“Không, không đúng. Mời cậu hãy suy nghĩ, cậu nói thời gian tiểu thư Bernstein chết là khoảng 1, 2 giờ sáng, mà lúc chúng ta đến phòng Fries là khoảng 7 giờ 50 phút, lúc ấy anh ta vừa mới tắm xong, mùi khét trên vải vóc vẫn chưa tản đi ngay. Suốt 5, 6 giờ anh ta làm gì chẳng được, tắm không quá nửa giờ, đốt quần áo cũng không mất đến vài giờ chứ. Cho nến anh ta dù có đi đến hiện trường, cũng là sau khi tiểu thư Bernstein chết rất lâu rồi mới đi, như vậy mới chưa kịp xử lý “vật chứng”. Hơn nữa một hung thủ làm sao có thể đem hung khí dính máu đầm đìa dấu trong phòng tắm để cho người khác đi tìm chứ, anh ta có bận rộn bao nhiêu cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ, hoặc là cứ vứt bỏ thôi. Khả năng lớn nhất chính là: Warrene bị hung thủ hẹn đến phòng tiểu thư Bernstein, sau khi đi rồi mới phát hiện mình đã biến thành dê thế tội, anh ta hốt hoảng trốn trở về phòng muốn che dấu tất cả, ngược lại càng khiến người khác hoài nghi.”
“Vậy thì tiểu thư viết chữ “F” làm gì chứ? Ngài giải thích thế nào đây?”
“Nói đến chuyện này, cậu hẳn phải hiểu rõ hơn tôi chứ? Chữ “F” này căn bản không phải tên mở đầu, mà là “người Pháp” (French)”.
“Ngài nói bậy!” Tôi hô to.
“Không đúng sao? Nếu Warrene không giết chết vị hôn thê của mình, vậy thì chữ mà tiểu thư Bernstein viết xuống không liên quan gì đến anh ta. Cô ấy muốn lưu lại tên hung thủ, nhưng vì không thể đánh vần tên Jean Dunechiva Pontrona trong tiếng Pháp được, nên cô ta mới viết “FRENCH”, vì trong lâu đài này chỉ có duy nhất cậu là người Pháp. Cậu lau đi các chữ khác chỉ để lại “F” là muốn hãm hại Warrene, nhưng rồi lại khéo quá thành vụng.”
“Không có!” Tôi siết chặt nắm đấm, toàn thân phát run, “Tôi… tôi không có! Làm sao tôi lại giết cô ta!”
“Vì thứ này phải không?” Linh mục từ từ rót nước trong ly trà lên bàn, ánh sáng lập loè phản chiếu lên trên bề mặt vũng nước, chiếu vào đôi mắt lấp lánh của tôi, “Đây là thứ được đổ ra từ chiếc bình thuỷ tinh trong phòng tiểu thư Bernstein, mùi vị cũng không tệ lắm. Ngài Pontona, ngài muốn gán cho cô ấy tội danh hạ độc phu nhân Berry và mưu sát nữ nam tước Siena, rồi lại dùng chính “thuốc độc” đó để giết cô ta, đúng chứ? Tôi đoán lúc ngài vào phòng tiểu thư để tìm chứng cứ đã cho thứ bột này vào bình trà đúng không? Tối hôm qua ngài lại quay lại để kiểm tra cô ấy đã chết chưa, nhưng tiểu thư Bernstein vẫn còn sống. Ngài muốn chắc chắn nên tìm cách để cô ấy uống nước ngay trước mắt mình, nhưng cô không xảy ra chuyện gì cả, chứng tỏ thứ bột đó không phải là thuốc độc. Kế hoạch lần này của ngài không phải là loạn hết lên rồi sao? Cho nên ngài giết cô ấy rồi giá hoạ cho tiên sinh Warrene. Nếu thám tử phát hiện ra thứ bột trên khăn tay không phải là thuốc độc, ngài cũng có thể nói là nhầm lẫn, rồi giấu kali xyanua thật sự ở đâu đó và lại giúp chúng tôi tìm ra.”
Trong phòng không khí trầm mặc, giống như cái nóng bực bội trước khi giông tốt đến. Công tước và linh mục không hẹn mà gặp cùng nhau nhìn chằm chằm tôi, giống như nhìn một con hồ ly đang nằm trong bẫy.
