Sống ở thành phố Hà Phong đã lâu như vậy nhưng Diệp Minh chưa từng đến nơi này. Đây hẳn là khu biệt thự của các ông lớn, có máu mặt, lắm tiền, được thiết kế thành một khu tổ hợp biệt thự, công viên, sân golf, hồ bơi… hoàn hảo. Các biệt thự rộng lớn nằm tách biệt từng khu, có cảm giác như chiếm hữu một hòn đảo thu nhỏ. Xe tiến về biệt thự gắn biển Mega S208, Tống Nguy ra hiệu cho anh dừng xe. Hắn bước xuống, dơ thiết bị đầu cuối đeo trên kích hoạt thiết bị mở cửa từ xa.
Cánh cổng từ từ mở ra, Tống Nguy xuống xe, tiến về phía cánh cổng. Nhìn theo dáng đi trễ nải của Tống Nguy, trong lòng Diệp Minh lại nổi lên cơn sóng cồn cào.
“Chờ cậu đã mấy trăm năm rồi, cho dù cậu đang phải đối mặt với cái gì, tôi nhất định sẽ bảo vệ cậu.” Anh nghĩ thầm.
Tống Nguy vẫy tay, ra hiệu cho anh tiến vào. Thấy vẻ mặt thất thần của Diệp Minh, hắn liền trêu anh:
“Giáo sư, có phải bây giờ mới hoàn hồn không? Hay là sợ mất mật rồi?”
Diệp Minh lườm cậu, trong lòng thét gào: “Ngoài sợ mất ngươi ra, trên đời này ta chưa từng sợ bất cứ cái gì”. Anh nhấn ga để cho xe trôi từ từ vào phía trong, cánh cổng cũng tự động khép lại, hai chiếc U-Camera gắn ngoài cổng cùng hai chiếc gắn trên lối đi trải sỏi trắng đang từ từ quay. Diệp Minh biết đây là U-Camera bảo vệ căn nhà nên không động thủ.
Dừng xe ngay trước cửa mà không cho vào gara, Tống Nguy quét võng mạc qua thiết bị đầu cuối trên tay để mở cửa. Diệp Minh xách theo chiếc cặp có chứa máy tính và một số tài liệu khoa học, đi theo hắn vào nhà. Tống Nguy không biết đã trải qua chuyện gì trước đó, cũng ngậm miệng không nói trước ánh mắt dò hỏi của Diệp Minh. Thấy hắn không nói, anh cũng im lặng. Hai người ngồi đối diện trên ghế sofa trong phòng khách, trong lòng mỗi người một hướng.
Diệp Minh âm thầm nghĩ: “Rốt cuộc cậu ta có thân phận gì? Kiếp này là kẻ xấu hay người tốt? Đã vừa gây ra chuyện gì? Là nhân vật giàu có thì chắc hẳn rồi vì nhìn ngôi biệt thự này là biết. Còn nữa… nếu như cậu ta không biết mình là ai, không nhớ kiếp trước, thì phải làm sao đây?”
Tống Nguy nghĩ: “Giáo sư Diệp Minh, một nhân vật gây tranh cãi trái chiều. Có ba mươi phần trăm giới khoa học di truyền ủng hộ anh ta, số còn lại phản bác. Một người lập dị, kín tiếng, nhưng gần đây bỗng xuất hiện trên truyền hình công bố đề tài nghiên cứu di truyền của mình, có mục đích gì? Thân thủ của anh ta không phải tầm thường, ánh mắt lúc nghiền chết kẻ thù thì như báo săn, thực sự đáng sợ, lúc nhìn mình thì lặng như nước. Nếu đã là nhân vật không tầm thường, thì việc mình va phải anh ta là cố ý hay vô tình? Có liên quan gì tới “bọn họ”?”
Im lặng.
Diệp Minh bỗng nhắm mắt lại, sau một thoáng phân tâm vì người trước mặt, những sợi dây thần kinh nhạy cảm như báo săn của anh lập tức hoạt động trở lại, một dự cảm không bình thường rơi vào sóng não khiến anh lập tức nín thở.
