“Tên Chu Suất này toàn cậy vào thái phó đại nhân, muốn gì được nấy, trong triều đa số các quan thần đều phải nể hắn. Cái u ác này trong nhà đã như vậy rồi, nếu triều đình thật sự phong quan cho hắn, e là bách tính sẽ phải chịu nhiều đau khổ.” Nam tử da đen khẽ thở dài, khuôn mặt hiện lên nét ưu sầu.
“Nguyên Thân đại ca không cần lo lắng quá, cả nhà Chu Suất lộng hành như vậy, trong triều chắc chắn sẽ có phản ứng. Ban đầu sở dĩ thái phó đại nhân muốn gì được nấy là do dựa hơi Võ hoàng, nay Võ hoàng thoái vị rồi, Hoàng thượng từ lâu trong tâm đã không trọng dụng ông ta nữa. Bây giờ mặc dù là quan nhất phẩm nhưng cũng chỉ đảm đương chức thái phó, ngọn núi chống lưng của ông ta đổ rồi, ngày tàn không còn xa đâu.” Cô nương có đôi mắt đẹp đó cứ nhìn thẳng về phía trước, từ đầu chí cuối chưa thấy cô nhìn ai cả.
“Thái nương nói phải, Chu Suất như con ve sầu cuối thu, cứ một ngày qua đi lại yếu dần.” Chàng trai da đen tên Nguyên Thân đó đồng tình gật đầu, sau đó quay người hướng về phía cậu thiếu niên nói: “Hoán Nhi, nghe kĩ vào, dì con là một nữ nhân nhưng chuyện trọng đại trong triều phân tích rất có đầu có cuối, đường đường là nam nhi, càng nên nắm rõ triều cuộc, sau này có thể báo công cho triều đình, để nhà họ Thái chúng ta được nở mày nở mặt.”
Cậu bé gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Nghe những lời này Trần Cẩn Phong cười thầm, lại nhớ đến cảnh tối hôm qua.
Lúc đó Cẩn Phong đang ngồi uống rượu một mình trong nhà ăn quán trọ, nhớ ra ngày mai là ngày yết bảng, không tránh khỏi chút hồi hộp. Nói thật, đỗ Trạng nguyên hay không chàng không để tâm, nhưng vì trong lòng có một tâm nguyện bấy lâu luôn giấu kín, bí mật này nói với chàng rằng chàng phải nằm trong top ba người đỗ đầu mới có thể đường hoàng mà thực hiện.
Lúc đó đang là giờ cơm tối, thần sắc chán chường của chàng đã thu hút sự chú ý của một tiểu nhị tên Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ cao chưa tới 1 mét, chỉ cao hơn cái bàn đúng một cái đầu.
Thấy Trần Cẩn Phong cứ đờ người ra, Tiểu Ngũ mang tới một bát mì, nói: “Trần lão gia, ngài uống không ít rượu rồi, chú ý sức khoẻ một chút. Hay là tôi gọi Trương công tử mấy người họ xuống với ngài.”
Trần Cẩn Phong nghe vậy, cúi thấp đầu nói với Tiểu Ngũ: “Không cần, ta muốn yên tĩnh một mình..”
“Ồ, giờ tôi phải đi đưa cơm cho Dương Tu lão gia đây, nếu ngài một mình cảm thấy chán quá, cứ ra lệnh cho tiểu nhị đi gọi Trương công tử.”
“Được rồi, ngươi đi đi, có việc ta sẽ gọi bọn họ.” Trần Cẩn Phong trả lời, một hơi nốc cạn chén rượu trong tay.
“Có phải huynh đang không vui không? Vậy huynh ngửi thử hoa đi, mùi hương hoa sẽ giúp huynh vui hơn đó.” Người nói là một cậu bé khoảng 10 tuổi, khuôn mặt ngây thơ trong sáng đang nhìn chàng, có điều trên gương mặt đáng yêu của cậu có một vết bớt màu đỏ nhìn rất rõ.
“Đệ tên là gì?” Trần Cẩn Phong cười mỉm hỏi cậu.
“Đệ tên Hoán Nhi, còn huynh?” Đôi mắt trong veo của Hoán Nhi đang nhìn Cẩn Phong.
