Thanh Duy cất mẩu giấy, thả chim cắt bay đi rồi nhảy lên bức tường ở hậu viện, quả nhiên cỗ xe ngựa sáng nay đưa nàng đến Huyền Ưng ti đang đậu trong sân.
Mỗi lần ra ngoài nàng đều đội mũ che mặt, chỉ cần người Tào Côn Đức phái đến có dáng gần giống nàng thì sẽ dễ dàng lừa được phu xe kẻ hầu, lừa Trú Vân và Lưu Phương cũng không khó, nhưng khó mà lừa được Giang Từ Chu.
Chắc chắn người này đã vào phủ rồi nhanh chóng tìm cơ hội rời đi.
Thanh Duy không dám vọng động, nhẹ nhàng đi vào viện mình, trong viện tối om om, căn phòng bọn Trú Vân ở đã tắt đèn, có lẽ đã đi ngủ rồi, còn Giang Từ Chu vẫn chưa về.
Thanh Duy thở phào.
Mệt mỏi xen lẫn hốt hoảng, nàng xé mảnh vải ở góc áo cầm máu, cả chặng đường xóc nảy, vết thương trên tay trái nhức nhối vô cùng.
Thanh Duy muốn kiểm tra vết thương nhưng lại sợ đánh thức a hoàn ở sau nhà, nàng chần chừ, đoạn châm một ngọn đèn dầu, khời lửa ở mức nhỏ nhất, lại múc một chậu nước ở lu trong viện, lấy thêm thuốc bột và băng gạc.
Mượn ánh sáng từ ngọn đèn, Thanh Duy tháo mảnh vải quấn quanh tay trái, nhìn xuống vết thương.
Không ngoài dự đoán, vết thương của nàng không nhẹ, tuy là vết thương mới nhưng sâu gần một tấc, thịt bục ra, chung quanh đã trắng bợt.
Thanh Duy dùng nước rửa sạch vết thương, mở bình thuốc, nàng định bôi thuốc thẳng nhưng mùi thuốc quá nồng, nếu bị người khác ngửi thấy thì rất dễ sinh nghi. Thanh Duy nghĩ ngợi, ánh mắt dừng ở túi da treo bên hông. Ngày xưa Ngư Thất rất thích uống Thiêu Đao Tử, còn ép nàng nếm thử, hại nàng còn nhỏ mà đã biết được sự huyền ảo của loại rượu này. Mấy năm qua nàng đi khắp nơi tìm ông, vì để có thể dâng rượu hiếu kính ngay khi gặp lại nhau nên đã tạo thành thói quen, bất kể đi đâu cũng phải rót đầy một túi.
Thanh Duy chống tay vào chậu gỗ, dùng răng cắn mở nút tắc túi da, nghiến răng đổ rượu lên vết thương.
Vết thương vốn đã buốt, gặp Thiêu Đao Tử rưới lên, lập tức như có kim đâm kiến cắn, như lóc cả da thịt.
Đợi tới lúc Thanh Duy bôi thuốc quấn băng xong, trong ngoài xiêm y đã bị mồ hôi tẩm ướt như chuột lột.
May là còn có mùi rượu át vị thuốc.
Người nàng cực kỳ bẩn, Thanh Duy lo kinh động tới người ngoài nên không dám nấu nước nóng, nàng múc nước lạnh đổ vào thùng, dùng bột xà phòng rửa sạch sẽ mình mẩy. Sau đó thay quần áo ngồi trước gương, nhìn gương mặt trắng trẻo trong gương đồng, nàng lấy ra một chiếc hộp son trong rương đồ cưới, vẽ vết bớt lên mắt trái.
Hộp son này được chế từ một loại phấn đỏ rất đặc biệt, nếu vẽ lên thì dù có nước cũng không rửa được, dùng rượu tẩy cũng không ra, trừ khi dùng than chì, còn không sẽ tồn tại mãi.
Thanh Duy ném bộ đồ dính máu đi, cọ sạch thùng tắm và thùng gỗ trong phòng, cuối cùng tìm một bầu rượu rỗng, trút hết Thiêu Đao Tử trong túi da qua.
Xong xuôi tất thảy, Thanh Duy mới ngồi yên trong phòng.
