Cô hơi cong cong khóe môi.
Ngày đó ánh mặt trời thực đẹp, trên bục giảng giáo viên vỗ vỗ bàn kêu lớp im lặng, Tề Tư Minh bọn họ loại học sinh này luôn làm giáo viên đau đầu vẫn còn ở phía dưới ồn ào không ngừng.
Tiết học kia giáo viên cộng thêm điểm cho Lộ Vô Khả.
Sau này thẳng đến khi học kỳ kết thúc, môn Tư Tu trong lớp tổng thành tích cao nhất chính là Lộ Vô Khả.
Khi đó rất nhiều người đều biết là chàng trai Thẩm Ngật Tây nam sinh dùng tên cô, không để cô bị trừ điểm một lần nào.
Sau lại thậm chí còn chủ động giúp cô trả lời rất nhiều câu hỏi.
Để cô giành được vị trí đứng đầu lớp.
– ——-
Sau giờ học ngày hôm đó, Lộ Vô Khả bị A Thích lôi kéo đi WC nữ oanh oanh tạc tạc một trận
Nói cô vô tình vô nghĩa tuyệt tình ích kỷ, có chuyện tốt như vậy cư nhiên cũng không nói cho cô ấy.
Lộ Vô Khả nói: “Lại không phải chuyện tốt lành gì.”
A Thích lớn giọng, WC nữ đều có thể vang âm: ” Sao không phải là chuyện tốt, là Thẩm Ngật Tây đó, cậu biết có bao nhiêu nữ sinh nằm mơ đều muốn cùng hắn có một chân không?”
*có một chân – 有一腿 – 1: ám chỉ mối quan hệ không đứng đắn giữa nam và nữ, qhtd, 2: chân giữa của người đàn ông.
Lộ Vô Khả nhìn cô ấy, không nói gì.
“Còn có nữa,” A Thích túm túm tay cô, ” Tớ có nghe Thẩm Ngật Tây chưa bao giờ theo đuổi ai, bình thường đều là những cô gái đó chủ động hướng đến gần, lần này hắn cư nhiên chủ động theo đuổi người.”
WC dán gạch men sứ màu trắng, bóng loáng giống mặt gương.
Lộ Vô Khả nhìn chằm chằm bóng dáng mơ hồ trên bức tường đối diện cô cùng A Thích, cũng không biết suy nghĩ cái gì: “Phải không?”
” Cậu nói đi,” A Thích nói, ” Thẩm Ngật Tây người nọ, hắn tính chỉ là chơi chơi, cũng đã có rất nhiều nữ sinh muốn cùng hắn yêu đương.”
Lộ Vô Khả tầm mắt từ trên tường rời đi, nhìn chằm chằm mũi chân mình.
A Thích bĩu môi: “Lộ Vô Khả, cậu không coi mình bạn tốt, chuyện đã thành như vậy cậu lại rõ ràng không nói cho mình.”
Lộ Vô Khả nghe lời này, nói: “Chỗ nào chuyện đã thành, không có.”
“Không có?”
Lộ Vô Khả nói: “Lại không phải ở bên nhau.”
A Thích quen biết Lộ Vô Khả cũng không phải một hai ngày, nghĩ nghĩ lại Lộ Vô Khả người này, còn thật có thể không đem việc này nói ra cho đến khi hai bên đến với nhau.
Nghĩ vậy, nỗi buồn bực trong lòng vì Lộ Vô Khả không chia sẻ bí mật nhỏ với cô ấy đã không còn nữa.
Cô ấy kéo kéo tay Lộ Vô Khả: “Vậy cậu có cảm giác với hắn không?”
Bên ngoài có nữ sinh đi vào WC, cuộc trò chuyện bị đánh gãy, Lộ Vô Khả hướng chỗ có bồn rửa tay đi qua.
A Thích bình thường dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ như hạt mè đều tò mò không chịu được, chuyện của bạn tốt cô nàng càng tò mò hơn, đi phía sau Lộ Vô Khả theo đuổi không bỏ: “Thật không thích à?”
