Mang trên mình quang hoàn nam chủ, Liễu Phất Y quả nhiên không phải thông minh bình thường.
Lão yêu quái này đúng là một tấm gương.
Những cặp vợ chồng tân hôn quận Thái Thương chính là bị tấm gương này cướp mất tính mạng.
Theo nguyên thư miêu tả, Thủy kính từng được Yêu Vương viễn cổ sử dụng. Nó dần có linh thức sau thời gian dài thấm đẫm yêu khí, có khả năng di chuyển không gian.
Nó không tu thành hình người, nhưng lại có tâm ma, phải liên tục ăn thịt người phàm để thỏa mãn dục vọng.
Một trăm năm trước, nó ngụy trang thành gương trang điểm, ăn thịt những nữ tử sử dụng nó, từng bị một đạo sĩ đi ngang qua phong ấn.
Đạo sĩ phong ấn nó lúc đó là kẻ gà mờ, không thể hoàn toàn tiêu diệt tấm gương hại người này, nên đành phải vắt hết óc nghĩ cách phong ấn.
Đạo sĩ là một kẻ tự phụ. Bình thường thích nghiên cứu một số vấn đề toán học, cũng kiêu ngạo về nó. Hắn và Ma kính vật lộn nửa ngày, cuối cùng đã thỏa hiệp đưa ra một quy tắc khó đọc như sau: Trừ phi có người ở cách xa chín thước một bước xuyên qua gương, đồng thời nhìn gương, mới có khả năng bị nuốt.
Đạo sĩ cảm thấy vô cùng tự đắc. Người bình thường ai có thể bước một bước chín thước? Thủy kính dù có năng lực đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là gương một mặt, xuyên qua gương sẽ tới mặt sau, không thể soi gương thì làm sao có thể bị nuốt?
“Hai lần bảo hiểm, ta đúng là thiên tài.” Nghĩ vậy, hắn rất tự mãn, cưỡi lừa rời đi.
Đọc xong đoạn này, Lăng Diệu Diệu thực sự bái phục đầu óc quanh co của Phù Châu. Nàng lập tức nghĩ, chỉ cần thủy kính gập đôi, biến mình thành một tấm gương hai mặt, sau đó dẫn người xuyên qua, không phải xong rồi sao?

*đại khái là thế này, nhưng mị ko tìm thấy mặt gương ^^
Nàng chỉ dám im lặng nghĩ. Người đọc có lẽ nên khoan dung một chút vì tác giả đã vất vả gõ chữ. Xét cho cùng, nội dung quan trọng của cuốn sách này là yêu hận tình thù, quan tâm trọng điểm là được, không cần để ý chi tiết.
Lăng Diệu Diệu tiếp tục đọc.
Đạo sĩ tự cho rằng mình đã nghĩ ra một vấn đề nan giải. Nhưng trăm triệu không nghĩ tới, học sinh Thủy kính lại cố chấp với đề toán, trải qua trăm năm nghiêm túc nghiên cứu, thật sự đã tìm ra được đáp án tối ưu.
Nó lựa chọn nam nữ chuẩn bị vào động phòng, khi hai người cách nhau chín thước, nó lập tức di chuyển không gian, tạo ra ảo giác cả hai đang đối mặt với nhau, còn mình ẩn mình trong khoảng trống giữa hai không gian. Giống như tình huống hồi nãy giữa nàng và Liễu Phất Y, một bước chín thước xuyên qua gương, hoàn toàn không phải nằm mơ.
Sau khi xuyên qua gương, Thủy kính nhanh chóng khôi phục không gian bị bóp méo. Ranh giới của không gian là một tồn tại kỳ diệu, nó rất mơ hồ, có thể nói nó thuộc về A cũng có thể nó thuộc về B.
Chỉ cần Thủy kính đi về phía không có ai và quay lại, điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Gương đã đối mặt với hai vợ chồng.
Lúc này, người vừa đi qua gương vừa soi gương sẽ bị gương hút đi, khi người còn lại xông vào cứu Thủy kính sẽ di chuyển không gian, co chín thước lại thành một bước, và người này sẽ bước qua gương.
Vậy là cứu người thất bại.
Lăng Diệu Diệu cẩn thận suy nghĩ, phát hiện chỉ cần hai người không đối diện cách nhau chín thước, thì tất cả suy luận trên đều được thành lập.
Một sinh vật cấp thấp như Thủy kính lại có thể nghĩ ra cách làm thông minh như vậy, quả thực khiến Lăng Diệu Diệu cảm thấy nể phục. Đây có thể là yêu quái có chỉ số thông minh cao nhất truyện, nghĩ đến việc phải giết nó, nàng còn thấy hơi tiếc.
Tháp gỗ chợt bay ra khỏi lòng bàn tay Liễu Phất Y, nhanh chóng trở lên to lớn, tạo nên một cái bóng khổng lồ trên đầu bọn họ. Lăng Diệu Diệu lo nó sẽ va vào mái nhà.
Ngay sau đó, Thuỷ kính trước mặt Lăng Diệu Diệu vỡ nát, hóa thành một cơn lốc như thủy tinh, tông cửa chạy đi dưới sự truy đuổi của toà tháp.
Không gian vặn vẹo khôi phục lại, nàng nhìn thấy Liễu Phất Y, quả nhiên chàng cách nàng ước 3 mét xa, đưa lưng về phía nàng. Liễu Phất Y xoay người lại, bắt gặp ánh mắt nàng, có chút kinh ngạc: “Diệu Diệu.”