Nếu nghĩ theo chiều tốt, hôm nay Tào Côn Đức giúp nàng nên đã giấu được Giang phủ, nhưng nàng có quá nhiều sơ hở, chỉ sợ không lừa được Giang Từ Chu.
Nàng có thể chắc chắn Giang Từ Chu không phải kẻ đơn giản.
Khoan bàn tới việc khác, nội việc Triêu Thiên lẻn vào Phù Hạ quán tối nay nhất định là lệnh của Giang Từ Chu.
Thanh Duy không biết Giang Từ Chu có mục đích gì khi bảo Triêu Thiên xông vào Phù Hạ quán, nhưng nàng có thể đoán được, y giao Mai Nương cùng các kỹ nữ cho Hà Hồng Vân không đơn giản là thuận nước đẩy thuyền.
Và cả tối nay khi nàng giữ y làm con tin, lúc ấy nàng không mấy lưu tâm, nhưng nếu không có Giang Từ Chu lên tiếng can ngăn thì xém chút nữa nàng đã bị Triêu Thiên đánh lén. Thậm chí nàng còn hoài nghi rằng, y quát Triêu Thiên ấy là cố tình.
Nếu y xuất phát từ hảo ý, lẽ dĩ nhiên nàng sẽ tiếp nhận, cũng không có ý định tìm hiểu xem y tính làm gì.
Bao năm qua Thanh Duy đã quen hành tẩu một mình, không muốn có dính dáng sâu tới bất kỳ ai.
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy bản thân quá liều lĩnh.
Xông vào Phù Hạ quán là do Triêu Thiên lơ là, nhưng nàng dùng thân phận thiếu phu nhân tự ý đến nha môn Huyền Ưng ti, khiến Giang Từ Chu nảy sinh nghi ngờ, đúng là hành động sơ suất nhất từ trước đến nay.
Có chuyện này kể ra cũng lạ, tuy nàng là con gái của Ôn Thiên, nhưng những năm qua không hề bị triều đình truy đuổi ráo riết như Tiết Trường Hưng.
Năm ấy khi lệnh truy nã được ban bố, nói rõ phải lùng bắt tất cả họ hàng thân thích của Ôn Thiên, nhưng trên tên của nàng lại bị khoanh một dấu đỏ.
Về sau Thanh Duy có hỏi người ngoài, hóa ra khoanh đỏ có nghĩa là người này đã qua đời.
Vì trong triều có người nói nàng đã sớm chết dưới Tiển Khâm đài.
Thanh Duy không biết là ai đã tung tin này, nhưng nhờ thế mà mấy năm qua nàng mới an toàn sống sót.
Ngày trước nàng chỉ có một thân một mình, dù đã đi khắp từ Nam chí Bắc, nhưng nguy hiểm nhất đã trải qua chính là đến ám ngục thành Nam cướp ngục, Tiết Trường Hưng đột nhiên đẩy nàng lên con đường này, cái khó Tiển Khâm đài với nàng hoàn toàn là một màu đen, nàng chỉ biết nắm một manh mối mơ hồ để mò mẫm tiến tới, thậm chí không biết nguy hiểm đang chực chờ nơi đâu.
Tối nay khi nhúng chân thăm dò mới phát hiện, đầm rồng hang hổ phía trước nguy hiểm hơn những gì nàng tưởng gấp trăm lần.
Nguy hiểm cũng kệ nguy hiểm.
Nàng đã đứng trước dốc núi thề thốt, nếu đã đi lên con đường này thì sẽ không ngoái đầu.
Nghĩ đến đây, Thanh Duy dùng que đồng khều lớn ánh lửa, lấy ra một bát rượu, đổ đầy rượu đợi Giang Từ Chu về.
Chưa tới chốc lát sau, ở nhà trước có tiếng xe ngựa dừng, *két* một tiếng cửa phủ mở ra, giọng Đức Vinh vọng tới: “Thiếu gia, ôi thiếu gia, sao cậu lại uống nhiều rượu thế này?”
Giang Từ Chu say quắc cần câu: “Thu Lộ Bạch… ở trang viên Tiểu Hà đại nhân, cất ngon quá! Nghe nói… là do Phù Đông cô nương chưng cất, có mùi thơm lạ, hôm khác ta… sẽ dẫn các ngươi tới nếm!”
