Vinh An công chúa cùng lục hoàng tử vào trong sảnh nhìn thấy trưởng bối.
Vinh An công chúa cùng Lục Cửu quan hệ thân mật, cho nên cùng trưởng bối nói vài lời, hai tiểu cô nương liền tiến tới tụ thành một khối.
Lục Cửu mời nàng ta đi tiểu đình giữa hồ ngồi một lát. Nói là quen biết một biểu tẩu mới, cũng có chút thú vị.
Vinh An công chúa cũng nghe mẫu hậu từng nhắc tới biểu tẩu, liền thấy hứng thú, vui vẻ cùng đi.
Hai người từ trong sảnh ra ngoài, Tạ Quyết suy tư một lát, ngồi trong sảnh một lúc liền thi lễ với trưởng bối, từ trong sảnh rời đi.
Tạ Quyết ra ngoài, hướng tiểu đình giữa hồ đi đến.
Trong đình đều là nữ quyến, không tiện đi vào, liền ở bờ hồ giữa tiểu đình nhìn, nhưng vẫn chưa tìm nhìn thấy thân ảnh thê tử.
Lúc này, đường muội Tạ Uyển Du lại là thất kinh từ trong đình chạy ra, mơ hồ có thể thấy được hốc mắt đều đỏ.
Không bao lâu, Lục biểu muội ở trong sảnh thấy qua biểu ca, cũng tùy ý đi tới, đi qua khúc cầu uyển chuyển, dừng ở trước mặt hắn.
Hỏi: ” Biểu ca, biểu tẩu ở nơi nào vậy? “
Tạ Quyết hơi nhíu mày: ” Ngươi mới vừa nói nàng ở tiểu đình giữa hồ “
Nghĩ một lúc, mơ hồ cảm thấy đường muội hoảng loạn chạy đi cùng thê tử có liên quan, liền hỏi: ” Trong đình phát sinh chuyện gì? “
Lục Cửu suy nghĩ một chút, tùy ý mà thử hỏi: ” Biểu ca trở về có biết trong cung ban thưởng những gì không? “
Tạ Quyết: ” Không biết “
Hắn xưa nay không để ý việc này, mà đoạn thời gian lại thường không ở phủ, tự nhiên sẽ không để ý.
Lục Cửu nghĩ nghĩ, vẫn là đem chuyện vừa rồi nói ra: ” Nghe Vinh An nói quần áo Uyển Du mặc trên người là do hoàng hậu nương nương cố ý thêm vào một thất gấm Tứ Xuyên ban cho biểu tẩu “
” Gấm Tứ Xuyên này cực trân quý, cần phải nhiều tú nương thêu thùa mấy tháng mới được một thất. Biểu tẩu là không biết có ban thưởng này hay vẫn là không nhận thức được tặng cho Uyển Du? “
Dứt lời, giương mắt nhìn về phía biểu ca.
Nhìn thấy biểu ca bỗng nhiên sắc mặt hắc xuống, Lục Cửu không khỏi trong lòng run lên.
Ánh mắt Tạ Quyết thâm trầm, trên mặt không chút biểu tình, hơi thở xung quanh lạnh thấu xương.
Lục Cửu nhỏ giọng nói: ” Muội vừa mới nghe Uyển Du nói đi kêu biểu tẩu lại đây làm chứng, nói gấm Tứ Xuyên là biểu tẩu đưa nàng “
Lục Cửu nhìn biểu ca đen mặt, trong đầu câu trả lời dần dần hiện ra.
Hóa ra là trộm cướp trong nhà khó phòng…
” Ta trước không tiện ở cùng muội “. Tạ Quyết dứt lời, xoay người rời đi.
Cách khá xa, tiểu tư trong hầu phủ đi đến, Tạ Quyết hỏi: ” Có biết nương tử đi nơi nào không? “
Tiểu tư trả lời: ” Mới vừa giống như nhìn thấy nương tử tại tiểu sơn đình, cũng không biết bây giờ còn đang ở đó không? “
Nói, đi đến đình viện núi giả nhìn.
Tạ Quyết cũng tùy ý nhìn, không có thấy thê tử, lại xa xa nhìn thấy nhị thẩm vội vàng.
