“Bức vẽ này so với Giang Nguyệt Phá Lãng quyết còn phức tạp hơn không ít…”
Trên gương mặt có phần hơi non nớt của Giang Nam lộ ra vẻ kinh ngạc, càng ngày vẻ kinh ngạc đó càng đậm, biểu hiện của hắn càng ngày càng ngưng trọng bởi hắn có thể nhìn ra được thức thứ nhất của Giang Nguyệt Phá Lãng quyết trong bức vẽ không giống với nguyên bản, tuy khác biệt nhưng uy lực chắc chắn không yếu hơn, thậm chí còn mạnh mẽ, hoàn mỹ hơn rất nhiều!
“Thức thứ hai Giang Nguyệt Phá Lãng quyết, Minh Nguyệt Quải Trường Không…”
Giang Nam nhìn về phía bức vẽ thứ hai, lúc này trong nội tâm của hắn lại càng thêm rung động, bức vẽ thứ hai đúng là Minh Nguyệt Quải Trường Không nhưng là đã qua cải tiến, nhìn qua còn hơn cả nguyên bản!
Tiếp theo đó là thức thứ ba Đại Giang Bạn Triều Sinh, thức thứ tư Minh Nguyệt Chiếu Đại Giang, toàn bộ đều bị cô gái này vẽ ra trên mặt đất. Nhất là chiêu Minh Nguyệt Chiếu Đại Giang, Giang Nam không có được tâm pháp của thức này, hắn chỉ dựa vào sự thông minh tài trí của mình để suy diễn ra tâm pháp không trọn vẹn, tất yếu uy lực sẽ kém hơn nguyên bản của Giang Nguyệt Phá Lãng quyết.
Chứng kiến cô gái này vẽ thức Minh Nguyệt Chiếu Đại Giang trong nội tâm Giang Nam chấn động một cách mãnh liệt: “Tốt, thật sự là tốt… “
Sau Minh Nguyệt Chiếu Đại Giang còn có một vài hình vẽ khác, không cần suy nghĩ cũng biết đó là những chiêu thức cùng tâm pháp của các tầng tiếp theo của Giang Nguyệt Phá Lãng quyết, tất cả đều vô cùng tinh diệu, vô cũng kỹ càng.
Đó là một trong Tứ đại tuyệt học của Tề vương phủ, không biết bao nhiêu người mơ ước có được bí quyết này, thế mà giờ đây nó đang xuất hiện trước mặt hắn theo một cách không thể độc hơn như vậy, thậm chí còn thâm ảo, hoàn mỹ hơn cả nguyên bản!
Giang Nam lúc này nhìn đến si mê, chăm chú, hắn hồn nhiên quên mất nữ tử ở bên cạnh hắn không phải là con người mà một con hồ ly tinh vừa mới hút dương khí của mình. Cái loại gặp gỡ này quả thực giống như là ảo mộng, nói ra chắc cũng không ai tin tưởng.
“Hả? Giang Nguyệt Phá Lãng quyết còn có thức thứ mười một?”
Giang Nam đem hết chiêu thức cùng tâm pháp của mười tầng lĩnh ngộ hết một lượt, đột nhiên lại chứng kiến bức vẽ thứ mười một trong lòng hắn không khỏi rung động mạnh, giọng nói như nghẹn lại: “Làm sao có thể? Giang Nguyệt Phá Lãng quyết rõ ràng chỉ có mười thức! Như thế nào lại xuất hiện thêm thức thứ mười một?”
Ánh mắt của hắn nhìn từ trên xuống dưới, chỉ thấy ngoại trừ Giang Nguyệt Phá Lãng quyết thức thứ mười một thì đằng sau còn có thêm bảy bức vẽ khác, tất cả tổng cộng là mười tám bức vẽ.
“Mỗi chiêu Giang Nguyệt Phá Lãng quyết đều ứng với một tầng tâm pháp, nhưng ở nơi này lại có mười tám chiêu. Như vậy chẳng phải nói là võ đạo cũng có mười tám cảnh giới?”