Lộ Vô Khả vặn vòi nước, mười ngón tay ở dưới nước xoa xoa chà chà.
Tiếng nước rất lớn cơ hồ lấn át mất giọng A Thích.
Lộ Vô Khả mười ngón tay trắng bệch mảnh yếu, cô nhìn chằm chằm vòi nước rửa tay.
Giống mưa.
Có một lúc, A Thích cảm thấy Lộ Vô Khả đứng ở chỗ đó thật ảm đạm.
Thời gian giống như trôi qua thật lâu, cô ấy thấy Lộ Vô Khả lắc lắc đầu.
Lộ Vô Khả lại ngước mắt trở lại như bình thường, cô từ trong gương nhìn A Thích: “Đi thôi, còn có tiết sau.”
Cô còn để đồ trong lớp học môn Tư Tu, bị A Thích túm đến WC nữ.
Trên đường về phòng học cô cùng A Thích nói giữa trưa muốn mời cô ấy ăn cơm, A Thích hừ một tiếng, nói đừng nghĩ một bữa cơm là có thể hối lỗi với mình.
Lộ Vô Khả hỏi cô ấy: “Thật không muốn?”
A Thích có cốt khí cũng chỉ có cốt khí một giây, bĩu môi: ” Tại sao không muốn, là cậu thiếu mình.”
Lộ Vô Khả cười cười.
Trở lại phòng học đám người Thẩm Ngật Tây kia không còn ở đó nữa, trong phòng học rất nhiều gương mặt lạ, là sinh viên đến phòng này học tiết sau.
Lộ Vô Khả lấy túi từ hộc bàn ra, lấy điện thoại, màn hình sáng lên, có người gửi tin nhắn tới.
Là dãy số quen thuộc và xa lạ, Thẩm Ngật Tây.
Lộ Vô Khả do dự một chút, vẫn là đem điện thoại nhét trở lại trong túi, đem sách vở cùng bút trên bàn bỏ vào trong túi.
Tiết sau của cô và A Thích là học môn chuyên ngành của mình, không học cùng khu dạy học, hai cô cùng nhau đi xuống dưới lầu, đường ai nấy đi.
Những chiếc lá rơi làm vàng cả con đường trường học, những tia nắng mỏng manh chen qua những tán cây chiếu xuống.
Điện thoại trong túi Lộ Vô Khả lại rung lên.
Cô lấy điện thoại ra xem, là tin nhắn rác, Lộ Vô Khả xóa đi, khi muốn thoát ra ngón tay liền dừng lại, bấm vào tin nhắn tiếp theo.
[ Đoàn xe bên kia có chút việc nên đi trước, sẽ đi tìm em sau.]Lộ Vô Khả nhìn cái tin nhắn trong chốc lát, không trả lời lại, cất di động.
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ Wattpad: @huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
Buổi tối Lộ Vô Khả đến quán bar làm việc, cơm nước xong liền đi ra cổng trường đợi ở trạm giao thông công cộng đón xe đi quán bar.
Lúc sắc trời đã tối, quán bar đã chuẩn bị bắt đầu kinh doanh.
Đèn rực rỡ bật lên, phố xá sầm uất xa hoa trụy lạc.
Ban đêm là lúc thích hợp nảy sinh ý nghĩ và dục vọng tà niệm, màn che nhân sinh bách thái* mới vừa kéo ra.
*nhân sinh bách thái – 人生百态 – muôn hình vạn trạng cuộc sống, nhiều dạng cuộc sống khác nhau.
Bạn của đàn chị mở quán bar này rất bội thu, mỗi ngày cơ hồ không còn chỗ ngồi, đêm nay mới vừa mở cửa trong chốc lát vài bàn đã có người đến ngồi.
Bàn bên kia có hai vị khách đến, Lộ Vô Khả đi qua đưa menu.
Hai vị này hẳn là khách quen nơi này, gọi thực nhanh, Lộ Vô Khả đưa đơn thanh toán rồi đi tới quầy bar.