Tôi dụi đầu vào trong hai cánh tay, cổ họng phát ra tiếng cười khô khốc như bị sợi dây siết chặt, động một cái là đau đến không thở nổi, nhưng cuối cùng không nhịn được mà cười to. Tôi muốn dùng những từ ngữ hoa mỹ nhất để khen hai người trước mặt này, bọn họ diễn kịch vượt xa tôi, hơn nữa diễn rất hay. Sự hốt hoảng, cuống cuồng, tức giận, châm chọc, mê muội mấy ngày qua, mỗi một câu nói, mỗi một động tác, mỗi một ánh mắt, toàn bộ đề không có sơ hở nào, bọn họ là người thắng, còn tôi là kẻ thua cuộc hồ đồ.
Tôi là sói săn mồi, còn bọn họ là thợ săn giăng lưới.
Tiếng cười kỳ lạ vang vọng không không khí, tôi rên rỉ như con chim bị cắt cổ kêu lên trước khi chết, mãi đến khi có một bàn tay nâng cằm tôi lên, tôi nhìn sâu vào đôi mắt màu tử la lan.
“Khả năng phá án của chúng tôi có đạt trọn điểm chưa?”
“Có thể cho các người A+” Tôi mỉm cười tách người ra.
Tính toán cuối cùng cũng chấm dứt, tấm màn kịch cuối cùng đã rơi xuống. Diễn viên chất lượng kém là tôi cũng nên cởi mặt nạ xuống rồi, nếu tôi cảm nhận được chút sợ hãi nào.
“Đúng vậy, là tôi giết ba ả đàn bà đó.” Tôi nâng cằm, bình tĩnh lạ thường bắt đầu nhớ lại những chuyện xảy ra vài ngày trước. “Đừng có nhìn tôi như thế, tôi không muốn tiếp tục giả vờ nữa. Vốn là tôi không biết trong tay tiểu thư Bernstein giấu cái gì, ngày hôm đó sau khi tôi đánh ngã Bernstein, phản ứng đầu tiên là đi nhặt cái bọc nhỏ màu trắng của cô ta. Buổi tối tôi hỏi người hầu gái chăm sóc cho cô ta, nghe được rằng dường như cô ta mang theo một ít thuốc. Tôi nghĩ một cô gái như tiểu thư Bernstein giấu thứ thuốc không thể nhìn thấy nếu không phải là độc dược thì chỉ có thể là tình dược, mà không thể đem theo bên người, chỉ khi nào hạ độc mới tìm cơ hội, vì vậy nên tôi muốn lợi dụng cô ta. Ở buổi dạ vũ tôi không có ý định giết phu nhân Berry, bất kể là bà ta hay nữ nam tước Siena. Mà chính ngài, công tước, là ngài cho tôi cơ hội.”
“Là lúc tôi mời phu nhân Berry khiêu vũ à?”
“Đúng, tôi đưa rượu cho tiểu thư Bernstein, mượn cớ đi chào hỏi linh mục để rời đi. Tôi nhìn trộm cô ta, cô gái đáng thương muốn đập vỡ ly rượu, nhưng dưới con mắt bao người thì đâu có làm vậy được. Khi điệu vũ kết thúc, ngài đến tìm tôi, còn phu nhân Berry thì đi về phía cô ta, cô ta làm sao mà dễ dàng tha thứ cho vị bà con xa thích khoe khoang chiến thắng như vậy được. Tôi nhìn cô ta nặng nề đặt ly rượu lên bàn, phu nhân Berry đắc ý bội phần dĩ nhiên là uống cạn ly rượu ngọt ngào kia…”
Tôi không nhịn được cười, “Lúc bà ta chết có thể đã phát hiện rượu có vấn đề, có điều người đàn bà ngu ngốc đó lại nghi ngờ nữ nam tước Siena, trước khi chết còn nắm chặt váy cô ta. Sau đó nữ nam tước rất sợ, vẻ mặt hoảng hốt, tôi đoán là cô ta lo lắng rằng ngài sẽ hoài nghi mình. Buổi sáng hôm sau tôi ngoài ý muốn nghe được màn cải vã của tiểu thư Bernstein và Warrence. Thượng Đế phù hộ, sau khi bọn họ đi tôi lại nhặt được một thứ đồ, nó giúp tôi nghĩ đến một phương pháp tốt để giải quyết mỹ nhân tóc đen kia.”
“Tua rua?” Linh mục cẩn thận đoán được.