Giống như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt ngừng trọng, trong đầu hiện lên lời ở trên xe ngựa, A Vũ từng nói “ngàn lượng mua một bộ quần áo, thiếp cũng không phải người có núi vàng núi bạc như nhị thẩm, sao bỏ ra được?”
Nàng hiển nhiên không biết trong ban thưởng có gấm Tứ Xuyên.
Hắn lúc rời phủ rõ ràng phân phó qua hạ Nhân, để nhị thẩm đưa danh sách ban thưởng đến cho A Vũ, nhưng hiển nhiên là danh sách có vấn đề.
Lại nghĩ đến lúc ở trong phủ, đường muội tại trước mặt thê tử khoe khoang.
Tạ Quyết sắc mặt càng đen thêm.
Nhị thẩm, thậm chí hai đường muội, đều khinh mạn A Vũ.
Mắt sắc rùng mình, phân phó tiểu tư: ” Cùng cữu biểu thẩm nói một tiếng, tạm thời chớ để người khác tới núi giả “
Tiểu tư lên tiếng trả lời rồi xoay người rời đi.
Tạ Quyết nhìn thân ảnh nhị thẩm biến mất trên tiểu sơn, liền nhấc chân hướng tiểu sơn đình mà đi.
*
Ông Cảnh Vũ uống một hớp trà lài, liền bắt gặp người vội vã đi qua mà sắc mặt ửng đỏ, trán lấm tấm mồ hôi hướng đình đi đến.
Từ trên ghế mỹ nhân toan đứng lên, hướng Thôi Văn Cẩm cười một tiếng, hỏi: ” Nhị thẩm vội vã như vậy, là đã xảy ra chuyện gì? “
Thôi Văn Cẩm cảm thấy phức tạp nhìn phía trong lương đình, Ông Cảnh Vũ lúc này đang thanh thản ung dung.
Mới vừa ở trong viện cùng phụ nhân nói chuyện phiếm, các nàng nói đến Ông Thị thì ấn tượng đầu tiên cũng không đúng.
Trong bụng nàng ta đang không vui, tiểu nữ nhi liền chạy tới nói cho nàng ta nghe chuyện xảy ra ở giữa hồ.
Thấy là chuyện của đại nữ nhi, liền đi thỉnh cầu Ông thị.
Nàng ta chưa bao giờ nghĩ tới, mình sẽ có một ngày vì một thất gấm Tứ Xuyên mà tự tát vào mặt mình, đi cầu cái người xuất thân thấp kém như Ông thị.
Nhưng nếu hôm nay không cầu, chỉ sợ sẽ làm cho mặt mũi nàng ta cùng Uyển Du quét sạch, Vĩnh Ninh Hầu phủ cũng sẽ vì các nàng mà bị chế nhạo, quan trọng nhất là sẽ ảnh hưởng đến chuyện nghị thân của Uyển Du sau này.
Dưới đáy lòng am thầm hít thở một hơi, vội vàng vào lương đình.
Vừa vào lương đình, rối rít kéo tay Ông thị, trên mặt mang theo xin lỗi cùng sốt ruột: ” Cháu dâu, là thẩm thẩm sai rồi, sai là không nên tham đồ của cháu dâu, thẩm thẩm ở đây hướng cháu dâu ngươi nhận lỗi, đợi trở lại hầu phủ, thẩm thẩm lại hướng cháu dâu thỉnh tội, nhưng bây giờ cháu dâu giúp thẩm thẩm một tay đi “
Hai tay bất ngờ không kịp phòng bị cầm lấy, còn bị nắm cực kì chặt, nhưng Ông Cảnh Vũ vẫn là từ giữa rút tay ra.
Không nhanh không chậm hỏi: ” Thẩm thẩm không nói là chuyện gì, cháu dâu như thế nào giúp? Còn nữa… Thẩm thẩm vì sao lại nói tham đồ của cháu? “
Thôi Văn Cẩm âm thầm cắn chặt răng, mở miệng nói: ” Lúc trước Quyết ca nhi được ban thưởng, bên trong có một cuộn vải, Uyển Du nha đầu nháo muốn, ta vốn không muốn cho, nhưng nàng lại khóc nháo đòi tuyệt thực, ta thật sự đau lòng liền đem thất vải ban thưởng lấy xuống “
Ông Cảnh Vũ lộ ra sắc mặt khó hiểu, nhưng lập tức liền giật mình kinh ngạc nói: ” Hôm nay Du muội muội mặc váy gấm Tứ Xuyên cũng là ban thưởng? “
Thôi Văn Cẩm hốc mắt đỏ ửng, nước mắt liền bị nàng ta ép ra ngoài.