“Muội thông minh và can đảm hơn ta nghĩ rất nhiều.” Chàng chân thành khen ngợi.
“Không dám nhận.” Lăng Diệu Diệu nghĩ một chút về phản ứng của Lăng Ngu, dựa theo tính tình của nguyên chủ, cúi đầu, xấu hổ ngượng ngùng đáp: “Liễu đại ca quá khen rồi.”
Liễu Phất Y hơi ngạc nhiên sau đó khoan dung cười: “Có bị thương không?”
Lăng Diệu Diệu thẹn thùng lắc đầu, liếc mắt đưa tình nhìn chàng, khiến Liễu Phất Y nhất thời nghẹn lời.
Hồi lâu, chàng mới cân nhắc mở miệng: “…… Liệu Lăng cô nương có thể giải thích cho tại hạ, vừa rồi chúng ta không ai bước qua Thuỷ kính. Theo lý mà nói hẳn là ở trước và sau gương, vì sao muội có thể thấy hình ảnh hai người đứng cạnh nhau?”
Khí chất của nguyên chủ vừa lên, đã khiến Liễu Phất Y sợ tới mức phải xa cách, cả “Diệu Diệu” cũng không dám kêu.
“…… Ta đoán có thể là lão yêu quái thu nhỏ bản thân, để lộ ra huynh. Ta nhìn thấy là ảnh ngược của mình và huynh thật sự. Ở phía huynh, ta bị Thủy kính chặn……”
Liễu Phất Y cau mày, tự nhiên nói tiếp: “Ta nhìn thấy là mặt sau Thủy kính, cho nên không nhìn thấy muội. Nó dùng hình ảnh ghép, dụ muội xuyên qua gương tìm hiểu……” Chàng lại nhịn không được mỉm cười: “Thì ra là vậy, thật là kỳ diệu.”
Diệu Diệu cười với chàng. Liễu Phất Y có chỉ số IQ rất cao, nếu được giáo dục hiện đại, cũng phải là cấp bậc đại thần, giỏi hơn nàng chật vật lắm mới đạt tiêu chuẩn.
“Đúng rồi, Mộ Dao đâu?” Lăng Diệu Diệu hơi buồn ngủ, đi theo Liễu Phất Y ra ngoài, ngáp một cái thuận miệng hỏi thăm.
Bên ngoài mưa đã tạnh, chỉ để lại những vũng nước sáng như gương.
“Dao Nhi?” Liễu Phất Y thấy hơi kỳ quá: “Dao Nhi bị thương nặng chưa tỉnh, không phải giờ đang ở Tây sương phòng……”
Đầu Lăng Diệu Diệu bỗng “ong” lên một tiếng, như đánh đòn cảnh cáo. Trong phút chốc, những phần cốt truyện mơ hồ ập tới như nước, đồng loạt hiện ra.
Sao nàng lại quên mất chuyện này?
Cũng tại nàng đọc quá qua loa, chỉ nhớ đại khái tình tiết, hơn nữa vừa mới xuyên tới thế giới này, đầu óc còn chưa thông suốt…… Tình tiết quan trọng như vậy mà nàng lại nhớ nhầm.
Hệ thống tuyên bố quy tắc của thế giới song song cho nàng rằng muốn về nhà nhất định phải hoàn thành hai nhiệm vụ trong thế giới truyện 《Bắt yêu》:
Nhiệm vụ một: Dựa vào quỹ đạo trong cốt truyện về nguyên chủ Lăng Ngu, gây chướng ngại cho tình cảm của nam nữ chính.
Nhiệm vụ hai: Khiến nam phụ si tình với nữ chính – em trai nữ chính – Mộ Thanh yêu Lăng Ngu.
Nói về độ khó của hai nhiệm vụ này… “Đinh” đúng lúc này bên tai truyền đến âm thanh máy móc của hệ thống: “Nhắc nhở nhiệm vụ. Nhiệm vụ một: tiến độ một phần tư, nhiệm vụ lần này làm mẫu cho ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành.”
Làm mẫu? Lăng Diệu Diệu dại ra một giây.
Nhiệm vụ một là gì? Đúng rồi, bắt nạt nữ chủ và phá hoại…… Nói cách khác, nàng còn chưa bắt đầu phá hư, hệ thống đã giúp nàng làm xong.
Nồi đã ở trên lưng nàng. Lăng Diệu Diệu khóc không ra nước mắt.
*trong tiếng Trung cõng nồi là phải chịu tội thay người khác, bị vu oan.
Tác giả có lời muốn nói 1:
Ta bảo đảm Thủy kính chắc chắn là yêu quái thông minh nhất trong toàn truyện. Phần sau sẽ không có giả thiết phức tạp thế này nữa. Mọi người đọc truyện yêu đương, phá án vui vẻ. Chương sau gặp nam chủ.
Tác giả có lời muốn nói 2:
Các bạn không hiểu giả thiết về Thuỷ kinh vui lòng bỏ qua, không ảnh hưởng tới phần sau của truyện. Giả thiết này khó bỏ do bối cảnh, các bạn thứ lỗi cho mình nhé.
Editor: xem ra không phải tui dốt mà nó khó hiểu thật, nghĩ mãi không ra.