“Được rồi các ngươi lui xuống đi, có việc ta sẽ gọi.” Nói đoạn Trần Cẩn Phong bước ra ngoài rồi đi ta chỗ cây đào, ở đó có một giấc mộng dang dở của chàng.
“Phong ca ca, hoa đào đẹp không?” Gió thổi tà váy nàng khẽ bay, tấm áo choàng màu xanh lục khoác trên người càng tôn thêm nét duyên dáng khiến người ta mê đắm của nàng.
“Đẹp.” Chàng thiếu niên Trần Cẩn Phong ngắm nhìn thiếu nữ đơn thuần trong sáng trước mặt, trên mặt bất giác nở một nụ cười.
“Phong ca ca, huynh nói xem là hoa đẹp, hay là muội đẹp?” Nhã Lâm nghiêng khuôn mặt hồn nhiên trong sáng nhìn Cẩn Phong.
“Đều đẹp cả.” Tim Trần Cẩn Phong đập nhanh.
Nghe thấy câu trả lời, gương mặt xinh đẹp của Nhã Lâm ửng hồng, nàng hơi cúi đầu thưởng thức hương thơm dịu dàng của hoa đào.
Nghĩ về chuyện cũ lòng chàng âm ỉ đau, con người thật mâu thuẫn, rõ biết rằng chỉ càng thêm đau khổ nhưng lại không kiềm chế được vọng tưởng chuyện xa xưa.
“Phong ca ca, muội múa cho huynh xem nhé.” Nhã Lâm như một nàng bướm nhỏ màu xanh bay vào giữa một rừng hồng đào, nụ cười ngọt ngào của nàng dưới làn mưa hoa khiến lòng người xao xuyến, vẻ đẹp của nàng khiến hoa nhường nguyệt thẹn, không gì sánh nổi.
“Phong thiếu gia, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi.” Tiếng gọi của Tiểu Đào cắt ngang mạch suy tưởng của Cẩn Phong.
“Tiểu Đào, ngươi đi lấy ống tiêu ngọc trong túi mang ta đây cho ta.”
“Vâng.” Tiểu Đào rời đi.
“Phong ca ca, đáng tiếc không có nhạc, nếu có nhạc muội sẽ múa đẹp hơn.” Nhã Lâm dừng chuyển động, đôi mắt long lanh của nàng nhìn chăm chú chàng thiếu niên anh tuấn.
“Nhã Lâm muội muội, ta sẽ đi học thổi tiêu được không, đợi ta học xong rồi sẽ có nhạc cho muội múa.”
“Tốt quá, tốt quá, Phong ca ca thật tốt, muội biết huynh đối tốt với muội nhất mà.” Gương mặt Nhã Lâm sáng bừng hạnh phúc, có lẽ ánh mặt trời kia so với sự rạng rỡ của nàng chỉ bằng một góc.
“Phong thiếu gia, nô tì mang tiêu ta rồi đây.” Tiểu Đào trao ống tiêu ngọc cho Trần Cẩn Phong, không quên nhắc nhở: “Phong thiếu gia, ngài ăn cơm trước đi rồi lát thổi tiêu sau.”
“Ta không ăn đâu, ngươi bận rộn cả ngày rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi.” Sự quan tâm của Cẩn Phong khiến Tiểu Đào cảm thấy thật ấm áp. Thân phận thấp hèn như nàng, trước giờ chưa từng được chủ nhân nào quan tâm như vậy, họ chỉ coi nàng là nô tì thấp bé nhưng Phong thiếu gia đối với nàng không hề có chút dáng vẻ cao ngạo của chủ tử, điều này khiến Tiểu Đào cảm động vô cùng.
Hoàng hôn buông xuống, gió nhè nhẹ thổi, mặt trời xuống núi sau một ngày dài, chút nắng cuối ngày nhuộm vàng cả biệt uyển. Nam tử khôi ngô tuấn tú đứng bên gốc đào, đặt ống tiêu trên môi, chàng bắt đầu thổi. Âm thanh du dương vang khắp khu vườn tràn ngập sắc xuân, tiếng tiêu trầm bổng dịu dàng sâu lắng, khiến lòng người bồi hồi xuyến xao.
Bên cửa sổ gian phòng dành cho nha hoàn ở góc phía tây biệt uyển, Tiểu Đào thả tung mái tóc đen dài của mình, nàng ngồi chải tóc. Tiếng tiêu của Phong thiếu gia liên miên không ngớt, nhưng chỉ có Tiểu Đào hiểu rằng tiếng tiêu của thiếu gia chỉ để che giấu nỗi thê lương, lạnh lẽo trong lòng ngài ấy.
* * *
Buổi sáng ngày thứ hai, Trần Cẩn Phong thức dậy từ sớm, chuẩn bị ra ngoài.
“Phong thiếu gia, báo cho ngài một tin tốt.” Dương Lập không biết từ đâu chạy ta, giữ Cẩn Phong lại.
“Tin tốt gì.” Cẩn Phong không có hứng thú, chàng không cho rằng bản thân bây giờ còn có thể có tin tốt nữa.
“Trần lão gia và Trần phu nhân đã vào cung rồi, Hoàng thượng Hoàng hậu đang chuẩn bị thiết yến tiếp đãi.”
“Cái gì? Gia phụ gia mẫu đã đến rồi?” Trần Cẩn Phong sửng sốt, không ngờ lại nhanh như vậy.
“Vâng, lát nữa chắc sẽ triệu ngài vào cung, ngài nên ở lại chờ tin tức thì hơn.” Dương Lập mỉm cười nói.