Hồng Văn âm thầm kêu khổ, nghĩ bụng tiêu rồi tiêu rồi, chuyện xấu chuyện xấu…
Tam Hoàng tử ngượng đến mức mặt mày đỏ bừng, vừa cảm động vì tình cảm của đệ đệ, vừa hổ thẹn bởi vì mình mà quấy nhiễu lớp học, lập tức đứng dậy hành lễ với tiên sinh: “Học sinh có lỗi, vọng tiên sinh trách phạt, xin đừng, xin đừng trách cứ Ngũ đệ.”
Vị tiên sinh kia họ Bạch, chính là đại nho đương thời nhưng cũng rất ‘thông tình đạt lý’, vuốt râu cười nói: “Huynh hữu đệ cung, đây là chuyện tốt, có lỗi gì? Vì sao lão phu lại phải trách phạt?”
Nói xong, ông xoay người ra trước cửa, chắp tay sau lưng cúi người đối diện với Ngũ Hoàng tử: “Điện hạ tới tìm huynh trưởng chơi à?”
Ngũ Hoàng tử quá lùn, cho dù tiên sinh đã khom lưng nhưng nhóc vẫn phải ngửa đầu nhìn, cả người mất thăng bằng nên loạng choạng, úi da một tiếng rồi ngã bật ra đằng sau, may mà có Hồng Văn vừa vặn đỡ được.
Thân thể con nít mềm mụp, còn mang theo hương sữa nhàn nhạt, con tim Hồng Văn tức khắc hóa thành bãi nước, nhân cơ hội vuốt đầu con người ta. 😄
Bạch tiên sinh thấy vậy: “Ôi trời, là lỗi của lão phu. Chân cẳng lão phu không được tốt nên không thể ngồi xổm. Hổ thẹn hổ thẹn, điện hạ có bị dọa không?”
Ngũ Hoàng tử bò dậy từ trong lòng Hồng Văn, trước tiên nghiêm túc nói lời cảm tạ: “Cảm ơn Tiểu Hồng đại nhân,” sau đó giơ tay sờ sờ chân Bạch tiên sinh, hàng mày nhỏ nhíu lại, “Đau lắm sao?”
Bạch tiên sinh cười ha hả gật đầu: “Đúng vậy, rất đau, cho nên điện hạ nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt!”
Bạch tiên sinh xuất thân bần hàn, khi còn trẻ ở ngoài cầu học vô ý tổn thương chân cẳng do giá rét, hiện giờ gần như hoàn toàn không cách gì cong đầu gối, ngay cả Long Nguyên Đế cũng miễn cho ông phải quỳ lạy. Phía sau lớp học đặt một trường kỷ, đặc biệt để ông tạm ngả lưng vào giờ giải lao.
Ngũ Hoàng tử cảm thấy ông cụ này thật đáng thương: “Tiểu Hồng đại nhân rất lợi hại, tiên sinh hãy để huynh ấy trị cho!”
Nói xong bèn ngoái đầu nhìn Hồng Văn, “Có phải hay không?”
Hồng Văn sửng sốt: “Nếu hạ quan có thể trị, dĩ nhiên dùng hết toàn lực. Ngặt nỗi hạ quan chỉ là Lại mục, thể theo quy định thì không tiện đơn độc khám chữa.”
Vừa lúc cây nhang trên bàn đã cháy hết, Bạch tiên sinh kêu các học sinh nghỉ tạm, sau đó mỉm cười nói: “Đa tạ Ngũ điện hạ quan tâm, ngặt nỗi bệnh này của lão thần đã có ngọn nguồn từ lâu, bệ hạ cũng từng bảo thái y nhìn qua, e rằng không còn chữa được.”
Ngũ Hoàng tử chớp chớp mắt, bướng bỉnh nói: “Tiên sinh cứ thử xem sao! Tiểu Hồng đại nhân thật sự rất lợi hại!”
Ở trong lòng nhóc, coi bộ thiên hạ không còn đại phu nào lợi hại hơn Tiểu Hồng đại nhân.
“Tiên sinh có điều không biết,” Tam Hoàng tử cũng đi tới, “Hồng Lại mục thời trẻ đã hành nghề y ở dân gian, khác hẳn với các thái y khác, biết đâu có thể có chuyển cơ cũng không chừng.”
Rồi quay sang Hồng Văn nói: “Cũng không tính là chân chính khám chữa, chỉ tùy tiện xem chút thôi. Nếu không thể trị được dĩ nhiên không sao; nếu quả thật tốt hơn, chẳng lẽ phụ hoàng sẽ trách tội huynh vì trị hết bệnh?”
Thấy Tam Hoàng tử cũng nói như vậy, Bạch tiên sinh thật sự ngạc nhiên.
Bởi vì từ nhỏ tang mẫu nên tính cách Tam Hoàng tử có chút thu mình và sống nội tâm, hiếm khi ngưỡng mộ một người nhiều như vậy.
Người nào mà không khát vọng được khỏe mạnh? Hiện tại cũng không bận rộn gì, thử một chút… có lẽ cũng không sao.
Bạch tiên sinh hơi cân nhắc, rốt cuộc đáp ứng.
Vì thế, Hồng Văn dẫn hai cậu nhóc tuỳ tùng theo Bạch tiên sinh vòng qua bình phong, đi vào phòng trong bắt mạch cho ông.
