“Mẹ! Ê a, mẹ!” A Cẩn quay đầu kéo Lục Vương phi. Lục Vương phi kinh ngạc, nhưng bà nhanh chóng bình tĩnh lại, cũng không che giấu sự bối rối của mình. Bà nỉ non: “Tiểu A Cẩn nhà ta biết gọi mẹ rồi sao!”
Đương nhiên các vị Vương phi đều chúc mừng, tuy Tứ Vương phi không hòa hợp với Lục Vương phi, nhưng sẽ không nói lời khó nghe ở những tình huống thế này, bà ta chỉ cười theo.
A Cẩn lại kéo Lục Vương phi: “Mẹ!” Nàng vươn đầu ngón út mũm mĩm chỉ ngay vào Nhị Vương phi. Tình cảnh lập tức trở nên yên tĩnh, không biết nàng muốn biểu đạt cái gì. Tứ Vương phi cười trên nỗi đau của người khác, chỉ ước gì nàng nói thêm mấy câu khó nghe.
“Ui cha, đứa nhỏ này biết nói sớm thật. Chỉ là không biết con bé muốn nói gì với lục đệ muội và nhị tẩu đây!”
A Cẩn rất muốn trợn trắng mắt với bà ta, nhưng một tiểu loli đáng yêu như nàng còn lâu mới làm loại hành vi vả mặt trực tiếp thế này! A Cẩn hít hít, hắng giọng một cái, tranh thủ một tiếng nói làm kinh động mọi người: “Ưm, ừm, mỹ, mỹ nhân!” A Cẩn chỉ vào Nhị Vương phi, nói rất rõ ràng: “Đại! Mỹ! Nhân!”
Cả phòng lặng ngắt như tờ, một lúc lâu sau, Nhị Vương phi mới đắc ý nhìn quanh đám người, căn dặn tỳ nữ bên cạnh: “Đi ôm Gia Hòa Quận chúa đến đây.” Sau khi ôm A Cẩn vào lòng, Nhị Vương phi sờ sờ cái cằm nhỏ mũm mĩm của nàng: “A Cẩn nhà ta thật sự quá thông minh. Còn nhỏ như vậy đã cực kì có thẩm mỹ!”
A Cẩn được khen ngợi, cuối cùng cũng không chấp nhất với bi kịch mặc đồ đỏ phối xanh chó má của mình nữa, “chụt” một cái khiến cho mặt Nhị vương phi đầy nước miếng. Tuy nhiên, Nhị Vương phi lại không hề ghét bỏ, bà mỉm cười nói với mấy chị em dâu: “Con nhóc này thật biết làm người khác vui vẻ. Đừng nói tới Quý phi nương nương, ngay cả ta mới gặp một lần cũng cực kì yêu thích đây. Chỉ hận không thể ôm con bé về nhà làm tức phụ nhi cho A Hàn nhà ta thôi!”
Nhị Vương phi vừa nói xong, hoa cúc A Cẩn siết chặt. Không biết là thật hay đùa, tuy nàng yêu thích nhìn mỹ nam nhưng không thích định thông gia từ bé gì đâu nha!
Tứ Vương phi là người phản ứng lại đầu tiên, bà ta gần như không kịp chờ đợi: “Sao nhị tẩu lại gấp gáp như thế? Hài tử còn nhỏ mà! Ha ha, ha ha ha!”
A Cẩn mếu máo, lại thêm một tiếng cười giống như gà tây.
Nhị Vương phi giả vờ thở dài: “Còn không phải ta đang lo A Cẩn tốt như vậy sẽ bị người ta cướp mất sao?”
A Cẩn vỗ vỗ ngực nhỏ của mình, đắc ý dạt dào, tỷ đây khiến người khác thích thế đấy! Thiếu nữ nhỏ có sức quyến rũ vô địch thiên hạ chính là ta! Nhị Vương phi nhìn dáng vẻnày của nàng, không nhịn được bật cười: “Ngoan quá!”
A Cẩn biết chọc người khác vui thế này khiến Tứ Vương phi đỏ mắt. Nhưng bà ta nhịn xuống, không nói lời nào khó nghe hơn nữa. Trước đó ở trong cung bị Ngu Quý phi gõ một cái, về nhà tất nhiên là bị Tứ Vương gia nói thêm một trận, bây giờ bà ta cũng không dám nhiều lời. Nghĩ đến Tứ Vương gia, bà ta lại đưa ánh mắt độc ác về phía Lục Vương phi, Thẩm Mỹ Phù, sao ngươi lại như âm hồn bất tán vậy!
Lục Vương phi cảm nhận được ánh mắt của Tứ Vương phi nhưng cũng không ngẩng đầu, chỉ điềm nhiên như không. Khi bầu không khí trong phòng đang rất kỳ lạ, tiểu nha hoàn vội vàng bước vào: “Khởi bẩm Vương phi, Phó công tử đến.”
A Cẩn vội vàng nghển cổ nhìn về phía cửa, là tiểu b/iến thái Phó Thời Hàn à?
Nhị Vương phi cười thâm ý: “Ta đã nói hai đứa nhỏ này có duyên phận nhỉ? Muội xem, A Cẩn cũng thích A Hàn nhà ta mà!”
Quả nhiên là tiểu bi/ến thái!
Phó Thời Hàn bước vào, vừa liếc mắt đã thấy A Cẩn đang nhiệt tình vẫy tay với hắn. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, dang tay: “Đến đây nào, ta ôm muội!”