“Không có. Chúng ta vào trong được rồi.”
Mãi hơn một tuần sau anh mới dần chấp nhận chuyện mình lúc bị bất tỉnh và thức dậy là ở hai khoảng thời gian khác nhau. Vì tất cả mọi thứ từ lúc ra khỏi bệnh viện trở về nhà liền y như tua ngược thời gian. Có những chuyện anh còn có thể đoán được là chắc chắn rằng nó sẽ xảy đến. Và thực sự nó liền xảy đến.
Nhưng có một điều anh luôn trăn trở, rằng tại sao lại xảy ra điều phi thường này đối với anh. Đang ngồi bên ban công thì đột nhiên điện thoại reo làm anh giật mình. Là quản lý của anh.
“Em nghe đây chị.”
“Em ổn hơn chưa?” Chị Quỳnh Mai từ trong điện thoại phát ra câu hỏi cùng tiếng ồn ào xung quanh.
“Em khỏe rồi. Thứ hai em sẽ quay lại lớp học.” Hoàng Minh lười biếng trả lời.
“À. Khỏe lại là tốt đừng quá cố nhé. Chị đã sắp dãn lịch trình của em ra rồi để em không bị quá sức.”
“Em cảm ơn chị. Thứ hai học xong em sẽ tới trường quay tìm chị.”
“Được rồi. Vậy thứ hai gặp. Em nghĩ ngơi nhiều hơn một chút đi nhé.”
Nói xong anh liền quăng điện thoại lên giường. Nằm sắp lại thở dài một tiếng.
Từ lúc được sinh ra cho đến hôm nay. Những ngày sống thực sự vui vẻ hạnh phúc lại có thể chỉ được đếm bằng đầu ngón tay. Nhà anh giàu có. Ba có công ty mẹ cũng có cổ phần riêng. Từ lúc anh biết nói chuyện câu đầu tiên chính là hỏi vú nuôi rằng “Ba mẹ ở đâu?”.
Khi anh có em gái anh mới hiểu được cảm giác thiếu thốn mà mình từng trải qua trong chính hình hài nhỏ bé trước mắt. Từ bé tới lớn không dưới mười lần anh suýt mất mạng. Nhưng không vì thế mà anh nhận được nhiều sự quan tâm hơn.
Lần này cũng vậy. Lúc tỉnh lại từ bệnh viện ra số lần nhìn thấy ba mẹ bên cạnh cộng lại cũng không được một giờ đồng hồ. Dường như anh có tất cả mọi thứ trừ tình cảm gia đình ra. Bông hoa dại cũng có cành tươi chăm sóc. Còn anh chỉ như một bông hoa giả. Chỉ có thể khô khan trong một cơ thể chết không thể nào có được sự nuôi dưỡng hạnh phúc.
Lần này, anh không biết việc mình được cho thêm cái gọi là cơ hội đó chính là vì lý do gì. Anh thực sự không nghĩ ra bản thân mình sẽ biến điều vô nghĩa nào sẽ thành có nghĩa được. Điều có ý nghĩa duy nhất của cuộc đời anh đó chính là làm sao để tìm được hai từ hạnh phúc…
Tiếng gõ cửa vang lên tắt ngang mọi suy nghĩ. Hoàng Trân vẫn còn đang đeo cặp đi học xông vào. Vì không gần ba mẹ nhiều nên hai anh em tự yêu thương lấy nhau. Rất thân thiết và thoải mái.
“Anh hai ơi. Cuối tuần sau sinh nhật ba rồi. Anh định tặng quà gì thế?”
Lúc này Hoàng Minh mới nhớ lại. Nếu chính xác là mọi việc sẽ một lần nữa lặp lại. Thì sinh nhật mà hai anh em chuẩn bị cho ba đều bị cuộc họp khẩn trong công ty phá vỡ. Bánh kem bị đợi đến biến dạng. Lúc ba mẹ về cũng đã quá nữa đêm. Nghĩ vậy anh lại có chút suy tư.
“Ừm. Để anh suy nghĩ thêm một chút. Em thay đồ ăn uống gì đi.”
“Dạ được rồi! Anh nghĩ ngơi nhé.”
“Đóng cửa giúp anh.!”
Hoàng Minh tiếp tục lăn lộn trên giường thêm một hiệp nữa. Nếu như anh biết trước được những gì sẽ xảy ra. Liệu anh có thể thay đổi nó không?
Cuối cùng anh cũng chịu thua mà quyết định đi ngủ.