Lông mày Sở Quân chậm rãi nhướng lên, hé lộ đôi con ngươi sâu thẳm, “Siren, xin lỗi đã làm khó cô rồi.”
“Cũng không có gì.” Siren thu lại vẻ trào phúng, bày ra bộ dáng mạnh mẽ như ngày thường. “Thử cũng thử rồi, có phải anh nên tin tưởng cậu ấy không? Cậu ấy nói chỉ có một chủ nhân là anh thôi.”
Sở Quân lắc đầu, “Tôi tin tưởng hiện tại cậu ấy không thể rời xa sự điều giáo của tôi.”
“Vậy anh không tin cái gì chứ?” Siren hỏi ngược lại, “Không thì anh đưa cậu ấy cho tôi đi, xem thử cậu ấy có chấp nhận tôi điều giáo không? Ông chủ Sở đây cũng đâu có thiếu người.”
“Ai cũng không cho.” Sở Quân kiên định nhấn mạnh, “Thời điểm cậu ấy từ ven đường bò tới cọ chân tôi thì người đã là chó của tôi rồi.”
Chương Hiểu được Sở Quân dắt thẳng một đường từ thang máy đến bãi đậu xe. Vừa bước lên, hắn đã giúp cậu tháo bịt mắt, sau đó ném một gói khăn giấy ướt qua. Cậu bối rối nhìn kính trước, bất ngờ phát hiện bên má trái in một dấu son đỏ như máu của Siren.
“Chủ nhân! Cái này không phải… Là Siren đột nhiên tới tìm em, chúng em không có làm gì hết… Là cô ấy cưỡng ép…” Chương Hiểu luống cuống giải thích.
“Tôi tin em.” Hắn nói, sau đó lập tức khởi động xe rời đi.
Về đến nhà, Sở Quân ôm người vào phòng tắm, dùng thời gian đi tắm thay Chương Hiểu cởi lồng chim và tắm rửa sạch sẽ, ngay cả tiểu huyệt nhỏ phía sau cũng được rửa sạch. Súc ruột chính là dấu hiệu bắt đầu trò chơi. dương v*t được giải thoát run rẩy trong tình trạng bán cương.
“Lâu rồi không xuất tinh, có ngứa không?” Sở Quân nắm mạng sống nhỏ của cậu trong tay, miệng thổi khí bên tai.
“Ngứa…”
“Ngứa chỗ nào?”
“Cả người… Cả người đều ngứa…”
Chương Hiểu hít thở dồn dập. Cơ thể chủ nhân kề sát bên cạnh như một thanh nam châm hấp dẫn dục vọng. Cậu hạ mắt nhìn dương v*t vẫn còn ngủ say của hắn, miệng tự động tiết ra nước bọt.
Bây giờ, cậu đã hiểu vì sao những nô lệ trong phim ảnh khi được giao hoan với chủ nhân lại xem đó như một ân huệ, bày ra cặp mắt sáng chói ngóng trông.
Sở Quân vừa tắm xong, cơ thể vẫn còn ẩm hơi nước. Cậu nhìn mà ngứa đến không chịu nổi, chỉ muốn chủ nhân chơi cậu thật mạnh, chơi kiểu gì cũng được.
Chương Hiểu được như ý muốn ngâm vật thiêng của chủ nhân vào miệng. Trải qua một thời gian dài dạy dỗ, kỹ thuật của cậu đã tiến bộ rất nhiều. Khoang miệng và đầu lưỡi linh hoạt chuyển động kích thích dương v*t nhanh chóng cương lên. gậy th*t trướng căng cho cậu cảm giác thành tựu, miệng càng thêm ra sức hoạt động. Cậu cố gắng nuốt sâu nhất có thể rồi điều chỉnh nhịp thở, dùng khoang miệng ấm áp và mềm mại xoa bóp dương v*t.
“Đủ rồi, chủ nhân muốn làm em.”
Chương Hiểu vừa nghe liền ngửa đẩu nhả thứ kia ra, xoay người nằm úp sấp dưới đất, mông chổng cao để lộ tiểu huyệt đã bôi trơn đầy đủ chuẩn bị sẵn sàng.
Sở Quân cầm dương v*t cắm thẳng vào, gậy th*t nhanh chóng được thịt huyệt bao lấy, chôn sâu trong cơ thể nô lệ.
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi vài giây. Trước đây, Sở Quân rất ít khi làm tình với nô lệ. So với cảm giác kích thích mà các phương pháp BDSM khác nhau mang lại, quan hệ tình dục có phần hơi bình thường. Thời điểm nhìn “các chú chó” khác nhau quỳ phục dưới chân, hắn cũng không có hứng thú cùng bọn họ làm tình.
