Hạ Úc Thanh nói thật: “…Hình như chơi không hợp rơ cho lắm.”
“Thế à?”, giọng Lục Tây Lăng rất khẽ, “Vậy với tôi thì sao?”
Lúc anh nói chuyện, hơi thở mang theo mùi rượu lướt qua trán, khiến Hạ Úc Thanh suýt chút nữa phải rụt vai.
Dường như Lục Tây Lăng cũng chẳng cần cô trả lời, anh lại hỏi: “Quán bar không có gì vui à?”
Hạ Úc Thanh lắc đầu, “Tạm thời không tìm được gì thú vị cả.”
“Vậy thì đi thôi, đưa cô về.”
“Nhưng mà…”
“Không muốn đi à?”
“Chị Sênh Sênh nói tối nay sẽ cắt bánh kem.”
“Cô muốn ăn bánh kem à?”
Hạ Úc Thanh lắc đầu.
Lục Tây Lăng đưa tay tóm lấy cổ tay cô, kéo xuống khỏi cái ghế chân cao, mạnh bạo như thể không cho cô từ chối.
“Túi với quần áo của cháu vẫn đang để trên phòng nghỉ…”
“Đi lấy đi.”
Lục Tây Lăng buông lỏng tay, đút một tay vào túi, đi nhanh về phía phòng nghỉ.
Hạ Úc Thanh chỉ đành bước nhanh theo sau anh.
Đến chỗ góc ngoặt, gặp được Châu Tiềm mới đi vệ sinh về, anh ta dừng bước, “Lục tổng.”
Hạ Úc Thanh nói: “Chắc em với chú Lục về trước đây.”
Châu Tiềm sửng sốt, đưa ánh mắt trưng cầu ý kiến về phía Lục Tây Lăng, “Cần em đi cùng không ạ?”
Lục Tây Lăng cực kỳ mất kiên nhẫn, “Mẹ kiếp, có phải chuyện gì cậu cũng phải hỏi ý kiến tôi không hả?”
Lần đầu tiên Hạ Úc Thanh nghe thấy Lục Tây Lăng nói lời thô tục, cô ngước mắt nhìn, anh đang nhíu mày, vẻ mặt hết sức bực bội.
Châu Tiềm không dám vuốt râu hùm nữa, vội vàng lùi sang bên cạnh tránh đường.
Đến cửa phòng nghỉ, Lục Tây Lăng không đi vào, chỉ chờ ở lối đi.
Hạ Úc Thanh nhanh chân vào lấy quần áo và túi xách, lại vội vã bước theo sau Lục Tây Lăng, gần như phải chạy bước nhỏ suốt cả chặng đường từ hành lang qua sảnh quán bar, rồi tới ngoài cửa.
Lục Tây Lăng gọi một cuộc điện thoại, lát sau, tài xế lái xe đến ven đường.
Anh kéo cửa xe, đưa một tay ra giữ, bảo cô lên xe trước. Tiên Hiệp Hay
Sau khi ngồi vào chỗ, Hạ Úc Thanh gửi tin nhắn cho Lục Sênh báo mình về cùng Lục Tây Lăng trước. Khóa màn hình lại, cô liếc mắt sang phải, Lục Tây Lăng đang dựa vào thành ghế, rút bao thuốc từ trong túi ra, lấy một điếu rồi châm lửa.
Xe nổ máy, anh mở cửa sổ ra, không kẹp điếu thuốc trong tay như mọi khi, lần này anh hút rất vội, nặng nề rít một hơi, lại nặng nề phun ra một hơi.
Mãi một lúc lâu, anh vẫn chỉ hút thuốc, không nói một lời nào.
Đợi hút hết một điếu thuốc, anh rụi bỏ, vẫn không nói câu nào, chỉ khoanh tay, nhắm hai mắt lại.
Hình như Lục Tây Lăng không có thói quen nghe nhạc, trong xe của anh, lúc nào cũng im lặng đến mức chỉ có tiếng báo hệ thống và tiếng động cơ.
Hạ Úc Thanh chống tay xuống mặt ghế, nhìn người đang thiu thiu ngủ.
Trông anh có vẻ đã say, hình như đang cực kỳ khó chịu, đến nỗi đôi mày nhíu chặt lại.
Cảm xúc phiền muộn của anh dường như đã nhuộm lây sang cả bầu không khí, khiến cô hít phải mà cũng thấp thỏm không yên theo.
Nếu cô biết vì sao anh không vui thì tốt rồi. Anh làm nhiều chuyện cho cô như vậy, cô cũng muốn có thể làm gì đó cho anh, dù chỉ là một chút thôi.
Cả quãng đường dài đằng đẵng.
Trong im lặng, xe chạy đến cổng trường.
Lúc xe dừng lại, Hạ Úc Thanh giật mình hoàn hồn, quay đầu nhỏ giọng gọi: “Chú Lục, đến nơi rồi ạ.”
Lục Tây Lăng không có phản ứng.
Hạ Úc Thanh đưa tay, nhẹ nhàng lay anh, “Chú Lục.”
Đột nhiên, Lục Tây Lăng giơ tay lên tóm lấy cổ tay cô, kéo về phía anh.
