“Chậm chút.” Chu Uý Kì tốt bụng nhắc nhở, nhưng Lãnh Tiêu không để ý anh.
Lãnh Tiêu lại ngồi xuống một chút, hậu huyệt lập tức có loại cảm giác bị dị vật căng ra, đau, loại đau khó nói đó chắc chắn không phải đau như bị người chém một đao, mà là một loại đau nói không nên lời, giống như hậu huyệt của anh ta bị xé rách, tràng đạo giống như cũng bị cự vật căng to ra, mỗi lần anh ta ngồi xuống một chút liền cảm thấy tràng đạo căng trướng mãnh liệt hơn, từng đợt đau đớn theo đó mà đến, vậy mà có loại cảm giác cả người sắp bị căng nát.
Cơ thể của Lãnh Tiêu không thể khống chế hơi hơi run rẩy, thậm chí đến thái dương cũng bất giác toát ra mồ hôi, phải biết rằng anh ta là ông chủ hắc đạo bị người chém mấy đao cũng sẽ không nhíu mày một cái.
Lãnh Tiêu nhíu chặt lông mày, đây chính là cảm giác của em trai lúc đó sao? Đau như vậy, mà em trai lúc đó có bao nhiêu phẫn nộ bao nhiêu vô lực, nhưng anh ta lại không biết, cứ như vậy để em trai bị bắt nạt. Lãnh Tiêu rất tự trách.
Cuối cùng, cả người Lãnh Tiêu đã ngồi xuống, cự vật của Chu Uý Kì dường như đã cắm vào cả cây, nhưng Chu Uý Kì không thoải mái, bên trong quá chặt, bọc côn thịt anh đến phát đau, hơn nữa anh vẫn không thể động.
Trên thực tế Lãnh Tiêu càng là đau đến trán đổ mồ hôi rồi, gân xanh chỗ huyệt thái dương cũng bạo lên, cơ thể không tự chủ phát run, anh ta thừa nhận tính khí của Chu Uý Kì cực lớn, nhưng cảm giác bây giờ lại giống như là bị đỉnh đến dạ dày, cự vật của Chu Uý Kì giốn như xuyên qua cả người anh ta.
“Loại chuyện này nếu như anh thích” Chu Uý Kì hít một ngụm khí nói: “Anh có thể nói cho tôi để tôi đến, tôi bảo đảm khiến anh thoải mái.”
Lãnh Tiêu lại hừ lạnh một tiếng: “Tôi chỉ muốn trải nghiệm một chút cảm giác em trai bị cường bạo, chỉ có như vậy mới có thể đồng cảm giống như bản thân phải chịu. Cậu yên tâm, làm xong tôi sẽ băm nát nó cho chó ăn, sau đó giao cậu cho Tiểu Tịch xử lý.”
Chu Uý Kì thầm chửi một tiếng, đây là đại lão biến thái sủng đệ cuồng ma gì vậy, thao tác này cũng quá biến thái rồi. Nhưng trái lại càng thú vị, anh muốn xem thử bị anh thao xong anh ta còn nỡ cắt không, hơn nữa Lãnh Tiêu cắt bảo bối của anh, đã hỏi em trai anh ta chưa?
“Vậy anh tiếp tục.” Chu Uý Kì cười nói.
Lãnh Tiêu không thèm nhìn anh một cái, lập tức cắn răng chậm rãi chuyển động mông, bắt đầu từng chút nâng cao sau đó lại từ từ ngồi xuống, anh ta cảm nhận rõ ràng cự vật trong cơ thể từng chút trượt ra ngoài, sau đó lại chen vào, càng vào càng sâu, đến khi cả căn đi vào.
Động tác của Lãnh Tiêu rất chậm, đến khi cảm giác xé rách và căng trướng đó từ từ biến mất, tiến vào trở nên trơn trượt dễ dàng, tốc độ của anh cũng bất giác tăng nhanh, sau đó quy đầu lớn giống như xoẹt qua nơi nào đó, “hô” một tiếng, Lãnh Tiêu chỉ cảm thấy cả người run rẩy, giống như bị chạm đến công tắc gì đó, anh ta chỉ thấy cả người tê dại, phảng phất có một dòng điện bò qua toàn thân.
Cảm giác tê dại đó khiến anh ta không tự giác phát ra một tiếng thở gấp, cơ thể cũng mất đi khống chế trong phút chốc, vậy mà là một loại khoái cảm nói không nên lời, cả người Lãnh Tiêu hơi sửng sốt.
Chu Uý Kì thấy anh ta dừng lại, không nhịn nổi mở miệng nhắc nhở: “Tại sao không tiếp tục nữa?”
Ánh mắt Lãnh Tiêu tối lại, lộ ra vài phần buồn phiền, anh ta không nhịn nổi cường điệu lần nữa: “Là tôi đang thao cậu, tôi đang cường bạo cậu.”