Người lãnh đạo Đế Quốc âm thầm nuôi dưỡng những thứ nửa người nửa ngợm kia, tưởng anh không biết sao?
Suy nghĩ này nọ nhưng Phó Viễn Xuyên lười đôi co, chỉ hờ hững đáp: “Tránh đường”.
Cừu Kha Lâm gật đầu, không hề e dè mà lùi một bước, giơ tay lên nói: “Xin mời”.
Thi Khải Tân và một đội cấp dưới một tay đặt sau lưng, lần lượt nắm chặt vật trong tay.
Cừu Kha Lâm lúc xoay người, ánh mắt của hắn và người bên cạnh đụng phải nhau, giống như đang trao đổi gì đó, rồi lại rất nhanh mà tách ra, yên lặng không tiếng động nhìn về trứng trùng trước mặt Phó Viễn Xuyên.
Bầu không khí xung quanh chùng xuống, siết lại như thể đến cả âm thanh hít thở cũng khẽ hơn. Phó Viễn Xuyên từ từ nhắm mắt lại, tinh thần lực luồn lách vào bên trong ấu trùng. Biết rõ bên trong có cái gì, Phó Viễn Xuyên chỉ cần thuận theo mà làm.
Phó Viễn Xuyên muốn khi còn tỉnh táo thì tiêu diệt ấu trùng. Kết quả, khoảnh khắc tinh thần lực hóa thành lưỡi dao sắc bén xuyên thủng ấu trùng lại được linh khí ấm áp bao trùm lấy. Tinh thần lực và linh lực giáp mặt đụng độ khiến Phó Viễn Xuyên hơi khựng lại.
Linh lực quen thuộc và tinh thần lực của Phó Viễn Xuyên hòa quyện quấn quýt lấy nhau. Giống như người cá nhỏ mềm mại thân thiết mà cọ lấy anh không ngừng. Cuối cùng tan biến đi trong tiềm thức của anh, chỉ để lại một nụ hôn thật khẽ.
Cừu Kha Lâm thấy Phó Viễn Xuyên rất lâu cũng không hề có động tĩnh gì, còn tưởng anh đã bị xao động bên trong hút lấy. Nhưng nhìn kĩ hồi lâu hắn lại phát hiện ra, khóe miệng Phó Viễn Xuyên… hơi nhếch lên?
Cừu Kha Lâm: “?!”.
Chuyện gì đây?!
Không chỉ Cừu Kha Lâm ngơ ngác, Thi Khải Tân vẫn luôn đi theo Phó Viễn Xuyên cũng ngẩn ngơ.
Sao đến giờ vẫn chưa ra hiệu chứ? Chuyện này đâu giống lúc đầu đã bàn đâu…
Một lúc sau Phó Viễn Xuyên mới mở mắt, vẻ mặt thản nhiên, không hề có một chút nào dáng vẻ bị ảnh hưởng.
Cừu Kha Lâm trong lòng kinh ngạc không thôi, ngoài mặt lại không hề để lộ điều gì. Hắn cười khẽ một tiếng, nói: “Trông có vẻ đã ổn thỏa rồi”.
Phó Viễn Xuyên không thèm để ý đến, “Thi Khải Tân”.
“Có!”.
“Mang trứng trùng về”.
“Rõ!”.
Cừu Kha Lâm hơi giật mình, “Phó nguyên soái…?”.
Phó Viễn Xuyên nói: “Bên trong trứng trùng có biến dị, tôi mang về kiểm tra thêm”.
Cừu Kha Lâm ngẫm nghĩ, đáp: “Vậy sao? Vậy mang về cũng là chuyện tốt”.
Mang về rồi… càng dễ khiến mi tiếp xúc với những xao động đó, tiếp xúc càng nhiều, chết càng nhanh thôi.
Cừu Kha Lâm cười nói: “Trứng trùng đã bị loại bỏ, vậy tôi không làm phiền Phó nguyên soái nữa, xin phép đi trước”. Nói xong, không đợi Phó Viễn Xuyên đáp, Cừu Kha Lâm đã trực tiếp dẫn người của mình rời đi.
Thi Khải Tân vội hỏi: “Nguyên soái, chuyện là sao vậy, thứ này…”. Thi Khải Tân tò mò bằng chết, chẳng phải thứ đó có vấn đề sao, tại sao nguyên soái vẫn muốn mang về?
