“Tiểu Như đâu con?”
“Tối qua hơi khó ngủ, nên cô ấy vẫn chưa dậy.” Ngụy Tần Khôn điềm đạm trả lời.
Không hiểu sao lúc đó bà Ngụy lại cười rất tươi vui, còn nói:
“Chắc đêm qua con cuồng nhiệt quá, nên khiến con gái người ta không xuống nổi giường rồi chứ gì. Quả là công dụng tốt!”
Công dụng tốt? Nghe mẹ mình nói xong, Ngụy Tần Khôn liền nhếch mép một cái.
Quả nhiên, không đổ oan cho Lam Hải Như là quyết định đúng đắn. Người đứng sau bày trò hạ thuốc, mới lạ mẹ anh.
“Mẹ bỏ hơi quá liều đấy, đến giờ con vẫn thấy mệt.” Ngụy Tần Khôn thản nhiên phán lại một câu.
Lập tức khiến bà Ngụy chột dạ, nụ cười ngượng nghịu trưng ra trên gương mặt trung niên.
“Không được trách mẹ con! Cũng tại con cưới vợ, nhưng không chịu chung phòng, bà ấy lại nôn nao có cháu ẩm bổng, mới phải dùng tới hạ sách thôi. Giờ gạo nấu thành cơm rồi, con cũng nên thay đổi thái độ với tiểu Như đi. Con bé, là thật lòng yêu con, đừng có vô đạo đức phủi bỏ trách nhiệm, khiến con bé tổn thương.”
Để lấy lại phong thái cho vợ mình, ông Ngụy cũng lên tiếng, góp ý vài câu với con trai.
Ngụy Tần Khôn, thì vẫn im lặng. Chưa rõ tâm tư thế nào, nhưng không phản bác như mấy lần đề cập trước đó, xem như đã có tiến triển tốt.
Lúc này, Lam Hải Như mới lật đật chạy vào, vì biết đã trễ giờ ăn sáng.
Thấy ba mẹ chồng đang chờ, cô liền cúi đầu, rối rít giải thích:
“Ba mẹ! Con xin lỗi ạ, sáng nay con…”
“Không sao, không sao! Tiểu Tần có nói với ba mẹ rồi, nó bảo đêm qua con khó ngủ nên sáng nay dậy sớm không nổi. Chuyện tốt cả mà, ba mẹ không buồn phiền gì đâu! Nào, mau ngồi xuống ăn sáng đi con gái!”
Lam Hải Như chưa nói xong, bà Ngụy đã vui vẻ cướp lời. Thái độ ôn nhu như mẹ hiền của bà, khiến cô cảm thấy ấm lòng biết bao.
“Ngồi đi con!” Ông Ngụy cũng lên tiếng.
“Vâng ạ!”
Sau đó, bữa ăn sáng chính thức bắt đầu.
Nhà có bốn người, nhưng mỗi người ăn riêng mỗi món. Lam Hải Như thì dễ rồi, cô ăn gì cũng được, chỉ mỗi tội dị ứng với hành lá, mà bát phở cô đang ăn lại có rất nhiều hành.
Không ăn thì sợ phiền lòng mọi người, sợ bị nói kén ăn các thứ, nhưng ăn vào rồi thì da dẻ sẽ nổi đầy mẩn đỏ… Chần chừ mãi, cuối cùng cũng bị Ngụy Tần Khôn ngồi bên cạnh nhìn thấu.
Anh lập tức lia mắt, tìm đầu bếp:
“Dì Mai, đổi cho Hải Như bát phở không hành.”
Nói xong, anh lại nhìn qua Lam Hải Như, thờ ơ phán: “Tôi không ngửi được mùi hành!”
Ngụy Tần Khôn, chính là không để người khác có cơ hội tự mình đa tình. Vừa ấm áp đó, cũng dội nước lạnh vào đó ngay, khiến người ta không tài nào đỡ nổi.
“Tiểu Như, con đừng nghe lời nó! Con trai mẹ, không kỵ mùi hành, nó đang quan tâm con đấy!” Bà Ngụy cười nói, nét mặt tuyệt nhiên thích thú khi vạch mặt con trai.
Đúng là mẹ chồng quốc dân đây rồi!
Hạ con trai, nâng con dâu, bồi đắp tình cảm gia đình. Cuối cùng, Lam Hải Như cũng cảm nhận được chút ấm áp đầu tiên!
Like và theo dõi truyện để được nhận thông báo chương mới nhé!