Thư Yến đi xuyên qua bọn họ về lớp học của mình.
Hai người Mộc Liên và Vu Đình bị ánh mắt và giọng nói lạnh như băng của Kiều Như làm cho đứng hình vì chưa kịp nhận thức được tình hình.
Kiều Như thường ngày bọn họ gặp là một cô gái luôn tỏ ra trịnh thượng nhưng lại có chút ngu ngốc, cô ta chỉ biết nhìn nhận mọi thứ ngay trước mắt chứ không biết phân tích mặt sâu bên trong của vấn đề, sao hôm nay họ lại cảm thấy cô ta như biến thành một người khác vậy chứ?
Thư Yến bước vào lớp học.
Không khí trong lớp học lúc này dường như đều đang đổ dồn về phía cô, Thư Yến rõ như ban ngày đám học sinh này là đang hóng hớt chuyện tình tay ba giữa cô nhà Kiều Hạ cùng với Vương Thiên Bảo.
Mà người chiến thắng là Kiều Hạ, còn cô vì thất bại mà đổ bệnh nhiều ngày không đến trường.
Kiều Như và Kiều Hạ học chung lớp với nhau.
Kiều Hạ ở nhà mấy ngày nay cũng không hề nói chuyện nhiều với ông bà Kiều, cũng không thèm đến phòng của cô trong lúc cô bị ốm.
Đột nhiên cô ta lại tiến về phía cô, khuôn mặt cô ta hơi trầm lại.
“Kiều Như, chị có chuyện muốn nói với em, chúng ta ra ngoài đi.”
Thư Yến nhếch môi, cố tình hỏi:
“Chuyện gì mà không thể nói ở đây sao?”
Kiều Hạ cau mày:
“Em biết rõ chị muốn nói chuyện gì mà, đừng có tỏ vẻ như em không liên quan gì như vậy chứ?”
Thư Yến cũng không muốn đùa cợt thêm nữa, cô đứng dậy rời khỏi bàn, mỉm cười:
“Được, tôi cũng tò mò chị muốn nói gì.”
Kiều Hạ cảm thấy em gái cô hôm nay có chút khác thường, nhưng lại không rõ khác ở điểm nào, cũng không để ý nhiều mà đi ra ngoài.
Đám học sinh trong lớp vô cùng hóng hớt muốn biết chuyện gì nhưng lại không dám đi theo, dù sao thế lực Kiều gia ở trường này cũng là một trong những thế gia hàng đầu.
Kiều Hạ và Thư Yến đi đến cuối hành lang, khuất sau một dãy tường cách lại, lúc này Kiều Hạ mới lên tiếng, cô ta nhăn mặt, hỏi thẳng Thư Yến:
“Em không cảm thấy bản thân quá ích kỉ sao?”
Thư Yến tựa người vào lan can, ra vẻ khó hiểu:
“Hở? Sao tôi lại ích kỉ?”
Kiều Hạ nắm chặt tay như đang rất tức giận:
“Em không ích kỉ thì là cái gì? Từ nhỏ thứ em muốn thì tất cả đều là của em, đồ chơi, quần áo, giày dép tất cả chị đều nhường cho em, kể cả tình thương của cha mẹ cũng là của em!”
Kiều Hạ không đợi cô đáp trả, lớn tiếng nói tiếp:
“Thế nhưng em đã bao giờ hài lòng chưa? Bây giờ, ngay đến cả người mà chị yêu, và người đó cũng yêu chị vậy mà em lại luôn cố tình làm khó ép chị rời xa anh ấy, thậm chí đến cái trò tuyệt thực bẩn thỉu để cha mẹ thương xót em cũng làm luôn rồi. Em muốn cha mẹ vì em mà làm cho Thiên Bảo rời bỏ chị sao? Chị nói cho em biết, lần này dù cha mẹ có ra mặt thì chị cũng quyết không nhường, thậm chí dù chị có bị đuổi khỏi nhà!”
Kiều Hạ giống như đang bùng cháy hết lửa giận trong lòng cô ta.
Trong nguyên tác Kiều Như ban đầu quả thật có gây khó dễ cho Kiều Hạ, nhưng sau đó cảm thấy không làm gì được nên đau buồn đến mức không ăn uống gì nổi chứ không phải cô ta cố tình tuyệt thực để được thương xót, thế mới nói cô gái này quá lụy tình.
Còn một điều nữa là Kiều Như cũng biết được Kiều Hạ luôn thiếu thốn tình cảm cha mẹ nên không bao giờ nói thẳng mặt với Kiều Hạ thân phận con nuôi của cô ta.
Thế nhưng cô gái Kiều Hạ này dường như chỉ nhìn thấy điểm xấu của em gái cô ta, còn điểm đáng ra cô ta phải cảm ơn thì cô ta lại chẳng bao giờ chú ý đến.
Thư Yến nhìn thẳng ánh mắt Kiều Hạ, ánh mắt giá buốt như có thể nuốt chửng người đối diện khiến lồng ngực Kiều Hạ có chút thấp thỏm.
Kiều Hạ tự hỏi, Kiều Như trước nay kiêu ngạo quấy rối, nhưng cô ta có cái khí thế áp đảo người khác như vậy sao?
Kiều Như cao hơn Kiều Hạ một chút, vì vậy khi đứng đối diện nhau Kiều Như có chút hơn so với Kiều Hạ.
Thư Yến tiến tới một bước, khiến Kiều Hạ lui ra sau một bước.
Vẻ mặt cô đanh lại, ẩn sau ý cười là một cái gì đó rất đáng sợ.
“Chị nói đủ chưa? Nói xong rồi thì để tôi nói lại cho chị nghe nhé.”