Chờ Tạ Cô Đường đi rồi, Tần Uyển Uyển hỏi Giản Hành Chi: “Vào phòng nói chuyện à?”
Giản Hành Chi đồng ý, không biết tại sao hắn cảm thấy hơi hoảng.
Hai người cùng tiến vào gian phòng, mỗi người ngồi ở một bên của cái bàn, nói chuyện với hệ thống của mình.
“Ta nên nói gì với hắn bây giờ?” Tần Uyển Uyển hỏi 38: “Ta không thể để hắn biết được thân phận của ta phải không?”
“Không sai.” 38 đáp lời: “Ngươi phải cố gắng hết sức để hắn không phát hiện thân phận của ngươi.”
“Vậy nếu như hắn phát hiện thì sao?”
“Đó cũng là… ” 38 có chút nhức đầu: “Chuyện bất đắc dĩ, chỉ cần ngươi không thừa nhận là được.”
“Nếu như nàng đoán được thì sao?” Giản Hành Chi cau mày, hỏi dò 666: “Nàng đã phát hiện ra ta không phải Giản Chi Diễn rồi.”
“Nếu như nàng phát hiện ra thì đó không phải trách nhiệm của ngươi. Thực ra nếu như nàng có thể tự đoán được, thì sẽ càng có lợi với ngươi.”
“Nói kỹ hơn đi.”
“Theo lý thuyết, nhân vật của ngươi được quyết định chủ yếu dựa trên việc phải phù hợp logic, phù hợp kỳ vọng của người thế giới này đối với người. Nếu như “Tần Vãn” có thể tìm một số lý do giải thích cho hành vi của ngươi mà nàng cũng mong muốn ngươi rất mạnh, như vậy ngươi thực sự có thể làm được mọi thứ.”
Nghe nói như thế, Giản Hành Chi đã hiểu, nếu như Tần Uyển Uyển cảm thấy hắn có thể cứu vớt thế giới, thì hắn thật sự có thể đi cứu vớt thế giới.
“Nhưng ta không thể tự nói cho nàng biết?”
“Ngươi còn phải phủ nhận nữa.”
“Nếu như ta nói không rõ ràng thì sao?”
666 trầm mặc một lúc, nó nhắc Giản Hành Chi: “Vậy thì phải dựa vào nhận thức của nàng rồi.”
Hai người nói chuyện với hệ thống của mình một lúc, trong lòng đã có biện pháp xử lý.
Giản Hành Chi nhìn Tần Uyển Uyển, Tần Uyển Uyển cũng nhìn Giản Hành Chi, nhìn nhau một lúc thì Giản Hành Chi hỏi nàng: “Uống nước không?”
Tần Uyển Uyển tay chân lanh lẹ châm trà, mời hắn: “Uống.”
Giản Hành Chi bối rối một hồi, hắn không biết nàng muốn hắn uống hay nàng muốn uống.
Hắn nhận lấy chén trà, suy tư trong chốc lát rồi chậm chạp mở miệng: “Thật ra chuyện của ngươi, ta biết.”
“Chuyện của ngươi… ” Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Đoán chừng ta cũng biết.”
“Ta hy vọng ngươi biết.” Giản Hành Chi ám chỉ: “Như vậy có thể thuận lợi hơn chút.”
“Vậy ta hỏi được không?” Tần Uyển Uyển thăm dò, Giản Hành Chi gật đầu.
“Ngươi có thể nói thật với ta không? Nếu như có thể thì ngươi nói chuyện, nếu không thể thì hãy im lặng.”
Giản Hành Chi trầm mặc.
Tần Uyển Uyển gật gù: “Vậy ngươi muốn nói thật với ta không? Nếu như muốn thì đừng nói chuyện.”
Giản Hành Chi tiếp tục trầm mặc.
Tần Uyển Uyển hiểu rồi, chắc là Giản Hành Chi cũng giống nàng, bị hạn chế.
Tần Uyển Uyển suy đi nghĩ lại: “Ta kể cho ngươi nghe một câu chuyện.”
Giản Hành Chi ngẩng đầu nhìn nàng, Tần Uyển Uyển bắt đầu kể: “Có một con mèo nhỏ nọ, một ngày kia nó đột nhiên phát hiện ra mình xuyên vào một quyển sách. Mèo con có một tinh linh nhỏ, sau đó nó gặp được một con chó con mà chó con đó vẫn luôn bám theo nó, ngươi cảm thấy tại sao con chó kia lại bám theo mèo con?”
“Bởi vì con chó nhỏ cũng có một tinh linh.”
Giản Hành Chi hiểu được suy nghĩ mà Tần Uyển Uyển truyền đạt, lập tức hiểu tình cảnh của nàng.
Tần Uyển Uyển gật đầu, quả nhiên là vậy.
“Con chó nhỏ kia ở trong sách à?”
“Không phải.”
Tần Uyển Uyển hiểu rồi, thì ra người ở trước mặt nàng hoàn toàn không phải Giản Chi Diễn, hắn ta chính là một người mang theo hệ thống tới làm nhiệm vụ giống nàng.
“Tinh linh nhỏ muốn mèo con đắc đạo thành tiên.” Tần Uyển Uyển tiếp tục đặt câu hỏi: “Tinh linh kia muốn chó con làm gì?”
“Giúp mèo con đắc đạo thành tiên.”
Tần Uyển Uyển gật đầu, là bạn không phải địch.
“Vậy không biết… ” Tần Uyển Uyển sử dụng ngôn ngữ cơ thể, khoa tay múa chân một hồi: “Là một con chó cấp bậc gì? Hóa Thần? Độ Kiếp?”
Nghe nàng nói như vậy, Giản Hành Chi hơi ngửa đầu, khuôn mặt lộ vẻ xem thường: “Chó con phi thăng từ lâu rồi, trên tiên giới không ai có thể địch lại nó.”
Tần Uyển Uyển: “… ” Chém gió đi, dùng hết sức mà chém.
Thiên giới như nào, nàng còn không biết à?
Tần Uyển Uyển tiếp tục cười: “Không biết con chó kia tên là gì?”
Trong nháy mắt, Giản Hành Chi rơi vào trầm mặc.
666 nhắc nhở hắn: “Chủ nhân, thật ra… hệ thống chúng ta vẫn rất có nhân tính, có thể nghe hiểu các ngươi đang nói gì, đừng lộ liễu như vậy… “
Giản Hành Chi không nói gì, hắn cảm thấy hơi chán nản.
Hắn đột nhiên nhận ra, Tần Vãn sẽ phi thăng, nếu để cho Tần Vãn biết hắn là ai, sau này nàng ra bên ngoài đem chuyện hắn làm ở giới tu chân truyền đi, hắn không có cách nào chấp nhận việc này.
Cuộc sống quá khó khăn, hắn chỉ muốn bình lặng trải qua mà thôi.
Hắn không muốn để cho bất kì người nào ở thiên giới biết được hắn phải trải qua thời gian làm nam sủng của người khác, phải mặc quần áo màu hồng phấn, phải chạy theo người khác xin cứu mạng.
“Giản Chi Diễn?” Tần Uyển Uyển nhắc nhở hắn: “Ngươi cảm thấy chó con tên là gì?”
“Hắn tên là… ” Giản Hành Chi ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ lại mình khi còn là “Tuế Hành Chân Quân”, đoạn thời gian làm việc ngông cuồng, tùy ý xằng bậy này, nhất thời trong miệng có chút chua chát, trầm giọng nói: “Long Ngạo Thiên.”
***
Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~