Quán bar người nhiều hỗn độn, bận một mạch liền không có cách nào dừng lại, nói chuyện giao tiếp là tốn thời gian nhất, chớp mắt hai tiếng đồng hồ liền trôi qua.
Mới vừa ngồi xuống nghỉ một lát, một người phục vụ lại đây kêu cô.
Người phục vụ là nam, hình như không sai biệt lắm cùng tuổi với Lộ Vô Khả, cũng học ở đại học gần đây.
Hắn đi tới miệng lẩm bẩm không biết đang nói cái gì, lúc gọi Lộ Vô Khả rõ ràng cảm xúc không vui, chờ hắn nói chuyện Lộ Vô Khả liền biết hắn vì cái gì khó chịu.
Nhân viên quán bar đều có tiền hoa hồng, người nam này mới vừa tiếp đón bàn khách, kết quả khách hàng trực tiếp điểm danh muốn Lộ Vô Khả, không khác gì miếng thịt đến bên miệng thịt còn rớt vào trong miệng người khác.
Nam sinh nói xong liền đi, Lộ Vô Khả cũng không muốn tự dưng đụng phải phiền toái, cầm theo menu đi qua.
Nhóm khách này ngồi trên ghế dài, chưa tới mười người, đầu nhuộm xăm mình hút thuốc uống rượu, nhìn là biết người tới không có ý tốt.
Đám người vừa thấy chính là tay già đời ở hộp đêm, nhưng lại yêu cầu Lộ Vô Khả giới thiệu menu.
Người nam cầm đầu trên cánh tay là những hình xăm dữ tợn, trái ôm phải ấp hai cô nàng chân dài ngực hở, cả người dáng vẻ lưu manh.
Ai nói gì thì nói, người này với Lộ Vô Khả nói chuyện không tính là tôn trọng cùng lịch sự, thậm chí còn đùa giỡn cô vài câu.
Lộ Vô Khả không ngốc, người này không chỉ biết tên cô, tới chỗ này chuyện đầu tiên chính là tìm cô.
Thực rõ ràng chính là nhắm cô mà tới, gây phiền toái.
Tên đàn ông nhìn gương mặt cô, vẻ mặt tiếc thương: ” Khuôn mặt nhỏ này lớn lên xinh đẹp nhỉ, làm phục vụ có hơi đáng tiếc, sao không làm chút gì để kiếm thêm nhiều tiền?”
Lời này người ngốc cũng đều nghe ra có ý gì.
Lộ Vô Khả thờ ơ, mắt điếc tai ngơ, chỉ lo giới thiệu menu.
Cũng may người nam phiền phức này giống như không có ý đồ gây rối, thả cô đi.
Bàn này khách gọi rất nhiều món, được một nhân viên nam khác mang đến.
Kết quả không biết đối phương thấy cô xinh đẹp hay sao, trong chốc lát lại gọi Lộ Vô Khả qua.
Gương mặt Lộ Vô Khả giả vờ ngoan ngoãn, cũng không gây chuyện, hỏi khách còn cần giúp đỡ gì.
Người nam kia thấy cô liền kêu một tiếng em gái hạ bút thành văn, Lộ Vô Khả hờ hững mà nhìn hắn một cái.
Hắn nói: “Lần này không phải kêu em gái tới giới thiệu menu.”
Người đàn ông dựa lưng vào ghế sau, hai tay khoát trên thành ghế salon, mắt phải có một vết sẹo.
Đôi mắt hắn nhìn cô từ dưới lên trên, cằm nâng nâng về hướng cô: “Em gái có biết ai tên Cố Linh Linh không?”
Lộ Vô Khả không quen biết: “Là ai?”
“Không quen biết?” người nam cười một tiếng, ” Em họ tôi nói, cô cướp người của nó.”
Lộ Vô Khả hơi nhíu mi, cũng không nói gì.
” Có điều cô không quen biết cũng không quan trọng.”
Gã ta lấy mười mấy tờ tiền màu đỏ ra đặt lên bàn, chân đá đá bàn: “Lại đây, đem ly rượu này uống hết.”