Trương Đông có xác suất rất lớn là nhân viên siêu thị, hơn nữa tiền lương còn rất thấp. Liên tưởng đến việc hắn có thể tiếp xúc với phong thư trong siêu – thị – hàng – ế, vậy phạm vi công việc của hắn nhất định liên quan đến nhà kho. Tiêu Lam quyết định đến nhà kho tìm manh mối trước.
Trên đường, Tiêu Lam phát hiện hàng hóa của siêu thị này có chút quỷ dị.
Không chỉ trông cũ nát mà còn có một số chi tiết không được thuận mắt cho lắm. Ngoài ra còn có một số đồ hộp đóng gói bị vặn vẹo, trông rất khó chịu.
Ví dụ như thịt tươi ướp lạnh, màu sắc và tính chất hoàn toàn không mới, thậm chí trên lớp da của một miếng thịt còn có hình xăm trên đó. Không phải là dấu kiểm nghiệm, mà là hình xăm thật sự. Không ai rảnh rỗi đến mức đến lò mổ heo xăm hình lên thịt, vậy cái kia rốt cuộc là..
Hơn nữa các nhãn hiệu này đều là loại chưa từng nghe qua, còn không có bảng giá nên không thể trực tiếp xác định giá cả của bọn chúng. Chỉ sợ về sau việc lựa chọn hàng hóa cũng không dễ dàng.
Dưới ánh đèn nhấp nháy mờ ảo, bỗng có một ánh mắt âm lãnh xuất hiện trong một kệ chứa đồ trong bóng tối.
Tiêu Lam như cảm giác được, quay đầu nhìn lại nhưng không phát hiện được điều gì. Cậu ngồi xổm xuống nhìn một cách cẩn thận, cuối cùng cũng phát hiện được dấu bàn tay ngay cái kệ phủ đầy bụi.
Một thứ gì đó đã đứng ở ngay đây, có lẽ từ lúc bắt đầu đã lặng lẽ dõi theo cậu từ trong bóng tối.
Tiêu Lam cau mày, trực tiếp tránh xa kệ phạm vi kệ hàng. Cậu không muốn biết đó là cái gì, cậu chỉ cần thật mạnh mẽ, sống càng lâu càng tốt.
Cậu cuối cùng cũng tìm thấy nhà kho, nhưng không ngờ cửa lại bị khóa chặt.
Lúc này vẫn còn cỡ 40 phút. Vì không biết phá ổ khóa có bị trừng phạt hay không nên Tiêu Lam quyết định đến văn phòng để tìm chìa khóa.
Quản lý chìa khóa trong siêu thị thường dựa theo quy tắc “Ai là trưởng phòng, người đó chịu trách nhiệm” cho nên đến văn phòng hơn phân nửa sẽ có thu hoạch. Nhân tiện điều tra tư liệu về nhân viên một chút, xem Trương Đông là người thế nào.
“Chào cậu.” giọng nói của Lâm Nghiêm đột nhiên vang lên từ phá sau, vẫn là một bộ dáng mỉm cười ôn hòa, như một người anh đáng tin cậy.
“Lâm ca? Có chuyện gì không?” Tiêu Lâm quay đầu lại, giả vờ mỉm cười.
“Ha ha.” Nghiêm Lâm mỉm cười, nói một cách chân thành: “Là một người chơi lâu năm, tôi chỉ muốn cho cậu một gợi ý. Khi bắt đầu lựa hàng hóa, cậu có thể bắt đầu bằng khu đặc biệt, đây là cách an toàn nhất. Dù sao cậu cũng là người tôi yêu thích nhất trong số những người mới đến.”
[ Đừng nên tin tưởng hắn ta, chủ nhân của tôi.]Dòng chữ xuất hiện sau lưng Lâm Nghiêm, hấp dẫn ánh mắt của Tiêu Lam.
Nét chữ thanh lịch, đường nét rõ ràng, và đặc biệt là trong giống hệt chữ trên phong thư.
Lâm Nghiêm nhận ra ánh mắt của Tiêu Lam, nghi ngờ quay đầu về phía sau -– không có thứ gì. Anh ta nhăn mặt, ánh mắt liếc qua khu vực sau lưng, vẫn không có gì.
Nhìn thấy hành động của Lâm Nghiêm, Tiêu Lam thu hồi tầm mắt, tỏ vẻ biết ơn: “Cám ơn Lâm ca, đến lúc đó tôi sẽ suy xét.”
Chỉ là suy xét, còn làm hay không thì không cần thiết.
Trong mắt cựu nhân viên siêu thị đồng thời cũng là một tên nghèo, khu giá đặc biệt là nơi tràn đầy cạm bẫy, thường xuyên lẫn với giá gốc.
Đề nghị này của Lâm Nghiêm dường như còn có mục đích khác.
Lâm Nghiêm vỗ vỗ vai Tiêu Lam như đang cổ vũ: “Cố lên, dùng vận khí của cậu, nhất định có thể sống sót qua cửa.”
Tiêu Lam tận tâm tận lực cùng anh ta diễn cảnh thân thiết giữa người mới đầy tiềm năng với tiền bối thâm niên, sau đó đưa mắt nhìn Lâm Nghiêm đi xa.
Sau khi xác nhận xung quanh không còn ai, Tiêu Lam lấy phong thư ra, nhẹ hỏi: “Người vừa viết là anh sao?”
Chữ viết ban đầu trên phong thư biến mất, thay vào đó một dòng chữ mới chậm rãi xuất hiện:
[ Là tôi, tôi có thể cảm nhận được các chuyển động gần ngài. Tên hồi nãy đang lên kế hoạch tìm ai đó để thử điều kiện tử vong.]Tiêu Lam cũng không hoảng hốt: “Cám ơn anh đã nhắc nhở.”