Phó Viễn Xuyên không trả lời mà cho tay vào túi áo. Người cá nhỏ bên trong không hề có hành động gì, ngoan ngoãn cuộn tròn bên trong như đang ngủ.
Cảm giác có gì đó đẩy mình, Quân Thanh Dư mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Gì đấy…?
Quân Thanh Dư ôm lấy tay Phó Viễn Xuyên, làm nũng mà cọ, “Y da~”. Âm thanh rất nhỏ, giống như đang ngủ mà nói mớ.
Mà Quân Thanh Dư đúng là buồn ngủ không chịu nổi. Vốn tưởng rằng nguồn cơn xao động kia rất dễ giải quyết, nhưng khi linh lực thật sự chạm vào rồi cậu mới phát hiện ra là không đơn giản như thế. Từng li từng tí một, khá là tốn công sức.
Quân Thanh Dư ngáp một cái, cũng may giải quyết không tồi, diệt sạch không còn chút gì. Chỉ là linh lực tiêu tốn khá nhiều.
Thi Khải Tân nghe thấy tiếng thì giật mình, “Người cá nhỏ?”.
“Ừ”.
Thi Khải Tân ngơ ngác, chợt ngộ ra điều gì đó, “Chẳng lẽ là…?”.
Không phải đâu.
Không phải chứ!?
Anh ta biết linh lực của người cá có thể thanh lọc thứ tạp vật này, nhưng nếu phải nói ra thì người cá cũng rất ghét tạp vật này. Có thể không đụng đến thì nhất quyết không đụng.
Vừa rồi anh ta cũng chưa nghe thấy nguyên soái nói người cá nhỏ đã làm gì, chuyện này sao có thể âm thầm mà giải quyết xong được?
Quá là khó tin rồi.
Phó Viễn Xuyên không giải thích nhiều, chỉ nói: “Đi về trước đã”.
“Vâng”, Thi Khải Tân vội chạy đi lái xe.
Mặc dù đã kiểm tra qua, không có máy dò hay thiết bị nghe lén, nhưng chuyện quan trọng như này vẫn nên về nhà rồi nói thì hơn.
Quả trứng trùng đã được thanh lọc kia cũng không hề bị bỏ lại. Phó Viễn Xuyên sợ rằng linh lực của người cá nhỏ sẽ lưu lại trên trứng trùng, nên trước tiên cứ mang về rồi tìm cơ hội xóa bỏ sau.
Trên đường về, người cá nhỏ vẫn luôn ngủ say. Phó Viễn Xuyên nghĩ có lẽ do tiêu hao quá nhiều linh lực, cậu bị mệt nên anh cũng không hề đánh thức cậu.
Quân Thanh Dư nằm trong túi áo lật người một cái, cậu cảm giác giờ nên chui vào không gian ngâm nước suối một lát, như vậy có thể hồi phục nhanh hơn một chút. Chỉ là địa điểm không thích hợp, túi áo quá lộ liễu, nếu cậu biến mất, Phó Viễn Xuyên chắc chắn sẽ phát hiện ra.
Quân Thanh Dư thở dài một tiếng, nếu có thể kể cho Phó Viễn Xuyên biết chuyện không gian thì tốt rồi. Nhưng giờ cậu trong ấn tượng của Phó Viễn Xuyên chỉ là một người cá bình thường. Người cá bình thường thì không có không gian.
Quân Thanh Dư xoắn xuýt một hồi, ngẫm nghĩ xem sau này có cơ hội thì kể với anh.
Suốt đường về Quân Thanh Dư vẫn luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cảm giác xe huyền phù dừng lại, cậu duỗi người một cái, ngồi dậy, túm lấy miệng túi mà đứng lên.
“Y da~”.
Vừa giơ hai tay ra muốn ôm, đột nhiên khóe mắt lóe một cái phát hiện có chỗ không đúng, cậu vội rụt tay lại, nhìn cái đuôi cá màu vàng kim.
Quân Thanh Dư đột nhiên mụ mị, “…?”.
Vừa nãy, vừa lướt nhanh qua, là… chân sao?
Tác giả có lời muốn nói:
Sắp rồi sắp rồi, chuẩn bị bự ra rồi~
Người lãnh đạo Đế Quốc không ngốc đâu, trong tay hắn còn có quân bài chưa lật, quân bài chưa lật thì chương 31 là biết nha.
*Vừa dịch xong chương 20 thì thấy lời nhắn của tác giả be like: 🙂
Chương này làm lúc ngái ngủ nên có gì sai mọi người cứ cmt trực tiếp.