“Nhanh đem canh giải rượu tới đây!”
Đêm đã khuya, nhà trước tất bật ồn ào, đánh thức cả Giang Trục Niên, một lúc sau lại nghe thấy ông quở mắng: “Mới thành thân có ba ngày mà đã say ra nông nỗi này, còn ra thể thống gì nữa! Vợ mày còn chờ trong phòng đấy, tự đi mà tạ tội với nó!”
Giang Trục Niên mắng một hồi, rồi cảm thấy bất lực không dạy nổi, để lại một câu “không thiết quản nữa” rồi quay về phòng.
Chốc lát sau, tiếng bước chân ngoài phòng đến gần, Thanh Duy khép quần áo, tính toán thời gian đứng dậy đi ra sân: “Quan nhân đã về rồi đấy sao?”
Giang Từ Chu đang uống canh giải rượu do Đức Vinh đem đến, uống hết một chén, y say khướt nhìn sang Thanh Duy, chợt cười nói: “Nương tử lại trang điểm rồi à?”
Thanh Duy chỉ coi như y đang nói nhảm, hỏi Triêu Thiên: “Quan nhân đã đi đâu thế?”
Ngày thứ ba thành thân mà đã ra ngoài đàng đúm gái rượu, uống say đến chết, tuy có nguyên nhân đằng sau nhưng nói thế nào cũng không phải, Triêu Thiên lập tức bao che: “Hôm nay thiếu gia bề bộn công vụ, bận tới tận chiều, đến tối có vài đồng liêu tới, bị chuốc say mấy cốc, hôm nay thiếu gia chỉ ở nha môn chứ không đi đâu cả, vì sốt sắng về phủ mà chưa ăn tối nữa.”
Thanh Duy cười đáp một tiếng.
Triêu Thiên có cảm giác nụ cười của nàng rất kỳ quặc, thấy ánh mắt nàng dừng ở hộp cơm trong tay mình, hắn nhanh nhảu giải thích: “Đây là đồ ăn đêm thiếu gia mua trên đường về, để thuộc hạ đi hâm nóng lại cho thiếu gia.”
Đang định đi thì bị Giang Từ Chu giữ cổ tay lại, y nhìn thẳng Triêu Thiên, khóe môi ẩn ý cười: “Hâm cái gì? Ngư Lai Tiên Ngư Lai Tiên, ăn thua ở chữ ‘tiên’ (tươi), nếu bắc bếp sẽ mất vị tươi, ăn ngay bây giờ.”
“Ăn bây giờ?” Triêu Thiên ngạc nhiên.
Đúng là Ngư Lai Tiên quan trọng ở vị tươi ngon, nhưng có vẻ tối nay công tử hồ đồ rồi, Ngư Lai Tiên được xưng là món ngon trong hộp đâu còn tươi nữa, bị hắn ném lại ở góc tường trong sân hứng gió thu cả đêm, thêm một đường cưỡi ngựa xóc nảy, e là đã bầy nhầy ra bãi, sắc hương vị không còn không quan trọng, quan trọng là nửa đêm mà ăn, thể nào cũng bị tiêu chảy cho xem.
Giang Từ Chu gật đầu: “Ăn bây giờ.”
Triêu Thiên bất đắc dĩ, đang định cầm hộp vào phòng của Giang Từ Chu thì lại nghe thấy y gọi: “Quay lại.”
“Ta có nói là ta ăn hả?”
“Thiếu gia?”
Giang Từ Chu thong thả nói: “Tối nay uống rượu ăn no rồi, chỗ Ngư Lai Tiên này, thưởng cho ngươi đấy.”
“Nhưng thiếu gia…”
Giang Từ Chu giơ tay lên, vỗ vào vai Triêu Thiên: “Chẳng mấy khi có được Ngư Lai Tiên, ngươi phải ăn cho hết, không được chừa lại một mẩu xương nào.”
Trú Vân và Lưu Phương đã pha nước ấm để Giang Từ Chu tắm rửa. Mỗi khi tắm rửa Giang Từ Chu không cần người khác hầu hạ, đợi tới khi y tắm xong, men say cũng vơi đi nhiều. Y thay đồ sạch, ngửi thấy mùi rượu, ánh mắt dừng ở trên bàn, “Nương tử còn chuẩn bị cả rượu cơ à.”
