”Điện hạ chờ ta một lát, ta đi làm thức ăn liền a.” Nàng nhanh nhẹn chạy xuống bếp, Thanh Phong và Ngạn Phát cũng đi vào bên trong ngồi đợi.
Sau một hồi bận rộn, Tuyết Lạc nhanh chóng bày ra bàn một mâm cơm chỉ vỏn vẹn có ba đĩa thức ăn và hai bát cơm. Đậu xốt, cá chua ngọt và sủi cảo được trang trí rất bắt mắt cùng với mùi hương ngào ngạt bay khắp phòng làm Ngạn Phát không nhịn được mà ‘ực’ một cái. “Hai người dùng ngon miệng a.” Tuyết Lạc niềm nở nhìn hai người họ.
Ngạn Phát nhanh tay cầm lấy đũa nếm thử món đậu xốt. Viên đậu phụ đã cắt nhỏ được hắn đưa vào miệng, đậu phụ mềm mịn ngấm điều nước xốt tan chảy ngay trong miệng khiến hắn không ngừng cảm thán “Thật sự không ngờ đậu phụ, nấm hương, thịt băm và mộc nhĩ hòa quyện lại ngon đến vậy. Sức hấp dẫn của hành, nấm cùng với vị cay nồng vốn có của ớt hòa vào độ béo của đậu phụ non đúng là không thể chê vào đâu được.” Thanh Phong thấy vậy liền nếm thử đậu xốt liền gật đầu đồng ý với Ngạn Phát. Hắn nhanh chóng gắp một viên sủi cảo cho vào miệng “Bột không quá dày, độ dai cũng vừa đủ, nhân thịt bằm làm rất vừa miệng. Nha đầu này cũng có chút bản lĩnh về nấu nướng.” Ngon thật!
Món cuối cùng là cá chua ngọt, cả hai không chần chừ gì liền mỗi người gắp một miếng ăn thử. Cá chiên giòn, mùi vị sốt chua ngọt thấm đến xương cá và tan ra khắp miệng. . Truyện Thám Hiểm
“Tuyết Lạc, nàng thật có thiên phú nấu ăn chúng ta quen biết nhau cũng đã một vạn năm rồi vậy mà nàng không nấu cho ta ăn bao giờ toàn để ta ăn ở Nhân Giới nàng đúng là không có lương tâm.” Ngạn Phát bĩu môi. Thanh Phong đang ăn chợt dừng lại quay sang hỏi “Cá này cô bắt ở đâu vậy?”Giọng nói lạnh nhạt cất lên.
“Ta bắt ở hồ sen trong Nguyệt Như cung a. Có chuyện gì hay sao vậy điện hạ?” Tuyết Lạc nhanh chóng đáp.
“Không có gì.” Thảo nào thịt cá ngon đến như vậy. Dùng bữa xong Phong ra hiệu cho Phát ra ngoài nói chuyện riêng rồi hai người nhanh chóng ra khỏi Nguyệt Như cung đến Thanh Minh điện_ nơi ở của Ngạn Phát để lại một mình Tuyết Lạc dọn dẹp bên trong.
“Cô ta rốt cuộc có lai lịch gì?” Giọng nói Thanh Phong đầy sát khí.
“Đệ cũng không rõ chỉ biết nàng ấy mồ côi và được chăm sóc ở Hoa Giới một vạn năm nay rồi.” Ngạn Phát thành thật đáp.
“Ta cảm thấy nha đầu này xuất thân không tầm thường chút nào, đệ còn nhớ lúc Châu Hạ Vỹ thay đổi thái độ với Tuyết Lạc ở yến tiệc đăng cơ không?”
“Đệ nhớ chứ, lúc đó đệ cũng thấy lạ Châu Hạ Vỹ cố tình gây sự nói Tuyết Lạc giống Khả Như công chúa cho mọi người chú ý, xong lại trở mặt muốn kết nghĩa tỷ muội, nhưng Tuyết Lạc chưa đồng ý thì lại bị Lan La nói với Hoa Thần là hai người họ đã kết nghĩa tỷ muội hại nàng ấy bị đuổi khỏi Hoa Giới. Đệ nghĩ chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.”
“Hiếm khi thấy đệ chịu suy nghĩ như thế chẳng lẽ đệ động lòng với người ta rồi?” Thanh Phong đùa cợt nói.
“Không có, đệ chỉ tò mò về thân phận của nàng ấy thôi, đệ không hề có tình cảm với Tuyết Lạc, bởi vì từ lâu đệ đã xem như là huynh muội rồi.” Ngạn Phát hơi đỏ mặt nói.
“Ta thấy trong người nha đầu đó có 1 nguồn sức mạnh rất lớn nhưng đã bị phong ấn. Đệ có bao giờ nghe cô ấy nói gì về việc này chưa?”
“Chưa từng nghe nói, mà Tuyết Lạc cũng không hề biết về việc này, nàng ấy còn cho rằng nàng ấy có tu vi kém. Mà sức mạnh đó là gì?”
“Hồng hoang.”
“Hả? Hồng… Hồng hoang chi lực? Sức mạnh mà bao kẻ muốn có cũng không được lại nằm trong người nàng ấy. Huynh đang đùa đệ hả?” Ngạn Phát ngây ra.
“Đệ nhìn ta giống đang đùa sao?” Sắc mặt hắn trầm xuống một cách đáng sợ. Ngạn Phát liền nhanh chóng im lặng.