[ Có thể phục vụ cho ngài là vinh hạnh của tôi]“Anh là ai?” Tiêu Lam tò mò hỏi.
[ Tên tôi là Lạc, bị phong ấn trong phong thư này. Mà hiện tại ngài lại là người sở hữu phong thư, nên ngài chính là chủ nhân của tôi]Không ngờ trong phong thư siêu – thị – hàng – ế này lại có người sống, Tiêu Lam cảm thấy thật may mắn vì lúc đó cậu đã không ném phong thư xuống bồn cầu, nếu không thì quả thật khó mà giải thich.
Nhưng cậu vẫn có chút không tiếp nhận được: “Cái này..”
[ Sự tồn tại của tôi là để phục vụ vho ngài nên nếu như ngài cảm thấy không cần tôi, sự tồn tại của tôi là vô nghĩa, vậy thì ngài có thể đem tôi vứt đi.]Cái quần gì.. Tôi nói chứ thế giới Hàng Lâm của mấy người đều không có nhân quyền như vậy à, dù thứ này không được giống con người cho lắm..
Dù cuộc đời đã trải qua biết bao nhiêu phong ba bão tố, gặp qua biết bao loại mặt tối của xã hội, nhưng kẻ nghèo hèn Tiêu Lam này chưa bao giờ gặp qua cái trường hợp như thế này: “Cuộc đời rất đẹp, tính mạng rất đáng quý. Anh bình tĩnh chút.”
[ Ngài là lý do tồn tại duy nhất của tôi.]Tiêu Lam cảm thấy có chút hold không nổi.
Cái tình huống trước mắt chính là như thế này, hoặc là tiếp nhận một ‘người’ không rõ lai lịch, hoặc là phải tiễn ‘nó’ về nơi suối vàng. Tốt xấu gì cũng là một sinh vật có trí khôn, Tiêu Lam tỏ vẻ (╯‵□′) ╯︵┻━┻.. làm sao mà cậu xuống tay được.
Nhưng cậu cũng không muốn một thứ không giải thích được như vậy đi theo mình..
Tiêu Lam thoáng phục hồi tâm trạng: “Anh.. có thể giới thiệu thêm một chút về mình không?”
Dòng chữ dừng lại một lát, rồi lại chậm rãi xuất hiện.
[ Xin lỗi, vấn đề này tôi không có cách nào trả lời được. Trí nhớ của tôi không được hoàn chỉnh lắm.] [ Ngài chính là ánh sáng duy nhất trong thế giới tăm tối của tôi. Dù sẽ tan biến ngay khi bị ngài vứt bỏ nhưng tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc và vinh hạnh vì đã được phục vụ cho ngài.]Tiêu lam: “…”
Cậu cảm động rồi, đã bị bán mà còn nói thế, hỏi cậu làm sao mà xuống tay được đây.
Tiêu Lam thở dài: “Được rồi, từ nay về sau chúng ta là bạn đồng hành với nhau rồi. Nhưng đừng gọi tôi là chủ nhân, cảm giác như bản thân có sở thích đặc biệt vậy.”
[ Cám ơn sự nhân từ của ngài, tiên sinh. Tôi sẽ mãi mãi giữ trọn lòng trung thành với ngài.]Tiêu Lam gãi đầu, cũng không vui mừng khi nhận được sự trợ giúp từ một sự tồn tại bí ẩn.
Mục đích mà Lạc xuất hiện cạnh Tiêu Lam không rõ ràng, lý do cũng chỉ là lời một phía từ anh ta. Mối liên kết giữa hai người cũng chỉ có một phong thư mà thôi, hơn nữa Tiêu Lam cũng không biết gì về thế giới của Lạc, cậu không nghĩ chỉ vì một liên kết mỏng manh như vậy sẽ trói buộc được một người hầu trung thành.
Tiêu Lam luôn biết rằng, sẽ không có chiếc bánh nào tự nhiên từ trên trời rơi xuống.
Nhưng, ít nhất cho đến bây giờ, Lạc chưa từng lộ ra vẻ ác ý. Mà thật ra nếu Tiêu Lam chết, thì Lạc với vai trò là đạo cụ chắc cũng không thoát khỏi số phận.
Huống chi tại thế giới kì quái như thế này, có đồng đội cũng xem như không tệ.
“Vậy thì, có thể ra ngoài gặp nhau không, cộng sự tương lai?”
Giọng của Tiêu Lam hạ xuống, bên trên phong thư cũng không xuất hiện chữ viết.
Tuy nhiên, một bóng đen từ từ bay lên từ lớp sơn kín, không có chút sức nặng nào. Tiêu Lam đưa tay ra, bóng đen hơi cong người về phía cậu, như thể đang cúi chào, lại nhẹ nhàng duỗi ra ôm lấy lòng bàn tay cậu, đồng dạng không lộ ra chút cảm xúc nào.
Tựa hồ hoàn toàn là một cái bóng.
Nhìn vào cái bóng trước mặt, Tiêu Lam mỉm cười chào hỏi:
“Chào anh, Lạc.”
[Chào ngài, tiên sinh.]Bóng đen viết lên không trung.
Lúc này khoảng cách tới lần lựa chọn hàng hóa lần thứ nhất còn 25 phút.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Lam: Anh có thể hát bài Little Star không?
Lạc:.. không
Tiêu Lam: Vậy anh có thể nấu ăn không?
Lạc:.. không
Tiêu Lam: Chậc.. Vậy cho anh theo có lợi ích gì!
Lạc: Một bóng đen sexy có thể phục vụ ngài 24/24?