Thanh Duy đáp, “Nhớ quan nhân thích uống rượu, hôm nay ra ngoài nhân tiện mua một bầu, nhưng có vẻ quan nhân đã uống đủ rồi.”
Nói đoạn, nàng đứng dậy toan thu dọn.
“Từ từ nào.” Giang Từ Chu ấn lên cổ tay nàng, nhận lấy cốc rượu từ trong tay nàng, đưa lên ngửi rồi cười, “Thiêu Đao Tử?”
Y ngồi xuống, nhìn thẳng Thanh Duy, “Không ngờ nương tử còn thích rượu mạnh đấy.”
Giọng điệu của y rõ khác thường, Thanh Duy lập tức cảnh giác.
Nàng điềm tĩnh đáp: “Thiếp không biết rượu gì, chỉ là thấy quan nhân thích, nên hôm nay đến nha môn có đem theo một bình La Phù Xuân. Nhưng lúc nãy khi về, quan nhân bảo là thích Thu Lộ Bạch gì đấy, nói rượu ấy có mùi thơm nồng lạ, không biết là nhà nào khéo tay chưng, quan nhân đã không ngại cho thiếp biết, nên thiếp mới bèn đổi sang Thiêu Đao Tử.”
Giang Từ Chu nói: “Hôm nay nương tử đưa cơm đến đúng lúc ta đang nghị sự, lỡ dịp gặp nương tử, tiếc làm sao. Chạy ra đuổi theo thì thấy bọn hầu trong phủ, bọn chúng tưởng nương tử lạc đường trong cung, xin ta tìm một lúc. Sau này nương tử muốn đi đâu, đi chỗ nào, dù chỉ đi mua rượu cũng hãy nói với ta một tiếng, vợ chồng hai ta đồng tâm, việc gì ta trốn nàng rượt?”
“Thiếp đi lạc trong cung, may thay vẫn tìm được đường về. Lúc về có gặp Đức Vinh, nói hình như Triêu Thiên đã đến quán rượu nào đó mua món ngon cho quan nhân, nhưng lúc nãy Triêu Thiên nói, món ngon ấy là tiện mua trên đường về, quan nhân uống say, lẽ nào Triêu Thiên cũng say theo quan nhân, đi đâu, mua gì, tìm gì đều bị rượu làm phân tâm, không còn nhớ rõ. Vẫn là cha chồng nói đúng, phải cai rượu thôi.”
Giang Từ Chu bảo: “Nương tử đi lạc mà vẫn bình an quay về thì quả là may mắn. Tuy bây giờ đang thái bình thịnh thế, nhưng không phải không có trộm cướp kẻ gian, người nhìn càng vô hại lại càng nguy hiểm, lỡ như gặp phải nữ tặc nhà nào, nương tử lại sơ ý như thế, sợ có bề gì mất. Về sau phải cẩn thận đấy.”
Nói đoạn, y ngửa cổ uống cạn Thiêu Đao Tử trong chung.
“Rượu dù nồng nhưng ngon lắm.”
Nàng có thể nghe ra ý tứ thăm dò trong lời của y.
Nhưng y mượn say để chơi với nàng, thì nàng cũng không muốn đâm thủng làm gì.
Nàng nhận lấy chung rượu từ tay y, đặt lên bàn rồi thổi nến, “Đi ngủ thôi.”
Nói xong, nàng đi thẳng tới giường.
“Nương tử à.” Giang Từ Chu gọi Thanh Duy lại, thấy nàng không phản ứng thì vươn tay nắm cổ tay nàng.
Thanh Duy vốn đề phòng y, bị nắm như thế, nàng rất sợ y sẽ tìm ra vết thương của mình, lập tức xoay người đưa chân đẩy y ra. Nhưng có vẻ Giang Từ Chu không hề có ý khác, bị nàng ngáng chân thì mất thăng bằng đổ nhào về phía trước, đè Thanh Duy xuống giường.
Giang Từ Chu chống người bên trên Thanh Duy, trong bóng tối, Thanh Duy sửng sốt, hỏi: “Chàng định làm gì?”
