Bị chúng ép đứng gần vách núi dựng đứng, Tiết Hàn cười lớn nói với giọng điệu hả hê và khinh thường. “Hahaha. Con chuột nhỏ, ngươi chạy nữa đi”.
“Có gan thì nhảy xuống ta xem”.
Đế Nguyên Quân chẳng đáp lại mà dứt khoát quay người nhảy xuống vực sâu. “Tiết gia, rồi có một ngày ta sẽ tiêu diệt các ngươi”.
“Tiết thiếu gia, có cần truy đuổi nữa không?”. Một tên đệ tử quay qua, giọng diệu kính cẩn nói.
“Không cần, người bình thường nhảy xuống dưới đó chắc chắn sẽ chết”. Tiết Hàn nở một nụ cười ác độc nói. “Tất cả quay về”.
Mấy ngày sau!
Đế Nguyên Quân cảm giác toàn thân đau đớn tỉnh dậy, liếc mắt nhìn xung quanh thì thấy hắn đang nằm trong một căn phòng nhỏ ngay bên cạnh con sông lớn.
“Tiểu huynh đệ, ngươi đừng ngồi dậy”. Đế Nguyên Quân gồng mình ngồi dậy bị một thanh âm êm dịu ngăn lại.
“Đa tạ cô nương đã cứu giúp”. Đế Nguyên Quân nhìn ra ngoài cửa thì thấy một cô gái khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, tay đang bưng một khay thuốc đi vào. Trên gương mặt cô gái lại đeo khăn che mặt, cảm thấy cô gái này kỳ lạ. Đế Nguyên Quân lên tiếng hỏi.
“Ta tên Đế Nguyên Quân, không biết cô nương tên là gì? Và đây là đâu?”.
“Ta tên Lâm Tuyết Nhi. Còn nơi này là địa phận bên ngoài của Lâm gia”.
“Lâm gia ở Hà Châu thành?”.
“Đúng rồi”.
“Ngươi là tiểu thư của Lâm gia?”. Đế Nguyên Quân hỏi.
“Nguyên Quân tiểu đệ nói đùa rồi, ta chỉ là con ghẻ của Lâm gia thôi, chân chính tiểu thư là Lâm Quỳnh”.
“Vậy sao? Ta thất lễ quá”.
“Không sao”. Lâm Tuyết Nhi nở một nụ cười nhẹ trả lời. “Nghe Nguyên Quân tiểu đệ nói thì chắc có chuyện cần đến Lâm gia sao?”.
“Ta có chuyện cần phải đến đó thật sớm”.
“Ngươi cứ ở lại đây tỉnh dưỡng, lúc nào khỏe hẳn rồi hẵng đi”.
“Vậy thì đa tạ Tuyết Nhi cô nương rồi”.
Ngày ngày quan sát hành động của Lâm Tuyết Nhi, Đế Nguyên Quân gần như không phát hiện được bất cứ thứ gì cả, nàng là một người bình thường nhưng luôn luôn phải che đi một nửa gương mặt.
Trông dáng vẻ và cơ thể tiều tụy của nàng thì Đế Nguyên Quân liền nhận ra được vấn đề.
“Bị người khác cướp đoạt thiên phú rồi đan điền còn bị phá. Thậm chí dung nhan cũng bị người ta hủy”. Đế Nguyên Quân thở dài một tiếng. “Lâm gia, các ngươi có xứng để Ngũ Lão hy sinh vì các ngươi hay không?”.
Ngày ngày qua đi, thương thế trên người Đế Nguyên Quân cũng dần dần hồi phục lại. Trải qua hai tháng ở đây, cả hai người đã trò chuyện rất vui vẻ và cũng có ánh nhìn rất tốt với nhau. Nhưng mục tiêu của Đế Nguyên Quân là đến Lâm gia nên rất nhanh cũng phải rời khỏi nơi này.
“Ngũ Hành Bá Thể Quyết tầng thứ nhất đã được củng cố”.
“Cũng nên rời khỏi đây thôi”.
Đế Nguyên Quân từ từ đi ra ngoài, Lâm Tuyết Nhi lên tiếng. “Ngươi đi sao?”.
“Đa tạ Tuyết Nhi cô nương thời gian này đã giúp đỡ ta, nếu có duyên gặp lại, ta sẽ không quên ân tình này”. Đế Nguyên Quân hai tay chắp ở trước ngực kính trọng nói.
“Ngươi không cần khách sáo với ta như vậy đâu?”. Lâm Tuyết Nhi ngượng ngùng trả lời. “Thời gian này có ngươi ở đây ta cũng rất vui”.
“Vậy ta đi trước”. Đế Nguyên Quân nở một nụ cười nhẹ nói. “Có duyên gặp lại”.
Lâm Tuyết Nhi ánh mắt đượm buồn nhìn Đế Nguyên Quân rời đi mà thở dài một hơi, mặc dù thời gian ở cạnh nhau rất ngắn nhưng nàng đã có một thời gian rất vui vẻ, ở bên cạnh hắn. Nàng cảm thấy rất an toàn và bất chợt có cảm giác hắn là người rất đáng tin.
