Nhưng mà…
Tiêu Minh Xuyên phản ứng hoàn toàn không như Cố Du đã đoán, làm Cố Du ngẩn người, lắp bắp nói:
“Ngài nói cái gì?”
Đùa gì thế? Vì chuyện Diệp Tranh tiến cung, Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Thái hậu giận nhau ba tháng, thủ đoạn gì cũng xuất ra. Vì sao có khả năng vì một câu nói của mình lại đột nhiên không muốn Diệp Tranh tiến cung? Cố Du rất hoài nghi lỗ tai của mình có phải là xảy ra vấn đề gì hay không.
“Trẫm nói là nếu Hoàng hậu không muốn để cho Diệp Tranh tiến cung, vậy hắn cũng không cần đến.”
Tiêu Minh Xuyên vẫn ung dung cười cười, giống như là đang nói một cái việc nhỏ không hề đáng bận tâm.
Ý thức được Tiêu Minh Xuyên không phải đang nói đùa, Cố Du triệt để choáng váng. Chuyện này phát triển nằm ngoài khả năng phạm vi nhận thức của Cố Du.
Thấy Cố Du vẫn xuất thần, Tiêu Minh Xuyên đưa tay ra nhẹ nhàng để lên bờ vai đối phương, rồi tiện tay kéo một cái đem toàn bộ người mang vào trong lồng ngực của mình.
Cố Du thần sắc vẫn cứ có chút mê man, khẽ ngẩn đầu, nhìn trừng trừng Tiêu Minh Xuyên, dường như không biết nên nói cái gì.
Tiêu Minh Xuyên hơi chút ngạc nhiên, lập tức tâm lý buông lỏng. Đây có phải là mang ý nghĩa, hắn còn có cơ hội cứu vãn quan hệ hỏng bét giữa bọn họ.
“Bệ hạ, ngài…”
Cả người bị Tiêu Minh Xuyên ôm vào trong ngực, hơi thở ấm áp phả vào mặt, Cố Du không thể thất thần quá lâu, đã tỉnh hồn lại. Phản ứng đầu tiên là muốn đẩy Tiêu Minh Xuyên ra, nhưng đáng tiếc sức lực của hai người chênh lệch quá lớn, Cố Du đẩy một cái cũng không có tác dụng gì.
Buồn cười nhìn Cố Du thần sắc có chút bất mãn, Tiêu Minh Xuyên khóe môi cong lên thêm rõ ràng. Hắn thích Cố Du tràn ngập tức giận như vậy. Hắn trong quá khứ tại sao lại không chú ý đến người hoàn mỹ này, trái tim thắt lại chăm chú nhìn Hoàng hậu của mình.
Tiêu Minh Xuyên đem người ôm càng chặt hơn, kề sát bên tai Cố Du thấp giọng nói:
“Chẳng lẽ là trẫm lý giải sai rồi? Hoàng hậu là hi vọng Diệp Tranh tiến cung?”
Thật ra sau này Cố Du cùng Diệp Tranh quan hệ tốt hơn so với tất cả mọi người dự liệu. Sau khi Diệp Tranh chết rồi, Cố Du là tự tay nuôi lớn Tiêu Lam.
“Bệ hạ, quân vô hí ngôn.”
Vô luận Tiêu Minh Xuyên là xuất phát từ ý tứ thế nào cân nhắc bỏ qua ý nghĩ Diệp Tranh tiến cung. Nhưng lời này nếu hắn đã nói ra miệng, Cố Du liền sẽ không cho hắn có cơ hội thu hồi.
“Vâng vâng vâng, quân vô hí ngôn.”
Lúc này ngay cả Tiêu Minh Xuyên cũng không tưởng tượng nổi, biểu tình cùng ngữ khí là bản thân sủng nịnh cùng dung túng bực nào.
“Trẫm ngày mai liền triệu Định Quốc Công tiến cung, nói cho hắn biết việc Diệp Tranh tiến cung coi như hoãn.”
Thừa dịp Tiêu Minh Xuyên phân thần, Cố Du cuối cùng thoát ra khỏi lồng ngực của hắn, trong mắt cũng không có kinh hỉ như Tiêu Minh Xuyên mong đợi.
