Lép nhép lép nhép.
“Haa… a a…”
✱ đã đủ ẩm ướt và trở nên mềm mại.
Bách Xương Ý không cởi quần áo, chỉ dùng một tay kéo khóa quần xuống, đeo bao, sau đó nhét toàn bộ 8=D đã cương của mình xông thẳng vào.
“A a ――” Đình Sương rên lên một tiếng: “Chậm một chút… ư ư… anh chọc em đau xìu xuống rồi đây này…”
Bách Xương Ý vỗ một cái vào mông Đình Sương, nói: “Thả lỏng.”
“Lỏng cái lờ!” Đình Sương đau đến văng tục: “Anh chậm một chút! ** mé ―― anh có còn là người hay không hả ――”
Bách Xương Ý thả chậm tốc độ, đâm về nơi sâu nhất, nhưng vẫn cảm thấy việc ra vào khó khăn quá, bèn dừng lại, vỗ thêm một phát vào mông Đình Sương: “Em đừng siết chặt tôi thế.”
“CMN ai siết chặt anh chứ? Á ――” Thực sự là to quá, Đình Sương đã cố hết sức để tiếp nhận, cảm giác cơ thể mình như muốn nứt ra, “Anh là lão… súc… ư ư… sinh ――”
Hùng hùng hổ hổ nửa ngày trời, Đình Sương rốt cuộc cũng thích ứng được với ‘nhịp điệu’ từ phía sau đánh tới. 8=D bởi vì đau đớn mà xìu xuống nay đã cương lên, ngẩng cao đầu.
“Ừm… a a ―― sâu… sâu quá… ư ――”
“** mé anh, đừng, đừng chọc vào chỗ đấy… ư…”
Bách Xương Ý vẫn chọc vào liên tục, nói: “Chỗ này à?”
“A a ――” Không thể chịu nổi hết đợt khoái cảm này đợt khoái cảm khác ấp tới, Đình Sương hầu như đứng không vững, toàn bộ tầm nhìn đều mơ hồ: “Đừng… ư ư chỗ đó… ưm ――”
Bách Xương Ý vừa chọc vào chỗ đó, vừa bảo: “Ừ nhớ kỹ rồi.”
Hôm nay Đình Sương đã bắn một lần, ván này bị chịch rất lâu mới bắn tiếp, gần như là ra cùng một lúc với Bách Xương Ý. Cậu để trần nửa người dưới, chân quắp quanh eo Bách Xương Ý, tay ôm lấy cổ anh, hôn môi.
Bách Xương Ý vừa hôn cậu, vừa luồn ngón tay vào bên trong ✱ ướt át của cậu.
“Ừm…” Đình Sương thoải mái cong người lại, vừa nãy quả thực quá sung sướng, cậu còn chưa hết thòm thèm mà nói: “Còn muốn…”
Bách Xương Ý hỏi: “Muốn cái gì? Muốn lão súc sinh à?”
Đình Sương cố tình kẹp chặt ngón tay anh, nói: “Thù dai vậy… ưm… em khen anh mà…”
Bách Xương Ý hỏi: “Khen tôi cái gì?”
“Khen anh không phải là người bình thường.” Đình Sương nắm chặt 8=D của Bách Xương Ý: “Em còn muốn…”
Bách Xương Ý nói: “Tự mình đeo bao rồi ngồi lên đi.”
Đình Sương lập tức xé bao, đeo cho Bách Xương Ý, sau đó ghì tay vào vai anh, từ từ ngồi xuống.
“Ư ư… a…”
…
Chỉ làm có hai nháy, sau khi chén nhau xong trời đã rất khuya, Đình Sương vội vàng đi tắm rửa, khắp người từ trên xuống dưới chỉ mặc độc cái quần ngủ của Bách Xương Ý.
Vận động mạnh khiến con người ta bụng đói cồn cào.
Cậu nhìn thấy Bách Xương Ý đã tắm rửa sạch sẽ, đang mặc áo ngủ ngồi trên sô pha vừa đọc báo vừa chờ mình, bèn đi qua ngồi vào lòng anh, nói: “Em muốn ăn khuya.”
Bách Xương Ý cong khóe môi: “Vẫn muốn à?”
“Lão lưu manh.” Đình Sương vội vàng nhảy khỏi người Bách Xương Ý, chạy về phía nhà bếp: “Em muốn ăn đồ ăn thật cơ, đói chết em rồi, trong tủ lạnh còn gì ăn được không?”