Nhưng hướng đi của Đế Nguyên Quân thì nàng sao có thể ngăn lại được?
Ba ngày sau!
Đế Nguyên Quân đã đi đến Hà Châu thành, trước mắt hắn là một căn biệt phủ rộng lớn thốt ra. “Lâm gia nhưng lại rất giàu có”.
Từ từ tiến vào bên trong, Đế Nguyên Quân bị bốn tên đệ tử canh cửa chặn lại. “Không phải người của Lâm gia, không được tiến vào”.
“Ngươi có thể truyền cái này cho Lâm gia chủ được không, có người phó thác ta tới đây”. Đế Nguyên Quân lấy ra một cái nhẫn tín vật giao cho tên đệ tử rồi nói.
“Lâm gia chủ đang bận tiếp khách quý, không tiện gặp mặt”.
“Nhanh chóng rời khỏi đây đi”.
Bị tên đệ tử gạt phăng đi, Đế Nguyên Quân có chút tức giận nói. “Hừ… Đừng để Lâm gia chủ trách phạt xuống, tính mạng các ngươi sẽ không còn đâu”.
“Được rồi, nhanh đưa đây”. Bị lời nói Đế Nguyên Quân dọa sợ, một tên đệ tử nhanh miệng nói.
Đợi khoảng chừng mười phút!
Tên đệ tử đó gương mặt hớt hải đi ra ngoài. “Xin mời công tử, gia chủ cho mời”.
“Ban đầu như thế có phải tốt hơn không”. Trước khi tiến vào, Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn cảnh cáo.
“Vâng, vâng. Tiểu nhân biết lỗi, xin công tử lượng thứ”. Tên đệ tử trên mặt lo lắng nói. “Mời công tử”.
Được tên đệ tử dẫn vào bên trong sảnh lớn, ở bên trong. Đế Nguyên Quân cảm nhận được có bốn cỗ khí tức rất cường đại, bọn họ đều là cường giả Ngưng Hải cảnh. Ở trong Lâm gia thì thực lực của họ cũng xem như là đỉnh tiêm nhất.
Tiến vào bên trong, một vị trung niên nhân ngồi ở chính giữa sảnh lớn lên tiếng.
“Tiểu tử, ngươi tên là gì? Là người của gia tộc nào?”.
“Thứ này ngươi lấy ở đâu mà có”.
“Lâm gia chủ, vật đó là gì mà khiến ngươi chú tâm như vậy”. Một vị lão giả gương mặt già nua lên tiếng.
“Là một vật quan trọng mà ta đã lâu chưa nhìn thấy”.
“Tiểu tử, ngươi nói đi?”. Lâm gia chủ tiếp tục hỏi.
“Ta gọi Đế Nguyên Quân, là một tán tu không có người thân”. Đế Nguyên Quân trả lời. “Vật đó là một lão giả đưa cho rồi bảo mang thứ này đến Lâm gia”.
“…”. Lâm gia chủ, ánh mắt ngờ vực nhìn hắn, một người tầm thường lại sở hữu đính vật của Lâm gia, điều này khiến hắn khó hiểu. Suy nghĩ ở trong đầu lắng xuống rồi tiếp tục hỏi. “Người đó là ai?”
“Người đó trước lúc đưa cho ta đã dặn không cho ta nói ra thân phận của người đó”.
“Hừ… được rồi”. Lâm gia chủ thở dài một hơi rồi nói tiếp. “Ngươi có biết đây là vật gì không?”.
“…”. Đế Nguyên Quân không hiểu chuyện nên không trả lời.
“Đây là tín vật của Lâm gia ta. Nếu như ai có nó thì con gái của ta sẽ được gả cho người đó”.
“Cha… Ta không muốn”. Lâm Quỳnh ánh mắt chán ghét nhìn Đế Nguyên Quân nói.
“Cái gì?”. Vị lão giả tức giận bật đứng dậy. “Lâm Bỉnh Thiên, chuyện này là như thế nào?”.
“Con gái ngươi đã có hôn ước rồi nhưng vẫn đồng ý với chuyện hôn ước với ta?”.
“Huyền lão, chuyện này để ta giải quyết”. Lâm Bỉnh Thiên khẽ cau mày trả lời.
“Hôn ước?” Đế Nguyên Quân giật mình.
“Hahaha…. Lâm Bỉnh Thiên, ngươi nghe thấy gì chưa”. Huyền Lão phá lên cười lớn. “Hắn không biết đó là nhẫn tín vận của Lâm gia các ngươi”.
“Hừ… Người đâu, bắt người này vào đại lao rồi đợi ta xử lý”. Lâm Bỉnh Thiên hừ lạnh một tiếng ra lệnh.
Ngay lập tức, một nhóm tám người đi vào bên trong, bắt trói Đế Nguyên Quân rồi kéo đi ra ngoài trước những ánh mắt khinh thường của người Lâm gia.
– —
Ps: Mọi người đọc truyện ta thì đừng đên bình luận đánh giá và like cho ta nha. Như thế sẽ khích lệ ta ra chương nhiều và tốt hơn ạ.