“….A Tửu….Sáng nay có người đến Vạn Hoa lâu tìm cô và Tô phu nhân nhưng không gặp, lại trung hợp Tiểu Vũ vừa bước từ trong đó ra nên đã có hỏi đệ ấy, và rồi đưa cho đệ ấy bức thư này.”
Vân Nghê cầm lấy bức thư lập xem, rồi đột nhiên thấy tò mò.
“Trịnh Cảnh Hiên, tại sao tư nhiên đệ đệ huynh lại đến Vạn Hoa lâu vậy? Hơn nữa sao người đó lại biết hắn là người quen của ta mà không phải là khách nhân chứ? “
“Cái này thì…..ta cũng không biết nữa.”
“Vậy nay huynh đến tìm ta có việc gì không? “
“À không…ta chỉ đến đưa cô cái đó thôi”
Nói rồi Trịnh Cảnh Hiên quay người bước ra ngoài, Vân Nghê cũng không để ý hai bên tai y đã đỏ lên từ bao giờ. Bây giờ hắn làm gì có chuyện gì để nói với cô đâu, chỉ là kiếm cớ đến gặp cô thôi.
“Trong đó viết gì vậy ký chủ?”
Vân Nghê mở bức thư ra đọc lướt một lượt
“Là thư mời tới kinh thành biểu diễn. Nói thế nào nhỉ? Tứ hoàng tử đã mời vũ công của Vạn Hoa lâu đến kinh thành biểu diễn vào ngày chúc thọ của hoàng thượng.”
“Oh xem nào, sinh thần của hoàng thược là vào hai tháng sau, nếu như vậy thì mời vào lúc này là đúng rồi. Đi từ đấy đến đấy cũng mất gần nửa tháng, rồi cả những sự việc phát sinh nữa”
“Chẳng phải ta đã nói với cậu rồi sao? Thay vì đối đầu với máy móc, ta lại thích chơi cùng với những con người có suy nghĩ riêng hơn.”
“Nhưng mà, như vậy hệ thống sẽ không thể kiểm soát được các nguy hiểm có thể xảy ra, thực sự rất nguy hiểm không thể chủ quan được.”
“không sao ta sẽ cẩn thận, được rồi, cậu nhớ cái ta đã nói đó, theo dõi Tình Nhi mặc dù bé nó mới mười tuổi nhưng thời điểm này không lơ là được đâu. Được rồi cơ hội đến rồi ta phải đi nói chuyện với nghĩa mẫu của ta thôi”
Vân Nghê cầm theo bức thu, khuôn mặt vui vẻ hớn hở chạy đi tìm Tô Tử Lan. Cô lúc này như một đứa trẻ con mang theo một món đồ tâm đắc nhất của mình đi khoe. Khuôn mặt rạng rỡ chạy đến gõ cửa phòng của Tô Tử Lan, đẩy cửa bước vào nhưng bên trong không có ai. Vân Nghê ngó quanh rồi tìm đại một người hỏi thăm. Người đó nói từ sớm Tô Tử Lan đã ra ngoài rồi, mang theo bức thư, cô vọt chạy ra ngoài Tô phủ, chạy khắp sơn trang tìm người.
“A, Vân Nghê tỷ tỷ. “
Nghe tiếng gọi Vân Nghê dừng lại quay người xem là ai gọi mình.
“Vân Nghê tỷ tỷ, tỷ đang đi đâu vậy?”
“Ừm….À tỷ tỷ đang đi tìm nghĩa mẫu. Có một số việc tỷ tỷ cần nói với y”
“A vậy sáng nay đệ thấy Tô phu nhan xuống núi rồi đó ạ.”
“Vậy à đa tạ đệ nhé. A phải rồi những tờ giấy này, đệ có thể giúp tỷ đưa cho mọi người không? Tỷ đã viết tên và nững việc mọi người cần làm ra đây hết rồi đệ giúp tỷ với nhé. “
Nhận lấy sấp giấy mà Vân Nghê đứa, đứa bé nở nụ cười tươi với giọng điệu nón nớt
“Dạ tỷ tỷ”
Nhìn bóng hình đứa bé đó rời đi Vân Nghê lại cảm thấy hơi buồn, dù gì trong cuộc đời của mỗi người ai cũng sẽ phải có phút chia li thôi, không việc gì phải buồn cả, nơi này là nơi đầu tiên cô đặt chân đến ở thế giới này, cũng là nơi mà cô của trước kia luôn tìm cách để phát triển nó, An Lạc sơn trang sẽ luôn là nơi mà cô yêu quý nhất.
“Nghê Nhi? Sao con lại ở đây? Bình thường con rất ít khi ra khỏi phủ mà có ra khỏi phủ thì cũng một mạch đến thẳng Vạn Hoa lâu, sao nay lại có hứng thú dứng đây ngắm cảnh vậy?”
“Nghĩa mẫu, chúng ta có thư”
Tô Tử Lan cầm lấy bức thư nhưng không vội mở ra xem, y nhìn Vân Nghê dò hỏi
“Ý con thế nào? Muốn đi chứ?”
Muốn chứ tất nhiên là muốn, ở nơi này yên bình quá lên kinh thành ta mới có thể quậy đục nước được. Tất nhiên là muốn đi rồi
“Dạ…con, con muốn đến kinh thành”