Quả nhiên ba cô thở ra thì nhiều hít vào thì ít, mũi phồng ra, thở mạnh mấy cái rồi mới cứng nhắc nói: “Gọi thằng nhóc đó đến nhà, ba muốn nói chuyện với cậu ta!”
Trời?! An Phách Hòa vội vàng xua tay, “Người ta làm vậy để giúp con mà! Nếu không nhờ vậu ấy thì con đã bị người khác cưỡng ép đánh dấu rồi, cũng có khi sớm chết rồi cũng nên.”
“Con gái lớn như bát nước hắt đi thật mà! Chỉ mới cắn mày một cái thì mày đã nói giúp nó rồi hả? An Phách Hòa ơi An Phách Hòa, mày có lớn mà chẳng có khôn tí nào cả! Sau này không ai thèm lấy, có phải mày muốn ba mày bị hàng xóm cười chết không?” Ba An còn thiếu động tác chỉ vào mũi cô mắng nữa là đủ bộ.
An Phách Hòa phồng má không nói gì, cô đã nghe lời này nhiều rồi, bởi vì đây là tình cảnh của cô ở kiếp trước. Tạm thời đồng ý trước rồi kệ thôi, dù sao trí nhớ của cha cô cũng giống như mấy con cá vàng ấy mà.
Nhưng Lâm Nam giống như biến mất khỏi thế gian vậy, An Phách Hòa không có chút tin tức gì của anh, bên quân đội cũng không thông báo về trường, lúc nào mới điều tra xong vậy? An Phách Hòa rất lo cho anh, mặc dù Lâm gia có thể giúp đỡ cho Lâm Nam, nhưng nhất định cũng có không ít người nhăm nhe mấy gia tộc lớn như vậy, An Phách Hòa sợ bây giờ sẽ có người gây bất lợi cho anh lúc cánh chim của anh chưa kịp cứng.
“Ai nha!” An Phách Hòa đang sửa một linh kiện nhỏ, bởi vì hơi lơ đễnh nên đâm vào tay, chảy cả máu.
Thầy giáo đi đến, bất mãn giật dụng cụ trong tay cô, “Em An, đi học thì phải tập trung, đây là lần thứ mấy em mất tập trung rồi hả? Nếu còn vậy thì mời em về nhà cho tôi, ở đây chỉ làm tôi thêm phiền.”
“Xin lỗi, xin lỗi, em sẽ không phạm lỗi nữa!” Trạng thái gần đây của cô đúng là không được tốt lắm, không biết có phải do sự ảnh hưởng của tin tức tố không mà cô cảm thấy mình dựa dẫm vào Lâm Nam hơn một chút, thường lơ đễnh nghĩ về anh.
“Tôi biết em đang lo cho thằng nhóc kia, em yên tâm đi. Cậu ta vẫn khỏe, nhưng gần đây người hành tinh Qatar có chút động tĩnh, người dân ở biên giới bị họ cướp bóc rất nhiều. Có một nhân vật tai to mặt lớn trong quân đội cũng xem trận thi đấu, rất thích cậu ta nên mới giữ cậu ta lại uống trà ăn bánh nói chuyện mấy hôm ấy.” Thầy giáo thả dụng cụ vào thùng, sau đó nói sơ chuyện cơ mật trong quân đội cho cô.
An Phách Hòa đờ người, thầy, sao thầy biết nhiều thế? Thầy là mấy thế ngoại cao nhân sống ẩn cư không?
“Được rồi, ngừng lại đi!” Thầy giáo nhìn An Phách hoà chỉ thiếu nước quỳ xuống lạy hô, chỉ vào cửa “Đừng nói chuyện với tôi nữa, đi về nhà giùm tôi đi! Lúc nào tâm trạng tốt hơn thì trở lại phòng nghiên cứu của tôi!”
Thầy giỏi như vậy, nói gì cũng đúng hết. An Phách Hòa vừa dọn đồ vừa nhìn thầy giáo của mình với cặp mắt kính nể.
Đi ra cổng trường, gần đó là cái hẻm nhỏ kia, An Phách Hòa liếc nó một cái. Từ khi xảy ra mấy chuyện rắc rối kia xảy ra, cô luôn cố ý tránh đi vào cái hẻm đó, nhưng hôm nay cô lại thấy đi vào cái hẻm đó cũng chẳng có gì đáng sợ cả.
Cho dù có lại thấy mấy chuyện đó thì cũng không thấy tổn thương nữa rồi. Nào có ai chịu đi vòng thêm mười mấy phút vì người dưng nước lã đâu?
Đầu con hẻm, tiếng bước chân của An Phách Hòa vang vọng trong hẻm nhỏ, âm thanh ấy như gõ vào tim cô, làm tim cô bất an không thôi, không phải bởi vì mấy kí ức cũ kia mà vì cô cảm thấy có người đang theo dõi cô!