“Ta tên Trần Cẩn Phong, đệ có thể gọi ta là Phong ca ca.” Không biết tại sao nhưng Cẩn Phong có một cảm giác rất thân quen với đứa trẻ trước mặt, nhìn cậu ta khiến chàng nhớ lại hình ảnh của bản thân 10 năm về trước, nhớ lại Nhã Lâm muội muội mất tích đã 10 năm, không biết bây giờ muội ấy đang ở đâu, cũng không biết có thể gặp lại hay không. Nếu như có thể, chỉ mong khi gặp lại muội ấy đang có một cuộc sống hạnh phúc.
“Phong ca ca, sao huynh lại không vui, hồi trước dì của đệ khi không vui, đệ sẽ đi hái hoa cho dì, dì ấy rất thích mùi hương của hoa, chỉ cần ngửi thấy thôi dì ấy liền cười. Nếu huynh không vui, đệ có thể tặng hoa cho huynh.” Nói đoạn Hoán Nhi giơ ra trước mặt một bó hoa dại.
“Cảm ơn đệ, Hoán Nhi, nói chuyện với đệ quả thực rất vui, ta không cần hoa nữa rồi.” Trần Cẩn Phong toét miệng cười với đứa trẻ đáng yêu đó, trong đầu chàng đột nhiên nhớ lại hình ảnh cô bé với chiếc áo bông xanh, nụ cười ban nãy trong nháy mắt bỗng trở nên đầy đau khổ, chàng lại cúi mặt xuống.
“Vậy đệ sẽ ở đây với huynh, chờ khi nào huynh vui rồi đệ sẽ đi.” Sự tốt bụng của Hoán Nhi khiến Cẩn Phong cảm động, quả thực, chàng rất mong mỏi thứ tình cảm xuất phát tự nhiên từ lòng người thế này. Cẩn Phong không từ chối Hoán Nhi, ngược lại còn bắt đầu kể cho Hoán Nhi nghe những chuyện ngày xưa của mình, làm cậu bé cứ cười khanh khách không thôi.
Thời gian trôi qua thật nhanh, loáng một cái đã sắp tới giờ đóng cửa rồi, Tiểu Ngũ phải đi tới nhắc nhở hai người bạn vong niên, mãi đến lúc này Cẩn Phong mới để ý đã muộn lắm rồi, trong sảnh không còn một bóng người, chỉ có hai huynh đệ họ vẫn đang cười cười nói nói.
Chuyện hôm qua khiến Cẩn Phong cảm thấy ấm lòng, cũng chẳng biết cậu nhóc vắt mũi chưa sạch này có biết cái gì là báo công triều đình với cả chuyện triều chính không nữa.
“Khoa thi năm nay không phải chỉ thi mỗi võ công tay đôi, mà tài cưỡi ngựa bắn cung của Chu Suất phải nói là hạng nhất, đến Dương Tu còn hết lời khen ngợi hắn ta, xem ra giải Võ Trạng nguyên năm nay thuộc về Chu Suất rồi.” Nếu như môn nịnh hót cũng mở khoa thi thì Nhân huynh đây chắc phải đầu bảng.
“Đó là điều tất nhiên, có thái phó đại nhân hỗ trợ phía sau, không muốn làm Trạng nguyên không được ấy chứ.” Lời vừa dứt anh ta đã bị ăn ngay một cái bạt tai.
“Tên tiểu tử nhà ngươi ý đang nói ông đây chỉ biết dựa vào tổ phụ thôi hả? Ngứa da ngứa thịt quá à?” Nói đoạn tên kia lại bị thêm một cái bạt tai, hắn ta bị đánh đến độ phải quỳ xuống xin tha mạng.
Mọi người xung quanh được xem một màn kịch hay, ai cũng cười thầm trong bụng, đều nghĩ đáng đời.
Tiếng chiêng đồng ngày càng tiến lại gần, mọi người không còn thời gian và tâm trí mà thưởng thức kịch hay nữa, họ đều vươn cố ra cố nhìn đội ngũ báo hỉ (đọc tên những người thi đỗ) đang tiến đến cửa đại sảnh.
Cả đội báo hỉ đều mặc trang phục màu đỏ, đại nhân đi đầu trên tay trịnh trọng cầm một cuộn lụa Vân Cẩm, cái tên trên lụa là tên huý của trạng nguyên khoa thi năm nay. Gật nhẹ đầu với chủ quán, vị đại nhân dẫn đầu bước từng bước dài vào trong. Nhìn thấy đại nhân báo hỉ đang tiến vào, các học sĩ trong đại sảnh đều lần lượt đứng lên, không ai bảo ai họ đều chăm chú nhìn vào chữ trên tấm lụa, trên đó chính là đáp án của 10 năm đèn sách gian khổ.