“Nương tử cho rằng ta muốn làm gì?” Giang Từ Chu se sẽ nói, “Tối nay uống rượu nhiều quá, khát, không thấy trà, muốn xin nương tử cốc trà.”
Y dựa rất gần, lúc nói chuyện, hơi thở hòa lẫn mùi rượu phả vào má nàng.
Xem chừng uống say thật rồi.
Thanh Duy chỉ muốn ngồi dậy: “Để thiếp đi lấy cho chàng.”
“Không cần.” Giang Từ Chu hạ người xuống.
Y áp sát, trong màn đêm, hai mắt y long lanh đen trắng, chốc lát sau, Thanh Duy lại nghe thấy y gọi mình: “Nương tử.”
“Nương tử.” Giang Từ Chu hạ giọng bằng bằng, luẩn quẩn bên tai nàng như thôi miên: “Ta nghĩ thông rồi, trời cho mà không lấy, về sau tất chịu báo ứng. Vợ chồng hai ta… tận hưởng lạc thú trước mắt mới là chuyện cần làm, đến yêu ma thần tiên cũng không xen vào được, cần gì quan tâm nguyệt lão nghĩ thế nào.”
Nói đoạn, y đưa tay xoa nhẹ vai trái Thanh Duy, lần dọc xuống cánh tay
Đang tiến đến vết thương của nàng.
Nàng đoán không sai, quả nhiên y đang thăm dò nàng!
Thanh Duy lập tức giơ tay đặt lên vai Giang Từ Chu, cong chân quặp lấy y, dùng sức lật người, cả hai lập tức giao hoán vị trí, Thanh Duy thành người đè bên trên.
“Quan nhân ở nha môn vất vả một ngày, dù có muốn cũng không thể làm phiền quan nhân, để thiếp phục vụ quan nhân được không?”
Giang Từ Chu không đáp.
Có vẻ y cũng không ngờ Thanh Duy lại hành động như vậy, cứ thế nhìn nàng đăm đăm trong màn đêm.
Y nhìn Thanh Duy, Thanh Duy cũng nhìn y.
Sau ba bốn lần tiếp xúc, nếu nàng còn tin y là thiếu gia ăn chơi trong lời đồn thì nàng chính là đồ ngu.
Y đưa Mai Nương đến Chúc Ninh trang, phái Triêu Thiên xâm nhập Phù Hạ quán, nàng đều có thể không tìm hiểu, nhưng nếu y còn ép nữa, vậy thật sự nàng rất muốn xem rốt cuộc dưới lớp mặt nạ ấy là gương mặt nào.
Thanh Duy bỗng vươn tay, ngón áp út lần dọc gò má, móc vào mặt nạ y: “Mà nếu hai ta đã là vợ chồng thì cũng nên thẳng thắn với nhau nhỉ, chuyện này liên quan gì tới thần tiên yêu ma, chỉ liên quan đến lễ thiên địa kết nên duyên, thiếp có thể nhìn mặt của quan nhân không?”
Ngón áp út lạnh lẽo, chầm chậm lướt qua má Giang Từ Chu, rồi khẩy một cái.
Nhưng chỉ mới nhấc mặt nạ lên, cổ tay Thanh Duy đã bị giữ lại, “Đêm đã khuya, nương tử không mệt à?”
“Quan nhân không mệt thì thiếp cũng không mệt.”
Tay nàng luồn vào dưới mặt nạ, còn tay y đang nắm cánh tay bị thương của nàng.
Thanh Duy và Giang Từ Chu cứ thế nhìn nhau.
Trong màn đêm, chỉ nghe thấy nhịp thở luân phiên.
Không biết đã bao lâu trôi qua, cũng không biết là ai đầu hàng trước, hai người gần như lên tiếng cùng lúc:
“Nếu nương tử mệt rồi, chi bằng ngủ trước đi.”
“Quan nhân vất vả một ngày, vẫn nên đi ngủ thôi.”
Một lát sau, Thanh Duy và Giang Từ Chu buông nhau ra, Giang Từ Chu để nàng nằm vào phía trong, mỗi người tự đắp chăn riêng, nằm ngửa song song, cùng nhắm mắt lại.