Hình như…
Từng tiếng tích tắc vang lên khe khẽ. Một người bình thường như Tống Nguy chắc hẳn sẽ không thể nghe thấy. Anh mở lời:
“Tống Nguy, cậu đi thu dọn những thứ cần thiết, chúng ta lập tức rời khỏi đây!”
Tống Nguy kinh ngạc nhìn anh:
“Sao vậy, giáo sư? Anh cảm thấy không an toàn?”
Diệp Minh trước tiên kín đáo dơ tay lên, U-Camera trong góc phòng lóe lên ánh sáng cuối cùng rồi vụt tắt. Anh quay sang bảo cậu:
“Theo tôi!”
Diệp Minh đi về phía căn phòng bếp rất rộng rãi, trầm bước tiến về phía chiếc tủ bếp màu trắng sữa tinh tế, mở cánh tủ bên góc, nhìn thấy chiếc lò vi sóng đặt ngay ngắn trong tủ. Anh dơ tay, nhẹ nhàng mở ra.
Thấy hành động đầy bí ẩn của vị giáo sư, Tống Nguy không khỏi chột dạ hỏi:
“Có chuyện gì sao? Anh làm gì mà bí ẩn nhưng trong phim điệp viên vậy?”
Cửa lò vi sóng đã được mở ra, đập vào mắt Tống Nguy là chiếc đồng hồ đang đếm ngược, thông số ghi trên đồng hồ đỏ đến chói mắt, đang tích tắc rất nhẹ. Còn mười bốn phút!
Hắn chợt hiểu ra tất cả!
Là bom hẹn giờ.
Trong lúc mặt hắn đang tái xanh thì Diệp Minh đã đóng lò vi sóng lại, thản nhiên nói:
“Còn mười ba phút rưỡi, cậu mau thu dọn đồ đi!”
“Anh… sao không gỡ bom đi!” Vẻ bình tĩnh từ đầu đến giờ của hắn tan biến sạch sẽ.
“Bom này không có cách gỡ.”
“Vậy mang bom ném ra ngoài, báo cảnh sát?”
“Vừa hay, bán kính sát thương nằm trong khu vực biệt thự, nếu cậu ném ra người khác sẽ bị thương. Còn nếu báo cảnh sát thì trong vòng mười phút không thể tới kịp, nếu tới được cũng không có cách gỡ bom.”
Tống Nguy cứng họng. Rốt cuộc anh là giáo sư hay chuyên gia bom mìn?
“Chẳng phải anh ngầu lắm sao!” Hắn cố gắng gây chuyện cho đỡ ê mặt. So với Diệp Minh hắn chỉ là thằng nhãi cố tỏ ra ngầu.
“Sao cậu lắm lời thế, không có cách, cậu còn mười ba phút, có nên tắm qua chút không?”
Diệp Minh đi ra ngoài phòng khách, đợi Tống Nguy tắm rửa qua loa rồi thu dọn đồ. Kể cũng lạ, cậu chàng này lại còn bình tĩnh vuốt gel lên tóc để làm đỏm trong khi quả bom hẹn giờ vẫn đang tích tắc đếm ngược. Về cơ bản là hắn chỉ cầm theo máy tính xách tay, sạc điện thoại, một thiết bị mạng, usb…
Sau cùng, hắn vứt lên người anh một chiếc áo khoác dày, nói:
“Mang thêm áo ấm đi!”
Diệp Minh đón lấy, nhìn hắn:
“Cậu cũng mang theo áo đi!”
“Rồi, đi thôi!”
Đồng hồ đếm ngược còn một phút mười ba giây.
Tống Nguy định đi thẳng ra cửa trước, Diệp Minh liền túm tay cậu lại.
“Đi qua đường cửa sổ. Ngoài cửa chính cũng có bom!”
Tống Nguy tái mặt.