Cậu ngơ ngác ngồi dậy, quan sát xung quanh một chút. Mọi thứ đối với cậu trước mắt rất mờ mờ ảo ảo, đột nhiên tai cậu ù ù. Khi nghe rõ cũng chỉ nghe được tiếng mắng chửi. Mặc cho cậu ngẩng ra đó chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Thứ con hoang chết tiệt, mày dám lơ tao. May cho mày là có đám người này đấy, đúng như tao linh cảm mày không phải con ruột của tao. Thứ như mày chỉ xứng đáng làm con của bọn dân nghèo hèn này mà thôi”
“Ông quá đáng rồi đấy, đứa nhỏ này vô tội. Năm đó do y tá bế nhầm hai đứa, bây giờ ông lấy tư cách gì mắng chửi thằng bé”
“Đồ dân đen nghèo hèn, từ giờ các người với nó sống với nhau cho tốt. Nhà họ Mạc này không cần đứa con ngoài dã thú như nó, tôi sẽ đón Cát Oanh về nhà. Con bé bao năm nay phải chịu khổ cực rồi.”
Đột nhiên phá vỡ tiếng mắng chửi này một giọng nam trầm ấm vang lên, giọng nói pha chút giận dữ.
“Ông tưởng chúng tôi cần con nhỏ đó sao, đứa con gái vứt bỏ người dưỡng dục yêu thương nó mười mấy năm. Nó chỉ nghe đến việc mình là con nhà giàu thì liền khinh miệt chúng tôi, quay lưng mà đi. Chúng tôi cũng chẳng thèm.”
Tiếp sau đó giọng nữ đanh thép, đem theo phần kìm nén sự oán hận mà lên tiếng.
“Giữ cho tốt đứa con gái quý hoá của ông, hiện tại hai nhà con nhà ai về nhà nấy. Sau này không ai chạm vào ai, giờ thì mời các vị cút về cho. Cửa bên kia đéo tiễn”
“Lũ chúng mày, một lũ vô học”
Lão tức giận thẹn quá liền không nén lại nổi nữa bèn rời đi, để lại một không gian im ắng. Đứa con gái quý hoá mới được nhắc tên cũng theo lão rời đi. Mọi thứ lại đâu vào đấy, chỉ có cậu lạnh nhạt nhìn ra phía cửa sổ.
Khi cảm thấy có ánh mắt nhìn mình bèn quay lại hướng đó. Cậu một vẻ mặt lanh tanh nhìn họ.
“Thật ngại quá để con phải chịu đả kích này”
Người phụ nữ trung niên trước mắt cậu thật sự rất xinh đẹp, bà đẹp theo kiểu quý phái. Dường như thời gian không đánh gục được nhan sắc của bà. Cậu cũng không nói gì chỉ nhìn thôi.