Bất ngờ không kịp đề phòng, Hạ Úc Thanh chỉ có thể chống tay xuống ghế, gần như lao cả người về phía Lục Tây Lăng.
Anh mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng: “Đừng làm ồn.”
Động tác đẩy ra của Hạ Úc Thanh bỗng khựng lại, cô căng thẳng nhìn về phía tài xế ở ghế lái.
Cánh tay của Lục Tây Lăng đang ôm hờ lấy thắt lưng của cô. Hạ Úc Thanh không dám nhúc nhích, tình huống này khiến mạch chủ đại não cô cứng đờ, hoàn toàn chết máy.
Lục Tây Lăng đã tỉnh.
Giữa ranh giới tỉnh mê, ma xui quỷ khiến làm anh tóm lấy Hạ Úc Thanh, lúc bàn tay chạm khẽ vào làn da của cô ở chỗ khoét sau lưng, dường như anh bị bỏng nên bừng tỉnh.
Anh không hay uống rượu. Bởi rõ ràng là cồn sẽ làm ảnh hưởng đến sức phán đoán của mình, giống như giờ phút này.
Trong tình huống tỉnh táo, anh sẽ không làm ra chuyện khiến người ta khinh bỉ như thế.
Anh biết, cô đang chống một tay để tránh cho mình ngã xuống, anh cũng có thể phát hiện ra, cả người cô cứng ngắc, không nhúc nhích.
Điều này khiến anh càng tự thấy khinh bỉ mình hơn.
Mùi hương ngày hè ấy khiến anh rất muốn ghé sát vào hít sâu một hơi, nhưng anh vẫn buông lỏng tay, từ từ mở mắt, hắng giọng, thản nhiên hỏi như không có gì: “Đến rồi à?”
Anh thấy cô khẽ thở ra, dường như hoàn toàn tin là anh quá say rồi.
“Vâng!”
Lục Tây Lăng ngồi thẳng dậy, hạ hẳn tấm kính cửa sổ xuống. Gió đêm tháng Tư, chỉ có cảm giác oi nồng, đượm với mùi cây cỏ sau một ngày phơi nắng, ngược lại khiến tinh thần người ta càng thêm bức bối.
Nhưng anh cũng coi như đã tỉnh táo, mà không thể không tỉnh được. Anh rõ hơn ai khác, nếu anh dùng thân phận “trưởng bối” để can thiệp, hẳn nhiên Hạ Úc Thanh sẽ nghe lời, không qua lại với cậu nam sinh kia nữa. Sao anh lại không nhìn ra, cô đối với anh có một sự tin cậy tới mức thành kính.
Cũng chính vì thế, anh không thể làm như vậy được.
Cô mới mười tám tuổi, còn chưa đến mười chín.
Cố gắng vượt ra khỏi cảnh ngộ khốn khó, quãng đời tươi đẹp vừa mới bắt đầu, bất kể là tình bạn hay tình yêu, cô hẳn nên được tự do hưởng thụ thanh xuân của mình.
Anh không thể chiều theo giác ngộ chậm chạp của mình, không thể thỏa mãn dục vọng chiếm hữu vẩn đục, mà can thiệp vào sự lựa chọn của cô.
Anh tự biết mình chẳng hề cao thượng, nếu để cho mọi thứ tự do phát triển, tất lẽ dĩ ngẫu cũng sẽ đến bước này.
“Hạ Úc Thanh.”
Anh thấy cô như bị điểm danh, sống lưng thẳng tắp.
Anh bình tĩnh nói: “Sắp tới bề bộn nhiều việc, không chắc sẽ thường xuyên có thời gian rảnh gặp cô. Cô… tự lo cho cuộc sống của mình nhé.”
Hạ Úc Thanh thoáng rùng mình.
Vì giọng điệu của anh nghe như đang đơn phương từ biệt.
Lục Tây Lăng hạ tầm mắt.
Trong bóng tối, anh lôi bao thuốc ra, lấy một điếu thuốc ngậm vào miệng, từ chiếc bật lửa bạc bùng lên ngọn lửa màu xanh lam, anh cúi đầu xuống châm thuốc, không nhìn cô, chỉ đưa tay về phía cửa cạnh cô, rồi thản nhiên nói: “Về đi.”
Trầm mặc trong thoáng chốc.
“…Cảm ơn chú đã đưa cháu về.”, Hạ Úc Thanh nâng tay, nắm lấy chốt cửa, “Cũng cảm ơn…tất cả mọi chuyện.”
“Cành cạch” một tiếng, cửa xe mở ra.
Qua khóe mắt, Lục Tây Lăng thấy cô cầm túi xuống xe, lại giữ cửa, do dự một lúc rồi nói: “Cháu về đây. Chú nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
Cửa xe đóng “sầm” lại.
Lát sau, bóng dáng in trên cửa kính xe dần bước nhanh về phía cổng trường.
Lục Tây Lăng cúi đầu.
Ánh lửa lập lòe giữa những ngón tay, lẳng lặng hun bỏng.
Cũng may, mẩu tàn thuốc này không quá dài.
Nỗi lòng này cũng thế.
Chỉ cần bỏ mặc không quan tâm đến, anh nghĩ, hẳn là có thể lặng lẽ hun cháy đến hết, rồi chỉ còn lại tro tàn.