Bách Xương Ý đứng dậy đi vào theo, hỏi: “Muốn ăn cái gì?”
“Thịt.” Đình Sương suy nghĩ một chút: “Có mì vằn thắn không? Hoặc mấy loại bánh vỏ trắng có nhân thịt ấy.”
Bách Xương Ý nở nụ cười, nói: “Em tưởng mình đang ở đâu thế.”
Cũng đúng.
Đây không phải quốc nội, nửa đêm nửa hôm đào đâu ra mì vằn thắn.
Bách Xương Ý mở tủ lạnh ra nhìn, hỏi: “Ăn bít tết không?”
“Ăn chứ sao lại không.” Đình Sương vội vàng lấy tạp dề đến, ra hiệu cho Bách Xương Ý cúi đầu xuống, sau đó tròng tạp dề vào cổ anh: “Rán nhanh lên nhá, em giám sát đấy.”
Bách Xương Ý buộc chặt tạp dề, lấy nguyên liệu trong tủ lạnh ra.
Cắt ít bơ, cho vào chảo rán chảy.
Đặt thịt bò vào trong chảo, rán nhỏ lửa một phút rồi lật mặt sau.
Đình Sương đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm miếng thịt bò bít tết trong chảo, nhìn nó chín dần chín dần, màu sắc trở nên mê người, ngửi được mùi thơm của bơ và thịt bò xông lên…
Thèm chảy dãi.
Càng khiến người ta chảy dãi hơn nữa, chính là cái người đang rán thịt bò bít tết kia.
Đêm khuya.
Nhà bếp.
Một người đứng đó làm đồ ăn khuya cho cậu.
Không hề oán giận.
Không hề mất kiên nhẫn.
Hết thảy đều giống như chuyện đương nhiên.
“Này…” Đình Sương không muốn gọi Bách Xương Ý là ‘này’ mãi, cậu hỏi: “Ừm… Bai Changyi viết như thế nào?”
Bách Xương Ý cong môi, nói: “Chưa điều tra à?”
Đình Sương lấy điện thoại thử lên mạng tìm hiểu, ấy vậy mà tìm được đến mấy trang Wikipedia viết bằng các thứ tiếng khác nhau, trong trang tiếng Đức, đằng sau chữ Bai Changyi có chú thích ba chữ tiếng Trung: 柏昌意 – Bách Xương Ý.
Đình Sương đột nhiên phát hiện, mặc dù đã tra được ba chữ này, cậu vẫn không biết nên gọi anh là gì.
Bách Xương Ý.
Xương Ý.
Ý.
Quá mức thân mật, gọi thế thì ngang hàng quá, làm thế nào cũng không gọi được…
Thầy giáo Bách.
Giáo sư Bách.
Quý ngài Bách.
Thế lại xa cách quá, gọi vậy thì thân phận sẽ thấp hơn một bậc, cũng gọi không được…
Đình Sương nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu đột nhiên xuất hiện một cách xưng hô không quá thân mật, cũng không quá xa cách, giống như trêu chọc, lại không hề thiếu mất sự tôn trọng.
Sếp Bách.
Đây là cách xưng hô mà nghiên cứu sinh trong quốc nội dùng với thầy hướng dẫn, cho nên có gọi thế cũng chẳng sao.
Bách Xương Ý liếc Đình Sương một cái, hỏi: “Tra được chưa?”
Đình Sương nói: “Hóa ra là sếp Bách, thất kính rồi.”
Lông mày của Bách Xương Ý chẳng buồn nhúc nhích, rất tự nhiên mà tiếp nhận cách xưng hô này.
Bò bít tết đã rán xong, Bách Xương Ý bảo: “Đi rửa tay đi.”
Đình Sương vừa rửa tay, vừa cúi đầu nhìn tay mình, cố tỏ ra như đang nói đùa: “Sếp Bách ơi, anh thấy em thế nào?”
Khóe môi Bách Xương Ý cong lên một cách khó nhận ra: “Cái gì như thế nào?”
“Ý của em là… hay là…” Đình Sương rửa tay cực kỳ tỉ mẩn, rửa nửa ngày trời vẫn chưa rửa xong, khẩu khí nói chuyện cà lơ phất phơ, giống như đây chẳng phải chuyện gì to tát: “Hay là sau này anh đừng cân nhắc đến người khác nữa, chỉ em thôi… thế nào?”