Nàng ta lau nước mắt nói: ” Thẩm thẩm chỉ cho rằng gấm Tứ Xuyên ban thưởng xuống này không khác gì nhau, liền muốn sau này lại cho cháu dâu ngươi bổ sung trở lại, cũng không biết đây là hoàng hậu nương nương tự mình chọn tặng riêng cho cháu dâu… “
” Hiện giờ bọn họ đều cảm thấy Uyển Du là ăn trộm, trộm đồ của tẩu tẩu nàng, việc này mà chấm dứt tại đây, đời này Uyển Du đời này liền hủy “
Nói đến đây, nàng ta năn nỉ nhìn Ông Cảnh Vũ: ” Cháu dâu, ngươi hôm nay trước liền nói là ngươi đưa cho nàng, sau này thẩm thẩm lại trả ngươi một thất gấm Tứ Xuyên khác, có được hay không? “
Lại trả một thất?
Thôi Văn Cẩm nói ngược lại cũng thật là dễ.
Kia là cực phẩm gấm Tứ Xuyên, gần như hai năm chỉ có mười thất, đều là thượng phẩm cống nạp đến trong cung.
Nàng ta đi đâu tìm ra?
Còn không chờ Ông Cảnh Vũ mở miệng, bỗng nhiên từ phía sau núi giả truyền đến một tiếng âm lãnh: ” Không được “
Thanh âm truyền đến, sắc mặt mấy người trong đình đều sửng sốt.
Thôi Văn Cẩm nhận ra thanh âm là của chất nhi, mặt lộ ra vẻ bối rối.
Thầm nghĩ hỏng rồi!
Chất nhi chính trực như tên đầu gỗ.
Chính trực đến mức cả lão thái thái đã làm sai chuyện đều sẽ chính mặt chỉ ra, chớ nói chi nàng ta còn không thân cận với hắn bằng tổ mẫu!
Mấy người theo tiếng nói nhìn lại, Tạ Quyết liền xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Nam nhân mặc một thân cẩm bào màu đen, uy nghiêm đứng thẳng, môi mỏng khẽ nhếch, chỉ cần đứng ở chỗ kia liền có thể nhìn ra một thân hơi thở lạnh thấu xương, hơi thở làm cho người khác sinh ra kính sợ cùng uy nghiêm.
Đứng bên cạnh chỗ Tạ Quyết là bà mụ đang rụt cổ, cũng là tâm phúc của Thôi Văn Cẩm.
Hiển nhiên bà mụ này đang trông coi, thấy được Tạ Quyết xuất hiện, bà ta còn chưa tới kịp nhắc nhở liền bị dọa đến không dám lên tiếng.
Tạ Quyết mắt sắc đen lại, chân bước nặng nề hướng đình đi đến.
Đi tới bên cạnh thê tử liền dừng bước chân, sắc mặt trầm như nước nhìn nhị thẩm.
” Nhị thẩm, làm ra mà không suy tính hậu họa? Hay vẫn là trong mắt không có ta cùng với A Vũ, cảm thấy ta nên không tính toán, cũng không phải việc quan trọng? “
Ngữ điệu Tạ Quyết không nhanh không chậm, nhưng âm từ mạnh mẽ, ánh mắt như lưỡi dao.
Thôi Văn Cẩm chống lại ánh mắt chất nhi, tâm lạnh đi một nửa.
Nếu biết gấm Tứ Xuyên kia là từ khố phòng hoàng cung đi ra, lại là hoàng hậu tự mình chọn, nàng ta tất nhiên là sẽ không động vào.
Nhưng là biết được có ngày hôm nay, nàng ta dù thế nào cũng sẽ không để nữ nhi mặc quần áo kia đi dự yến.
Ông Cảnh Vũ trông thấy Thôi Văn Cẩm mặt hết trắng rồi lại hồng, không khỏi nhìn Ta Quyết bên cạnh.
Cảm thấy sung sướng, không khỏi thầm nghĩ: Vừa lúc hắn làm mặt đen, Thôi Văn Cẩm lại làm mặt đỏ.