Đối với việc này, Tiêu Minh Xuyên cũng không cảm thấy bất ngờ, nếu đổi lại là hắn, một người lạnh nhạt cùng hờ hững với mình sáu năm đột nhiên chạy tới lấy lòng, sao có thể vui vẻ tiếp thu, đầu tiên sẽ là hoài nghi đối phương có phải là có mục đích khác.
Cổ ngữ hữu vân.
Vô sự lấy lòng,
Không gian tức đạo.
(Lời nói gió bay ,
Không có chuyện lại đi lấy lòng,
Không lừa gạt cũng là che đậy )
Cũng may Tiêu Minh Xuyên đi qua sóng to gió lớn nhiều năm rồi, biểu hiện của Cố Du sẽ không khiến cho hắn có cảm thấy gì không thoải mái. Trái lại làm cho hắn cảm thấy được có cảm giác mới mẻ kỳ lạ, hắn thật sự là quá lâu không có nhìn thấy Cố Du như vậy.
Tiêu Minh Xuyên cũng không vội thay đổi cái nhìn của Cố Du đối với mình. Có một số việc là cần có thời gian, nếu nóng lòng chỉ có thể làm nhiều công ít, dục tốc bất đạt. Hắn lờ đi Diệp Tranh đề tài nhạy cảm này, ngược lại hỏi:
“Hoàng hậu, Lĩnh Nhi đâu?”
“Lĩnh Nhi ngủ trưa, bất quá vào lúc này cũng nên tỉnh rồi.”
Quả nhiên, nhắc tới đứa con thần sắc Cố Du ôn hòa rất nhiều. Tiêu Minh Xuyên lần thứ hai nắm tay Cố Du.
“Chúng ta đi nhìn Lĩnh Nhi, trẫm có chút nhớ nó.”
Nói xong nắm Cố Du dẫn đi.
Cố Du không hiểu nổi hôm nay Tiêu Minh Xuyên xảy ra chuyện gì, động một chút là muốn nắm tay. Lúc đầu còn giãy dụa, bất quá giãy giụa cũng vô ích, mà thần sắc Tiêu Minh Xuyên lúc này làm Cố Du khó giải thích được, chỉ cảm thấy đau buồn.
Tiêu Lĩnh ở điện phía đông Khôn Ninh Cung. Hoàng đế cùng Hoàng hậu mới vừa vào cửa, liền nghe thấy tiếng khóc truyền đến, đoán chừng hoàng nhi đã tỉnh ngủ sắp rời giường.
Tiêu Lĩnh từ nhỏ yếu ớt, bất kể là Cố Thái hậu hay Cố Hoàng hậu đối với nó đều dốc hết sức yêu thương. Cố Du ngày thường như thế ai cũng không cảm thấy ngạc nhiên, hôm nay Tiêu Minh Xuyên nghe thấy tiếng khóc chân bước nhanh vọt vào phòng.
“Các ngươi tránh ra, để trẫm đến!”
Thấy Tiêu Lĩnh, Tiêu Minh Xuyên thật sự kích động là bất luận người nào cũng không thể lý giải.
Vì vậy Cố Du bước vào liền nhìn thấy một cảnh tượng, Tiêu Minh Xuyên một tay ôm Tiêu Lĩnh còn buồn ngủ, một tay tiếp nhận khăn vải ấm bảo mẫu đưa tới, hắn nhẹ nhàng lau chùi trên mặt đứa bé, trong miệng còn đang nhỏ giọng nói gì đó.
Có lẽ là được phụ hoàng hầu hạ rất thoải mái, Tiêu Lĩnh đình chỉ nức nở, còn thấp giọng cùng Tiêu Minh Xuyên nói chuyện.
Cố Du giơ tay xoa xoa mắt, vừa rồi lỗ tai có thể bị ù, giờ liền hoài nghi con mắt của mình có phải là cũng xảy ra vấn đề.
Tiêu Minh Xuyên ôm tiểu Hoàng tử Tiêu Lĩnh mới vừa tỉnh ngủ, phụ tử hai người còn vui vẻ trò chuyện, thực sự là quá thần kỳ.