“Đúng, chính là chiếc tua rua kia. Có lẽ lúc Warrene và Bernstein tranh chấp đã làm rơi nó. Lúc tôi nhìn nhìn thấy nó thì nảy ra ý kiến hay, tôi mượn danh nghĩa của ngài công tước hẹn nữ nam tước Siena trên tháp.”
“Đợi chút!” Công tước đột nhiên ngắt lời tôi, “Tôi không hiểu làm sao cậu có thể khiến cô ta tin tưởng mình được?”
“Rất đơn giản.” Tôi đứng lên lấy một chiếc khăn tay ra từ bên gối, phía trên thêu mẫu tự “J.St.C”, “Cái này là ngài cho tôi khi còn ở nghĩa trang, tôi tìm lại bức thư ngài gửi cho tôi, cũng chính là lá thư nói muốn tôi đưa Mary về Anh quốc. Phỏng theo bút tích của ngài mà viết lên một mẩu giấy, gói vào chiếc khăn tay rồi nhét vào phòng cô ta. Đúng 12 giờ đêm cô ta theo yêu cầu của tôi mang khăn tay và mẩu giấy đi lên tháp, để phòng việc cô ta thét lên, tôi đánh cô ta bất tỉnh và lấy lại hai món đồ đó rồi đẩy xuống lầu, sau đó thừa dịp thi thể vẫn chưa cứng lại, tôi nhét tua rua vào tay cô ta. Có thể ngay lúc này Leoches núp bên cạnh đã nhìn thấy.”
“Tại sao mắt nữ nam tước Siena lại mở?”
“Có lẽ là bị áp lực sọ não đẩy ra, không tôi biết.” Công tước truy hỏi khiến tôi có hơi không nhịn được, “Cô ta chết rất khó coi, có điều cũng khiến tiểu thư Bernstein chịu áp lực không nhỏ. Là một cô gái thông minh, cô tự biết mình là nghi phạm bị tình nghi nhất, nhưng không biết bản thân phải làm sao. Có lẽ vì phu nhân Berry chết rồi, cô ta cảm thấy đem theo những thứ thuốc kia bên mình không còn là thứ đồ bảo hiểm nữa, vậy nên lúc các người cho tôi đến phòng Bernstein tìm chứng cứ tôi mới phát hiện được thứ bảo bối này. Tôi đem một ít thuốc rải vào bình nước thuỷ tinh, cuối tháng 6 nóng bức, cơ hội để cô ta uống nước lạnh là rất lớn, chỉ cần cô ta chết, hết thảy tội danh đều có thể đổ lên đầu cô.”
“Đây là chuyện duy nhất ngài tính sai phải không?”
“Đúng, đúng vậy. Tôi ngàn lần không nghĩ đến thứ bột kia không phải là thuốc độc. Tối hôm qua, khi tôi mở cửa ra nhìn thấy cô ta không có chuyện gì xảy ra thì đã biết mình gặp phiền phức rồi. Để xác nhận lần nữa, tôi làm như vô tình rót một ít nước lạnh đưa cho cô ta uống, cô ta uống xong ngay cả sắc mặt cũng không đổi. Bởi thế nên tôi chỉ có thể thay đổi kế hoạch. Chuyện tiếp theo các người cũng biết rồi.”
Linh mục lắc đầu tiếc rẻ: “Có lẽ tiểu thư Bernstein cũng định dùng thuốc giải quyết một, hai kẻ tình địch, có điều người thầy thuốc của cô ấy cũng không dám tuỳ tiện đưa kịch độc vào tay vị thiên kim tiểu thư này. Cô ấy cũng không biết trong tay mình chỉ là một ít aspirin, nếu không thì vội vàng đem ra bào chữa cho mình rồi.”
(Aspirin: là thuốc kháng viêm nhóm NSAIDs, tác dụng giảm đau, kháng viêm, hạ sốt,…)
“Người hoá nghiệm rồi à?” Tôi kinh ngạc nhìn người, “Từ bao giờ vậy, tôi hoàn toàn không biết.”
“Xin lỗi, ngay lúc ngài đưa khăn tay cho công tước, ngài ấy đã lập tức phái người đưa đến cho tôi, lúc đó tôi đang chờ ở trong thôn không phải sao?
“Nếu vậy thì người đi đến đồn cảnh sát báo án là…”
“Jack, là đứa bé ngoan ngoãn gõ chuông trong giáo đường.” À, tên thám tử nghiêm trang cám ơn linh mục, không nghĩ đến ngay cả gã cũng đã sớm bị mua chuộc.