Giang Thiên Tuyền ấn đầu hắn xuống một cái rõ đau. Hắn chỉ nhoẻn miệng cười. Nữ nhân xung quanh đã che miệng đỏ mặt đầy xao xuyến.
– Con đó, vất vả lắm mới có thể có được vị thê tử ưng ý. Bản cung không luận gia thế của nàng nhưng tin ta, nha đầu đó rất tốt, hoàn toàn không ảnh hưởng một chút nào tính khí của phủ thừa tướng. Con phải tin vào con mắt nhìn người của bản cung.
– Con biết. Con tin nàng. Nàng là thê tử của con.
– Không phải nói, con thích nha đầu đó rồi chứ?
Giang Thiên Tuyền phấn khích ra mặt. Âu Dương Phong Ngạn gật đầu vui vẻ. Nàng khẽ xoa xoa đầu con trai:
– Ta nói rồi. Nha đầu đó rất đáng tin.
– Phải, rất đáng tin.
Cái xoa đầu của Giang Thiên Tuyền vô tình khiến hắn nhớ đến cái chạm rất khẽ của Ngũ Thiên Kiều mỗi đêm hắn gặp ác mộng tỉnh giấc giữa chừng. Hắn cười trong vô thức, đáy mắt lộ tia ấm áp hiếm hoi. Âu Dương Phong Nghiên ở phía trên không khỏi ngẩn người. Vị hoàng đệ này của y cũng có được dáng vẻ như thế này sao?
Giang Thiên Tuyền hài lòng trở về vị trí vốn có mình nên ngồi. Lúc này A Tâm mới nhẹ giọng nhắc nhở:
– Vương gia, thu liễm. Khi trở về người mà vác thêm vài nữ nhân khác, người sẽ buồn lắm đấy. Cho nên người đừng có cười thêm nữa.
Lúc này Âu Dương Phong Ngạn mới chú ý đến điểm khác lạ của bản thân. Trong thoáng chốc, dáng vẻ lạnh lùng không thể chọc hiện ra, Âu Dương Phong Ngạn ưu nhã nâng chén thưởng rượu một mình. Mặc Thừa Ân đưa ngón cái ra dấu với A Tâm. Có nghĩa khí. Như thế này mới giống vương gia phúc hắc của bọn họ.
Bên này tiệc tùng linh đình là thế. Bên kia Ngũ Thiên Kiều trừng mắt tỉnh dậy. Về cơ bản nhận thức đã được lấy lại nhưng cơ thể tạm thời chưa cử động được. Tiếng bước chân vọng vào, nàng im lặng nhắm mắt. Khiểm Thúy bê khăn cùng nước ấm vào trong, bắt đầu nói chuyện một mình:
– Tiểu thư, hôm nay vương gia rời phủ đến dự sinh thần của hoàng đế rồi. Hình như tận ba ngày lận đó. Nô tỳ nói người nghe. Mặc Thừa Ân lại bắt nạt ta nữa. Hắn không chỉ suýt bóp chết ta mà còn cứ gặp ta ở đâu, lại lên tiếng quát mắng ta rất lớn. Ta tổn thương lắm đó. Nhưng vì tiểu thư nên phải nhịn xuống a. Không biết bao giờ người mới tỉnh lại nhỉ? Cũng may vương gia dẫn tên gia hỏa đó đi rồi. Mấy ngày tiếp theo ta lại được rảnh rỗi rồi. Haha.
Ngũ Thiên Kiều trong lòng vô cùng tức giận nhưng không thể làm gì thêm. Khiểm Thúy bắt đầu lau mặt và lau tứ chi cho nàng, chốc chốc lại liến thoắng:
– Tiểu thư, hôm nay quản sự còn cho ta ăn gà đó. Món đó ngon lắm. Nhưng mama bắt ta phải ăn sạch ăn hết ăn không chừa miếng nào mới cho ta đi. Tất cả là do tên Mặc Thừa Ân đó. Tiểu thư, người nói xem, hắn đáng ghét lắm đúng không?
– Tiểu thư, người phải mau tỉnh đó nha, còn lấy lại công đạo cho ta nữa. Tiểu thư à, lau xong rồi đó. Người đợi chút, nô tỳ đi thay nước khác tiện lấy canh cho người uống nữa. Chờ nô tỳ nha.
Khiểm Thúy đóng cửa rời đi. Ngũ Thiên Kiều vì tức giận quá độ mà bật dậy, tay nắm thành quyền, bản thân chỉ muốn bóp chết Mặc Thừa Ân mà thôi. Nhân lúc nàng ngủ lại bắt nạt Khiểm Thúy ngay trước mũi của nàng. Được lắm, tên Mặc Thừa Ân này. Đợi đó cho lão nương.