra đi, hắn vẫn như tất cả các vị thần trên thế giới này, không nói một lời, vô dục vô cầu.
Việc tôi đến… không thay đổi được gì cả.
“… Vậy thôi, tạm biệt.” Tôi không lại gần, sau khi tạm biệt hắn xong, tôi xoay người chuẩn bị rời đi.
Lúc này, hắn tiến lên hai bước, vươn tay về phía tôi, đưa một thứ gì đó.
Tôi nhìn kỹ thì thấy mấy tờ bạc một trăm tệ được gập làm đôi, tôi hiểu ngay đây là số tiền tôi trả tại bệnh viện hôm đó.
Nhìn chằm chằm vào mấy tờ tiền, tôi cảm thấy vừa có lý vừa vô lý, miệng lẩm bẩm: “Dm cậu còn nhớ phải trả tiền cho tôi luôn à…”
Tôi tiến lên vài bước, đưa tay cầm lấy xấp tiền, cười nói: “Quan hệ giữa hai chúng ta là phải sạch sẽ, không ai nợ ai đúng không?”
Hắn im lặng, chậm rãi hạ tay xuống. Mà vào giây phút hắn buông tay xuống hoàn toàn, sự không cam lòng đạt đến đỉnh điểm, tôi tiến lên phía trước mấy bước, quyết liệt ôm chặt lấy hắn trong lúc hắn chưa kịp phản ứng.
Đó là một cái ôm đơn phương, nhưng cũng là cái ôm tạm biệt.
“Lần này tôi đi, khả năng cao sẽ không quay lại nữa, cậu cứ làm Tần Già của cậu đi.”
Tôi có thể cảm nhận được hắn đang giơ tay lên như thể muốn đẩy tôi ra, nhưng không biết vì sao, hắn vẫn cố nhịn, mặc cho tôi xúc phạm hắn.
Chóp mũi tôi cọ vào tai hắn, tôi chậm rãi lùi ra sau, ép mình không được nhìn hắn rồi vội vàng xuống núi.
Đang đi đến lưng chừng núi, một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi đi tới, vóc người rất cao, mặc nhiều lớp quần áo, sau lưng cậu đeo một chiếc ba lô. Tóc cậu dài, da ngăm đen, mặt mày sắc sảo, trông cậu giống như Ma Xuyên.
Tôi nhìn cậu, cậu cũng nhìn tôi nhưng cả hai chúng tôi đều không dừng lại mà chỉ lướt qua nhau.
Thì ra là ra ngoài đón cháu, cũng phải thôi, như vậy mới hợp lý.
Trở lại xe, Nghiêm Sơ Văn khởi động xe, đi theo hướng dẫn, khi lái xe ra khỏi Bằng Cát, cậu đột nhiên nói: “Cậu đã nói hết những gì cần nói chưa?”
Tôi hạ lưng ghế xuống, đổi sang tư thế thoải mái, cười nói: “Người ta cấm ngôn mà, tôi với cậu ta có gì mà nói?”
“Cậu nói xem.” Cậu ấy nói: “Đi một chuyến thật xa, tốt nhất là không nên để lại tiếc nuối.”
Tôi nghĩ lời nói của cậu ấy có hơi kỳ lạ nhưng lại không nói nên lời là lạ chỗ nào. Nhưng Nghiêm Sơ Văn cũng như bố cậu, là một người nghiện học, nên đôi khi cậu sẽ nói mấy lời kì lạ chút.
“Cũng không thể nói là không có điều gì tiếc nuối…” Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận ánh mặt trời xuyên qua lớp kính chiếu vào người mình, dần dần hạ thấp giọng nói, “Nhưng cuộc sống mà, sẽ luôn có sự tiếc nuối.”
Sau khi Giang Tuyết Hàn xuất gia, tôi không thể hiểu tại sao bà lại có thể vô cảm như vậy, rõ ràng Bách Tề Phong là người phản bội bà nhưng bà lại là người muốn cắt đứt mọi ràng buộc với mọi người.
Vì nghi vấn này, tôi đã tìm kiếm khắp kinh thư điển tịch, cuối cùng tìm được câu trả lời mà tôi mong muốn.
Kinh thư rằng tu Phật là buông bỏ được điều khó buông bỏ, nhịn được chuyện khó nhịn, làm được cái khó làm… Làm được bao chuyện này mới có thể nhảy ra khỏi tam giới đắc đạo Bồ Tát Đại Thừa.
Có thể buông bỏ những thứ khó buông bỏ, nhẫn nhịn những thứ khó mà nhịn được, làm những việc khó có thể hoàn thành.
Tôi nghĩ rằng với điều kiện vô nhân đạo như vậy thì hẳn sẽ có rất ít người làm được, nhưng tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng có một ngày mình lại làm được.
Có vẻ như tôi cũng được di truyền từ Giang Tuyết Hàn trong khía cạnh này, rất có tuệ căn.
– ——————-
June: Nay được flex dí raw rồi vì chưa có chương nào thêm =)))))))) Cô Dung mãi yêu vk ck Gạo Mai nha mí emmmmm