Đến Chương Hiểu, mọi thứ như hoàn toàn trái ngược. Ngày trước, những khi làm tình sẽ khiến cậu bày ra vẻ mặt vừa yêu thích vừa khuất nhục xấu hổ, chính vì thế mà hắn không biết chán liên tục đè người xuống đâm vào rút ra hết lần này đến lần khác. Nhưng bây giờ, rõ ràng mọi thứ đã thay đổi, tình dục đã không còn là phương thức sỉ nhục cậu, ngược lại cậu còn vô cùng thần phục quỳ dưới chân nâng mông xin làm. Hắn cũng vì thế mà cố tình lạnh lùng một thời gian, vậy mà cuối cùng vẫn nhớ mùi vị được làm cậu. Chuyện tới nước này, giao hoan dường như đã không còn là mối quan hệ có qua có lại giữa chủ nhân và nô lệ, bên trong có vẻ đã xuất hiện một ý nghĩa khác.
dương v*t một khi đã vào thì những chuyện tiếp theo dễ dàng như nước chảy thuyền trôi. Quy đầu đâm sâu vào, chuyển động điên cuồng khiến tiểu huyệt không chịu nổi mà tràn ra một ít chất bôi trơn, sủi bọt bên mép huyệt. Chương Hiểu dựa theo những gì Sở Quân dạy dỗ mà rên rỉ không dứt, nào là “chủ nhân lớn quá”, “rất sướng”, nào là “chịch chết nô lệ”, “thích quá”… cực kì dâm đãng.
Chương Hiểu đỏ mặt, rõ ràng cơ thể lẫn tinh thần đều đang đắm chìm trong dục vọng, thế nhưng nhịp thở lại rất không bình thường, giữa những tiếng rên dâm dục còn thoáng xuất hiện vài tiếng kêu đau. Sở Quân thúc mạnh, cậu liền hét to một tiếng khiến hắn phải vỗ mông cậu, “Chẳng phải đã mở rộng rồi à? Sao còn như sắp phá hỏng em rồi?”
“Chủ nhân…” Cậu hít thở dồn dập, đứt quãng đáp, “Phía trước… Em không biết… Không biết tại sao, đau quá…”
Sở Quân lật người cậu lại nhìn dương v*t nhỏ, nếu là ngày trước thì thứ này đáng lẽ đã phải cương cứng, thế nhưng hiện tại chỉ mới bán cương. Hắn biết, đó chính là hậu quả cần phải chịu sau khi đeo lồng chim một thời gian dài, về sau chăm sóc sẽ ổn lại. Có điều, hắn lại bóp nó, cố tình nói: “Vì thứ này của em đã hư rồi. Sau này không thể cương nữa.”
Chương Hiểu bối rối nhìn hắn.
“Em không sợ à? Về sau không thể làm tình với phụ nữ nữa.” Hắn nói.
“Sợ… Sợ đồ chơi hỏng rồi… Chủ nhân sẽ không cần em nữa…”
Sở Quân nảy sinh hứng thú ác độc nâng người dậy, để lưng cậu chạm vào ngực hắn, một phát ấn xuống cắm thẳng dương v*t vào trong, đâm vào chỗ sâu nhất. Nghe tiếng rên rỉ vừa đau vừa sướng bên tai mà lòng dâng lên một khoái cảm sung sướng khác thường.
Hắn làm cậu, không phải vì biểu cảm khuất nhục trên mặt cậu mà vì chính khoái cảm của mình. Như thể chiếm hữu và thống trị nô lệ trong vòng tay thế này khiến bản thân hắn thỏa mãn hơn bao giờ hết.
Sở Quân vừa ác ý đâm mạnh, vừa để lại vô vàn dấu răng xanh tím trên vai và gáy cậu. Những thứ này đều không thuộc phong cách tự chủ và lý trí trước đây của hắn. Hai người như biến thành thú hoang điên cuồng giao hoan, sa đọa trong vực thẳm dục vọng.
“Nói, em là gì?”
“Em… Em là… Nô lệ của chủ nhân…”
“Còn gì nữa?”
“Em… Là chó… Chó của chủ nhân… Hức, xin ngài… Chậm chút…”
“Lặp lại lời tôi. Tôi một câu, em một câu.”
“Vâng… Chủ nhân…”
“Em là chó cái của Sở Quân…”
“Em là… là chó cái của… Của Sở Quân…”
“Em là chó cái cho Sở Quân chịch…”
“Em… Em là… Em là chó cái cho Sở Quân chịch… Aaa…. Chó cái….. A a a a a —— chủ nhân ——”
Cảm giác đau đớn phía trước không thể nào đè ép khoái cảm vô tận vô biên mà tiểu huyệt mang đến, ngược lại còn trở thành chất xúc tác kéo dài cơn mê. Chương Hiểu đắm chìm trong cơn say, bị cơn sóng dục vọng vồ lấy, bị Sở Quân làm đến toàn thân lỏng lẻo, cơ thể cân xứng như chiếc lá rơi yếu ớt trong gió. Nước mắt chảy dài trong vô thức, dương v*t bán cương run rẩy rỉ ra một ít tinh dịch.
Hai cảm giác yêu thích và thỏa mãn thay nhau đảo điên trong đầu, cậu nằm trên giường, dâm đãng lắc mông chờ chủ nhân đâm vào một lần nữa, tiếp tục đưa cậu trầm mê trong bể dục vọng không thể cứu chuộc.
Em chỉ làm chó cái cho Sở Quân chịch.
Được làm tình với chủ nhân là món quà vô cùng to lớn.
Cậu bị dương v*t đâm, cả thân thể và ý thức đều bị chiếm giữ. Cậu được cho phép kết hợp với chủ nhân, giữa từng cơn sóng vỗ dập dền chậm rãi chìm vào giấc mộng không hồi kết.
– Còn tiếp –