Bên ngoài các học sinh đều tò mò, ngại thân phận không tiện tiến đến vây xem, cứ tranh thủ cơ hội trò chuyện và hoạt động để nghểnh cổ ngóng xem.
“Mạch trầm và trì, sáp và kết, đôi khi bị gián đoạn,” Các vị đại nho hầu như không có sách nào mà không đọc, hơn nữa bệnh lâu thành y giả, ít nhiều gì cũng hiểu biết một chút về y lý, vì thế Hồng Văn báo lại tỉ mỉ kết quả bắt mạch cho ông cụ nghe, “Hàn khí thâm nhập tận xương, kinh mạch bị cản trở, vì thế máu huyết không thông.”
Bạch tiên sinh gật đầu: “Đúng rồi, trước kia các thái y cũng nói giống vậy.”
Hồng Văn để ông cụ nằm sấp trên giường, trước tiên ấn ấn dọc theo hai bên sống lưng của ông: “Nơi này thường xuyên đau nhói như kim đâm, chạy dọc xuống phía dưới, bắt đầu từ sau gáy chạy thẳng đến tận xương cụt, sau đó tràn xuống hai đầu gối?”
Bạch tiên sinh rất ngạc nhiên, “Đúng thế!”
Trước kia dĩ nhiên cũng có thái y nhìn ra, nhưng thiếu niên này chỉ vừa bắt mạch xong là biết ngay, có thể thấy được thực sự có chút bản lĩnh.
Quần áo mùa hè mỏng manh, không cần cởi, Hồng Văn ấn thêm mấy cái, trong lòng hiểu rõ.
“Toàn thân con người có tám mạch kỳ kinh, trong đó đặc biệt hai mạch Nhâm và Đốc là quan trọng nhất. Các đường kinh mạch tựa như mạng nhện trải rộng trong cơ thể, kết nối các hoạt động.” Hồng Văn nhấn một cái vào huyệt Huyền Khu và huyệt Mệnh Môn, nghe Bạch tiên sinh xuýt xoa, “Hai nơi này bị thương nặng nhất lâu nhất, để lại di chứng, xương sống khó có thể chống đỡ, vì thế mới dần dần liên luỵ những chỗ khác bị tổn thương…”
Hồng Văn cởi áo ngoài, vén tay áo bày ra tư thế sẵn sàng: “Trước tiên hạ quan giúp tiên sinh xoa bóp để kinh mạch giãn ra, sẽ thoải mái hơn.”
Các khớp ở thắt lưng và sống lưng ông cụ đều cứng đờ, khiến ông cụ khó có thể chống đỡ được.
Bạch tiên sinh vốn không ôm kỳ vọng gì, nhưng nghe vị tiểu Lại mục này phân tích rõ ràng, coi bộ còn có hy vọng chuyển biến tốt đẹp, khó tránh khỏi sinh ra một chút mong chờ từ tận đáy lòng.
“Làm phiền làm phiền.”
Tam Hoàng tử và Ngũ Hoàng tử đứng xem chăm chú, thấy Hồng Văn chồng hai bàn tay lên nhau rồi ấn nhẹ xuống lưng ông cụ, dường như chả dùng bao nhiêu sức mà Bạch lão tiên sinh đã xuýt xoa thành tiếng, mặt vốn tái nhợt dần dần có huyết sắc, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Bạch tiên sinh đứng hơn nửa ngày, đã sớm đau lưng đau chân khó có thể chống đỡ, hiện tại được Hồng Văn xoa bóp như vậy, cảm giác cả người sảng khoái tay chân bủn rủn, quả thực linh hồn nhỏ bé muốn bay bổng.
Hồi lâu không xoa bóp cho ai, Hồng Văn cũng có chút ngứa nghề, lập tức trổ hết tài năng ấn nắn Bạch lão tiên sinh từ trên xuống dưới giống như nhào bột, chính mình cũng toát mồ hôi đầy người.
Hồng Văn xoa bóp hết sức chăm chú, hai vị Hoàng tử cũng xem vô cùng nhập tâm, hoàn toàn không chú ý bên ngoài đột nhiên chẳng còn động tĩnh gì.
“Tiên sinh, vài ngày tới hạ quan sẽ xoa bóp cho ngài thêm vài lần,” Hồng Văn hưng phấn đề nghị, “Ba ngày sau sẽ phối hợp với châm cứu…”
Chựng lại giữa câu vì chẳng thấy Bạch tiên sinh ừ hử gì, Hồng Văn vểnh tai lắng nghe, đột nhiên truyền đến từng đợt tiếng ngáy rất nhỏ!
Đôi mắt Tam Hoàng tử trợn tròn xoe, cậu bé thật cẩn thận thò lại gần nhìn nhìn, kinh ngạc, vội ngoái đầu báo cho Hồng Văn: “Tiên sinh ngủ rồi, phụ hoàng!”
Tiên sinh ngủ rồi, phụ hoàng?!
Hồng Văn hết hồn hết vía, đột nhiên xưng hô lên chức kiểu gì muốn mạng thế này?! 😬
Tuy nhiên, ngay sau đó, một giọng nói đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu, rất oai phong, rất quen tai.
“Thật thoải mái như vậy?”
Hồng Văn và Ngũ Hoàng tử đồng loạt quay đầu lại, đối diện với gương mặt tuấn mỹ mang theo điểm hoài nghi của Long Nguyên Đế. 😆