Giang Nam đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, những điều này quả thực phá vỡ những hiểu biết trước đây của hắn về võ đạo!
“Tại sao lại không có khả năng?”
Một âm thanh như tiếng chuông bạc rất êm tai vọng đến, thanh âm mạnh mẽ đưa Giang Nam đang trong sự khiếp sợ bừng tỉnh lại, hắn lúc này mới nhớ đến bên cạnh còn có một cô gái vốn là hồ ly tinh. Lúc này hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, trong lòng càng thêm hoảng hốt, chỉ thấy cô giống như tiên nữ giáng trần kia đã biến đi đâu mất không thấy, thay vào đó là một con bach hồ (hồ ly màu trắng) đang ngồi.
“Công tử không cần phải sợ hãi, chỉ là tu vi ta còn yếu kém nên không có cách nào biến hình trong thời gian dài được.”
Bạch hồ bỗng cất tiếng người, đôi mắt nó lúc này hệt như đôi mắt của cô gái xinh đẹp lúc trước, lúc này bạch hồ nói với giọng rất chân thành: “Công tử, không lâu trước ta gặp đại kiếp nạn, bị người ta ám hại khiến một thân tu vi mất hết, thần hồn tán loạn nên đành mượn dương khí của công tử để tu bổ thần hồn nếu không sẽ bị hồn phi phách tán. Đa tạ công tử đã cứu mạng ta khỏi đám thợ săn. Ta chưa được sự đồng ý của công tử đã tự ý mượn của người bốn thành dương khí để tu bổ thần hồn, mười tám bức Giang Nguyệt Phá Lãng quyết này coi như là một món quà nho nhỏ để đền bù tổn thất.”
“Cô nương nói quá lời, bốn thành dương khí nào có đáng gì so với tâm pháp quý giá như thế này, lúc này ta chỉ hận không thể để cô nương hút thêm mấy thành.”
Giang Nam cố gắng đè sự kích động trọng lòng xuống, rồi cúi người hoàn lễ, bạch hồ vẽ ra mười tám bức Giang Nguyệt Phá Lãng quyết rõ ràng là muốn báo ân, tuy rằng nàng trộm đi vài phần dương khí của mình, nhưng đó chỉ là hao tổn tu vi nhất thời mà thôi, không có gì đáng lo ngại, bởi vậy lúc này Giang Nam cũng không muốn truy cứu.
“Cô nương có thể cho ta hỏi, nàng vẽ Giang Nguyệt Phá Lãng quyết tại sao lại có tới mười tám tầng tâm pháp? Chẳng lẽ ở phía trên cảnh giới Thần Luân còn tồn tại cảnh giới cao hơn? Còn một điều nữa, cô nương đối với Giang Nguyệt Phá Lãng quyết tại sao lại am hiểu đến như vậy, chẳng lẽ bộ Giang Nguyệt Phá Lãng quyết này của cô mới là tâm pháp thật sự?” – Giang Nam lúc này liền hỏi một hơi hết các nghi vấn ở trong long
“Võ đạo có thể thông thần, phía trên Thần Luân chính là thần thông.”
Đôi mắt bạch hồ lúc này sáng như ánh trăng mùa thu, quyến rũ động lòng người: “Ta cũng không phải là am hiểu Giang Nguyệt Phá Lãng quyết, chỉ là nhìn thấy công tử luyện tập môn tâm pháp này liền căn cứ vào đặc tính của tâm pháp để suy diễn ra các loại pháp môn ở đằng sau. Tuy nhiên võ chỉ là khởi điểm của đạo, trước nay vẫn không có giới hạn, tám bức vẽ này là tám tầng tâm pháp phía trên cảnh giới Thần Luân.”