Tuy không nghe thấy tiếng bước chân, cũng không ngửi thấy mùi gì kì lạ, nhưng cô luôn cảm nhận được có người đằng sau cứ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt đó rất nóng, quả thực cô không thể làm lơ nó được.
Cô dừng chân, quay đầu nhìn một vòng, đáng chết! Không có cái quái gì cả! Nhưng sao cảm giác bị người khác theo dõi vẫn không biến mất? Là người của Vidar à? Gã ta muốn trả thù sao?
Cô không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể lao nhanh ra hẻm, đang chuẩn bị rời khỏi cái hẻm đó thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ trên đầu, “Này, bạn học An.”
Tiếng bước chân im bặt, cô bước lên phía trước hai bước theo bản năng. Cô không chắc chắn lắm ngẩng đầu lên nhìn, Lâm Nam đút hai tay vào túi, đứng trên đầu tường nhìn cô, khoé miệng còn treo nụ cười nhạt, “Này, bạn An.”
“Lâm Nam?!” An Phách Hòa vừa mừng vừa sợ, sao không đi ra luôn mà cứ phải dọa cô chứ!
Lâm Nam nhảy xuống, đầu gối của anh gần như không cong chút nào, nhảy xuống từ trên tường rất nhẹ nhàng rồi đứng trước mặt cô, không giống trước kia, hôm nay Lâm Nam cực kì khác, An Phách Hòa không biết anh khác chỗ nào, có lẽ… ánh mắt của Lâm Nam hôm nay sáng hơn trước kia? Chỉ mới nhìn vào mắt anh thì cô đã cuốn vào trong đó rồi.
Lâm Nam bước về trước mấy bước, An Phách Hòa cũng không kìm được mà lùi mấy bước.
Lâm Nam, “??”
“Khụ khụ, chuyện là… tôi vẫn khá nhạy cảm với tin tức tố của anh, giữ khoảng cách một chút thì tốt hơn.” An Phách Hòa thấy tim mình đập rất mạnh.
Quả nhiên Lâm Nam không bước lên nữa, “À, nghe Brighton nói cậu vẫn đang tìm tôi, sợ cậu lo nên đến tìm gặp cậu.”
“Ồ.” An Phách Hòa cảm thấy rất khó xử khi thấy Lâm Nam, một là nói là bạn bè thì cô và anh không phải là người cùng chung chí hướng, thứ hai là trên tuyến thể của cô vẫn còn dấu răng của anh, chỉ cần ghé sát vào ngửi một cái là có thể ngửi thấy mùi anh ngay. Nói là người yêu thì, khụ khụ, cái này càng vô lí hơn. An Phách Hòa không biết nên nhìn mặt với anh kiểu gì!
“Bạn học An, hình như em đẹp hơn rồi thì phải.”
“Hả?!!”
“Nghe bảo Omega đã bị đánh dấu sẽ có thay đổi tin tức tố trong cơ thể, bởi vậy sẽ trở nên xinh đẹp hơn trước rất nhiều. Hình như có chuyện đó thật.”
An Phách Hòa khiếp sợ nhìn Lâm Nam, ánh mắt của anh trong veo, mặt nghiêm túc, giọng vô cùng hiên ngang như đang nghiêm túc nói chuyện thời tiết. Nhưng! Trời ạ! Lâm Nam đang khen cô đó à?! An Phách Hòa thấy hình tượng Lâm tướng quân lạnh lùng trong lòng cô đã sụp đổ rồi.
Lâm Nam hoàn toàn không để ý sự chấn động trong lòng của An Phách Hòa, vẻ mặt khó nói, “Đúng rồi, nghe nói ba cậu muốn gặp tôi?”
“Sao anh biết?!” An Phách Hòa cảm thấy lượng tin tức trong đối thoại của cô và Lâm Nam hơi bị nhiều, cô không tải kịp, “À, không không không, anh đừng để ý tới ông ấy. Ông ấy không hiểu chuyện! Anh cứ yên tâm, tôi sẽ không để ông ấy làm phiền anh!”
“Không sao đâu mà?” Lâm Nam lắc đầu một cách ngốc nghếch, “Cứ để tôi tự đến đến giải thích rõ với bác trai, hôm nay đi cũng được, tôi về nhà gặp bác trai với cậu.”
An Phách Hòa thấy như có mấy đợt sấm sét đang đánh trên đầu cô, đánh cho cô kinh ngạc luôn, cô nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lâm Nam, khóc không ra nước mắt. Nói cũng không sai, nhưng sao cô cứ thấy có chỗ nào đó không đúng?