Có người hét to lên với cô: “Đi ra ngoài quá lâu, có phải muốn né rượu hay không? Thật là không công bằng mà, phải phạt rượu!”
Tô Nam Tinh lập tức cầm ly rượu lên, uống cạn một hơi. Bầu không khí đã sôi nổi hẳn lên.
Ngoại trừ Chu Dịch đi ra ngoài, 15 người trong phòng ban đều xoay tua mời rượu Tô Nam Tinh. Phương thức mời rượu rất đa dạng, chẳng hạn như: “Tình cảm của chúng ta có sâu đậm hay không đều ở trong ly rượu này!”, “Tuổi tác của chúng ta giống nhau, cho nên phải uống một ly.”
Dù sao cũng chỉ là uống rượu, Tô Nam Tinh cũng không từ chối.
Có lẽ say một chút thì sẽ không còn nhớ đến chuyện phiền toái đó nữa, sau đó ngủ một giấc, quên hết những chuyện đó đi.
Quên hết đi.
Ngủ một giấc thật ngon.
Cố gắng làm việc để kiếm nhiều tiền.
Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Cuối cùng lúc giải tán đi về, bởi vì thuận đường nên Chu Dịch đưa cô về nhà.
Tô Nam Tinh mơ màng, ngồi co rúm trên băng ghế sau xe. Mặc dù uống say nhưng cô không có những hành vi điên khùng, uống nhiều rượu nhưng không làm loạn, ngược lại ngoan ngoãn giống như một con mèo nhỏ. Rượu vào người thì khuôn mặt sẽ ửng đỏ, ngay cả viền mắt cũng đỏ hoe.
Tô Nam Tinh cảm giác điện thoại di động của mình rung lên, cô mở ra nhìn thì thấy đó là tin nhắn WeChat từ ba cô, ông chỉ nhắn một câu: 【Đã trả tiền chưa?】
Sau khi nhìn thấy, trong lòng Tô Nam Tinh thấy rất khó chịu, cô nhắn lại hai chữ: 【Trả rồi.】
Cô thấy khung đối thoại hiện lên dòng 【Đối phương đang nhập】. Nhưng mà qua vài phút, ba cô chỉ nhắn lại vài chữ đơn giản: 【Xin lỗi Tinh Tinh.】
Có lẽ trong vài phút đó, ông đã gõ, chỉnh sửa rất nhiều lần, nhưng mà cuối cùng ông chỉ muốn nói một câu đó với Tô Nam Tinh.
Tô Nam Tinh nhìn thấy dòng chữ đó thì nước mắt chợt tuôn trào.
Tất cả những vướng nghẹn, đè nén trong cổ họng, tất cả những uất ức giấu kín trong lòng đều vỡ òa ra, nước mắt đã tuôn rơi đầy mặt.
Cô vùi đầu vào giữa hai đầu gối mình như muốn co rúm người lại, muốn cho mình chút ấm áp và sức chống đỡ.
Kể cả khi khóc cũng không muốn làm phiền người khác.
Thế nhưng tiếng khóc nghẹn ngào, vỡ vụn của cô lại khiến Chu Dịch càng hoảng sợ, “Sao vậy?”
Không gian trong xe rất chật hẹp, người tài xế ngồi ở phía trước cũng nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của Tô Nam Tinh. Anh ta nhìn Chu Dịch qua kính chiếu hậu, ý nói là: Anh khuyên nhủ đi!
Chu Dịch thấy dáng vẻ khóc thút thít, co rúm người lại của Tô Nam Tinh thật đáng thương như một con mèo nhỏ ướt nhẹp nước mưa.
“Đừng khóc, xảy ra chuyện gì? Tôi có thể giúp cô giải quyết không?” Tác phong của Chu Dịch là: Khi gặp chuyện khó khăn, trước tiên phải nghĩ cách giải quyết nó như thế nào. Thế nhưng Tô Nam Tinh lại không nói gì cả, chỉ vùi đầu khóc.
Cho đến khi Tô Nam Tinh khóc đến thiếu oxy để thở thì mới ngẩng đầu lên. Cô liếc nhìn Chu Dịch, men rượu và sự mất khống chế cảm xúc đã làm cô muốn nói hết ra, thế nhưng chút lý trí còn sót lại đã nói cho cô biết cô phải kiềm chế lại. Cô tựa đầu vào cửa kính xe, không muốn để cho Chu Dịch nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc của cô.
Chu Dịch nhìn thấy dáng vẻ đó của Tô Nam Tinh thì biết là cô có chuyện nhưng lại không muốn nói ra. Anh nghĩ có lẽ sau khi khóc thì cô sẽ thấy khá hơn. Anh không khuyên nữa, ngược lại chỉ nhích tới gần cô, dùng một tay đỡ lấy đầu cô, để cô tựa đầu lên vai mình.
Rồi nói một câu: “Khóc đi.”
Mặc dù mối quan hệ giữa bọn họ là cấp trên và cấp dưới, nhưng mà lúc này chỉ là một người đàn ông và một người phụ nữ. Một người đàn ông phong độ cho một người phụ nữ mượn bờ vai để khóc cũng không có gì sai.
Tô Nam Tinh cảm nhận được sự ấm áp trên người của Chu Dịch thì nhích lại gần anh ta theo bản năng, nước mắt của cô nhanh chóng thấm ướt vai Chu Dịch.