Nội tâm Giang Nam rung động mãnh liệt, hắn từng nghe rất nhiều lão nô ở trong vương phủ đàm luận về vị khai phủ Tề Vương có thể lăng không phi hành, đằng vân giá vũ, tu thành thần thông, hắn trước giờ cho rằng đó chỉ là những câu chuyện bịa đặt chỉ có trong truyền thuyết mà thôi, hiện tại xem ra việc vị Tề Vương này đã tu thành Thần Thông có lẽ là sự thật!.
“Ta cứ cho rằng mình có thể suy diễn ra tâm pháp tầng thứ tư của Giang Nguyệt Phá Lãng quyết thì đã thuộc loại thiên tài hiếm có rồi, không ngờ so với cô nương thật sự là múa rìu qua mắt thợ.” – Giang Nam cảm thấy bội phục từ trong tận đáy lòng, nhịn không được liền khen.
“Công tử không nên coi nhẹ mình, ta sỡ dĩ có thể suy tính ra tâm pháp các tầng sau của Giang Nguyệt Phá Lãng quyết cũng không phải là do thông minh tài trí, mà là nhờ tầm mắt, kiến thức cùng khinh nghiệm tu luyện cả trăm ngàn năm mà thôi. Công tử có thể suy diễn ra tâm pháp tầng thứ tư coi như đã rất giỏi rồi, ta lúc ở cảnh giới như công tử cũng không chắc có thể suy diễn ra được.”
Ánh mắt yêu mị của bạch hồ chuyển động, dịu dàng thi lễ nói: “Công tử, hiện tại thần hồn của ta chưa khôi phục hoàn toàn, còn cần mượn dương khí của công tử để chữa trị thần hồn, mong rằng công tử cho phép ta mỗi ngày mượn bốn thành dương khí của công tử để chữa thương.”
Giang Nam chần chừ một lát rồi nói: “Cô nương, ngươi hấp thu dương khí của ta như thế đến khi dương khí của ta hao hết thì chẳng phải cũng là lúc ta chết ư?”
Những ngày vừa rồi, Trụ Tử ra sức lải nhải vào lỗ tai của hắn rất nhiều câu chuyện “liêu trai chí dị”, trong đó có nói đến một ít hồ ly chuyên thái dương bổ âm. Hiện tại Giang Nam cảm thấy mình cũng bị giống y như vậy, điều đó khiến cho nội tâm của hắn không khỏi có hơi hoảng loạn.
Bạch hồ cười cười nói: “Người tập võ huyết khí phương cương, dương khí liên tục không ngừng… không giống như loại thư sinh yếu đuối, dương khí mỏng manh. Công tử bị ta hút vài hơi dương khí cũng không đến mức phải chết, chỉ là tổn hại một ít tu vi mà thôi, lấy tư chất của công tử thì có thể khôi phục lại rất nhanh.” Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn
“Mỗi ngày hao tổn bốn thành dương khí, điểu đó có khiến cho ta … phát dục không được đầy đủ hay không?”
Giang Nam nhỏ giọng nói, trên mặt có chút mắc cỡ: “Ta mới mười bốn tuổi, đang là thời điểm thân thể phát triển…”
Đôi mắt bạch hồ híp lại thành hình lưỡi liềm, cười cười nói: “Công tử yên tâm, ta tự biết chừng mực, sẽ không ảnh hưởng đên việc phát dục của công tử. Hơn nữa nếu công tử mỗi ngày cung cấp cho ta bốn thành dương khí cho đến khi ta hoàn toàn bình phục thì ta tất nhiên sẽ cho công tử nhiều chỗ tốt hơn nữa.”
Hai mắt của Giang Nam sáng ngời, vội vàng đáp ứng. Vừa rồi bạch hồ vẽ ra cho hắn bí quyết Giang Nguyệt Phá Lãng, giờ lại để cho hắn những chỗ tốt khác, như vậy “những chỗ tốt khác đó” nhất định càng khiến người ta kinh ngạc!