Đây lớp trưởng lên nhận giấy và phát cho các bạn đi về nhà các em nhớ điền thông tin và có thể trao đổi với gia đình cũng như là định hướng cho các em cuối tuần sau nộp lại cho cô.
Tâm Anh cậu thích ngành nào thế còn mình thì học yếu xìu không biết có qua nổi kì thi tốt nghiệp không nữa
Mình thì rất thích học ngành thiết kế nha.Nè Nhã Ái mình thấy cậu học toán cũng tốt mà hay cậu cũng có thể học kế toán mà.
Trong thời gian rảnh cậu thử suy nghĩ xem mình thích làm gì thì chọn học đó tương lai nằm trong tay của mỗi chúng ta.
Ừm,mình thấy cũng có lí nha,yêu cậu quá đi thôi.
Tan học Thiên Hàn đợi cô ở trước cửa nên cô đành phải về trước không đi chung với Nhã ái được.
Sao hôm nay học có vui không kể anh nghe xem Thiên Hàn vừa hỏi vừa ngước nhìn cô.
Hôm nay em học rất vui thời gian này không có thời gian dành cho anh rồi.Mà Thiên Hàn hôm nay coi giáo đã bắt đầu cho tụi em chọn ngành nghề đại học rồi đấy.
Ồ,vậy em đã chọn được chưa hay có cần anh hướng nghiệp cho em không! Tâm Anh vừa uống nước vừa trả lời em có định hướng cho em rồi sau này em sẽ học thiết kế.
Còn anh,anh học ngành gì nói em nghe xem,cô còn nũng nịu trước mặt anh nữa.
Em cho anh ôm một cái đi rồi anh sẽ trả lời em được không, anh nhớ em lắm.
Ừm thì ôm nè,nói xong cô vòng tay qua ôm anh một cái cứ ngỡ anh đã ôm thế giới của mình vào lòng, cô cứ nghĩ mình đã nhõng nhẽo rồi ai ngờ đâu anh lại càng nhõng nhẽo hơn.
Lúc trước Thiên Hàn lúc nào cũng lạnh lùng từ khi yêu cô gái nhỏ này lại trở nên ấm áp đến lạ thường đến cả những người bạn xung quanh của hai người cũng phải bất ngờ làm lạ.
Tình cảm năm 18 tuổi đẹp đến lạ thường không chút cầu kì nhưng lúc nào cũng tràn đầy hạnh phúc và tiếng cười.
Nhưng hai người họ không biết được rằng đằng phía xa kia có người đã thấy hết và chụp ảnh lại, sau đó ngoảnh mặt rời đi.
Sau này anh sẽ học tài chính đây là ngành anh đã thích từ lâu với lại anh cũng muốn giúp đỡ sự nghiệp cho gia đình mình.
Ừm Tâm Anh nghe thấy thế cũng vui vì anh học những gì bản thân anh ấy thích,đam mê còn buồn tủi bởi vì cô và anh ở hai thế giới khác nhau quá.
Anh lúc nào cũng tặng những món quà đắc tiền cho cô nhưng cô cũng đã từ chối nhưng anh cứ để lại trong balo của mình khi trở về phòng thì mới thấy.Còn cô chỉ biết làm cho anh những bữa ăn chính tay cô làm và tất cả tình yêu thương mà cô có mà thôi.
Chúng ta luôn yêu nhau trong độ tuổi 18 nhưng sau này ngoảnh lại không biết được rằng chúng ta có nhau hay không.Tình cảm không nói trước được điều gì chỉ mong khoảnh khắc này được giữ mãi trong tim em và anh