Sau đó, cô cảm nhận được Chu Dịch đang nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Giọng nói của anh ta vừa trầm ấm, vừa điềm tĩnh: “Nếu như cần tôi giúp đỡ gì thì cứ nói ra.”
Đêm nay Chu Dịch thật kỳ lạ.
Vừa đáng tin cậy, vừa dịu dàng, cơ thể của anh ta cũng rất ấm áp, lại còn khiến cho Tô Nam Tinh cảm thấy yên tâm.
Cô muốn hưởng thụ chút ấm áp này nhiều hơn.
Mạnh mẽ nhiều rồi thì cũng nên để cô nghỉ ngơi một chút.
Tuy nhiên, không biết từ lúc nào mà hơi thở của bọn họ bắt đầu rối loạn.
Có lẽ là từ lúc Tô Nam Tinh ngưng khóc, cô còn nhớ sau đó Chu Dịch phủ chiếc áo vest của mình lên người cô, cô được bao phủ bởi hơi ấm của anh.
Trong lúc mơ màng, đầu của cô cô đã tựa vào hõm vai anh, cô được anh ôm vào trong lòng.
Có lẽ là muốn để cô cảm thấy ấm áp, dễ chịu.
Hơi ấm trên người anh dưới lớp áo mỏng truyền qua người cô.
Hoặc là hơi ấm trên người bọn họ truyền qua cho nhau. Cả hai đều cảm nhận rõ đường cong trên cơ thể mỗi người.
Chu Dịch có thể cảm nhận được đôi gò bồng của cô, chiếc cổ cao thon, thanh tú, thậm chí đến cả vòng eo mảnh khảnh mà chỉ cần một vòng tay là có thể ôm trọn.
Tô Nam Tinh dần dần cũng cảm nhận được cơ thể cứng ngắc của Chu Dịch.
Chu Dịch cố gắng dùng lý trí để ngăn cản những chuyện xảy ra tiếp theo.
Anh muốn cách xa Tô Nam Tinh một chút.
Anh thực sự không biết dưới bộ đồ công sở rộng thùng thình của Tô Nam Tinh lại là một đường cong nhấp nhô, quyến rũ như vậy. Thậm chí anh có thể cảm nhận được hình dạng của bộ ngực đầy đặn, đàn hồi trong ngực mình.
Tô Nam Tinh đã uống quá nhiều rượu nên không thể khống chế được cảm xúc của mình. Tuy nhiên anh vẫn còn lý trí, mặc dù anh cũng đang bị bộ ngực căng tròn của cô và hơi thở nóng bỏng hành hạ đến mức không còn lý trí.
Nhưng anh không phải là loại người lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
Tô Nam Tinh cũng không uống nhiều đến mức mất hết nhận thức. Hai năm qua làm trong bộ phận tích hợp hệ thống, cô cũng thường hay đi uống rượu với khách hàng, uống rượu nhưng vẫn chừa cho mình một đường lui.
Cho nên cô biết hiện giờ bọn họ đang làm gì.
Thậm chí cô còn biết Chu Dịch đã có phản ứng với cô.
Sau đó, cô đã làm một chuyện mà bình thường cô không bao giờ làm, cũng không bao giờ dám làm.
Cô ôm lấy cổ của Chu Dịch để mình dựa sát vào người anh ta hơn.
Chu Dịch gồng cứng người, cơ thể trở nên cứng ngắc.
Tô Nam Tinh giống như phát hiện ra một bí mật, cô nở nụ cười tinh nghịch, muốn cười nhạo Chu Dịch, nhưng lại cảm thấy đầu óc mình quá rối loạn, nói không nên lời.
Cô nhận ra hiện giờ bọn họ đang trong tình trạng nguy hiểm, cơ thể của anh ta thật nóng…
Cô muốn thoát khỏi lồng ngực nóng bỏng của Chu Dịch, nhưng lại nhận ra mình đã bị mắc kẹt trong ngực anh ta.
Bọn họ đều mơ hồ nhận ra chuyện gì sẽ xảy ra sau đó…
Cô mở to đôi mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào Chu Dịch.
Đôi mắt vừa mới khóc giống như một viên đá thiền màu đen* bị ngấm vào trong dòng nước suối trong veo. Đôi mắt đó vừa sáng ngời, vừa trong suốt.
*Đá thiền màu đen: còn được gọi là đá Obsidian hoặc đá thủy tinh núi lửa, là loại đá được hình thành từ dung nham đã phun trào của núi lửa ở dạng đá mác ma. Đá thường có màu đen và xám đen.
Tô Nam Tinh nghe thấy giọng nói khàn khàn của Chu Dịch, anh ta nói: “Cô say rồi, tôi không thể thừa nước đục thả câu…”
Sau này Tô Nam Tinh suy nghĩ lại: Nếu nói mỗi người đều có một khoảnh khắc xuất thần, vậy thì khoảnh khắc xuất thần của cô chính là khi đôi môi của mình chạm nhẹ vào môi của Chu Dịch.
Bởi vì ngay từ giây phút đó, Chu Dịch đã không còn là một giám đốc cao quý của bộ phận tích hợp nữa.
Mà đã biến thành một Chu Dịch với cơ thể căng cứng, giống như chờ thời cơ này đã lâu.
HẾT CHƯƠNG 2