Vương Khâm vội vàng đáp ứng, Hoàng đế liếc mắt nhìn Lý Ngọc hầu hạ bên cạnh, cười nói: “Vừa rồi ngươi thông minh lắm, vậy hãy thay trẫm đem Thập Nhất phúc tự này đến Nội Vụ phủ chế thành tấm biển đi”.
Lý Ngọc vội vàng nói: “Nô tài tạ ơn Hoàng thượng ban thưởng”.
Hoàng đế ngạc nhiên hỏi: “Thưởng ngươi làm chuyện gì?”
Lý Ngọc vui sướng nói: “Hoàng thượng thưởng cho lục cung tiểu chủ nương nương, nô tài may mắn tiếp nhận cái việc này, tất nhiên là có dính phúc khí cho nên tạ ơn Hoàng thượng đã ban thưởng”.
Hoàng đế nhịn không được cười nói: “Xem ngươi nói kìa. Trẫm còn lại ít giấy vàng, ban thưởng cho ngươi đấy”.
Lý Ngọc mừng đến vội cúi đầu, đứng dậy mới nhìn thấy sắc mặt Vương Khâm âm trầm, sợ tới mức thiếu chút nữa là cắn đầu lưỡi, vội vàng mang giấy lui xuống.
Hoàng đế hình như có chút mệt mỏi hỏi: “Giờ nào rồi?”
Vương Khâm vội nói: “Đã đến lúc lật bài tử rồi ạ. Hoàng thượng, thái giám của Kính Sự phòng đã đến chờ ở bên ngoài”.
Hoàng đế ngưng thần một lát: “Hôm nay Nam phủ có dâng nhạc kỹ, cái người ôm tỳ bà phượng cảnh kia là…”
Vương Khâm ngẩn ra, lập tức phục hồi tinh thần: “Là bộ nhạc kỹ tỳ bà Nam phủ, tên gọi là Nhị Cơ”.
Khóe miệng Hoàng đế hé một phần tiếu ý, ngắn gọn nói: “Mang đến”.
Vương Khâm chỉ cảm thấy đầu choáng váng nhưng ngoài miệng cũng không dám chần chừ, vội vàng đáp ứng, nhanh chóng đi xử lý
Home » Story » hậu cung như ý truyện » Chương 20