Thời Ôn bị hành động này doạ sợ, trong đó có một nam sinh đạp vào người cậu khiến Trần Trì ngã ra đất.
Thời Ôn để ý băng gạc trên tay cậu đã nhiễm màu đỏ tươi.
Mặc kệ các nam sinh cười nhạo, học sinh trong lớp vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra, đầu cũng không ngẩng tiếp tục làm chuyện của mình.
Thời Ôn đứng lên, muốn ngăn cản.
Một nam sinh nắm lấy cổ áo Trần Trì, ném cậu ra xa.
Trần Trì lảo đảo như muốn ngã vào người Thời Ôn, nhưng cậu cũng không đụng vào người cô, thay vào đó cậu đỡ cạnh bàn.
Trần Trì bây giờ mới để ý tới chỗ ngồi bên cạnh mình, trên sách của cô còn dính máu do cậu cọ vào.
Mấy nam sinh kia lúc này mới chú ý tới Thời Ôn:
“Úi chà, tiểu mĩ nhân này nhìn lạ quá.”
Có nam sinh khác lên tiếp chêu trọc: “Tiểu mĩ nữ này nhìn rất quen mắt, có phải chúng ta đã gặp qua rồi không?”
Một nam sinh khác đẩy vai hắn: “Mẹ nó, thời đại nào rồi còn dùng phương thức làm quen cũ rích như vậy?”
Thời Ôn một chút cũng không nghe lọt tai những lời bọn họ nói.
Người trước mặt thân hình khẽ lay động rồi đứng thẳng thân mình.
Mấy nam sinh kia nhìn thấy, lại đạp cậu ngã xuống đất, kiêu ngạo hừ mấy tiếng: “Mày muốn làm gì?”
Hô hấp Thời Ôn như cứng ại, hoàn toàn đã quên mất tiếp theo phải làm gì.
Đời trước trên người Trần Trì thường xuyên có vết thương, cô chỉ nghĩ rằng cậu là do bị người khác khi dễ, nhưng sau sự kiện xảy ra ở trường học kia, liền cảm thấy những vết thương này là do cùng người khác đánh nhau.
Ai mà biết…
Đời này của cô sau khi sống lại, lại tận mắt thấy cậu bị khi dễ, còn nghe được cả âm thanh va chạm nặng nề của xương cốt.
Cậu cùng với người oanh tạc trường học, hại chết bao nhiêu người kia, trong tưởng tượng của cô cậu muốn sống được yên ổn cũng khó…
Ngã xuống làm tóc mái của cậu lệch sang một bên, lộ rõ mặt mày.
Biểu cảm của cậu đạm mạc, đôi mắt trống rỗng vô hồn. Giống như không để ý mọi chuyệ, không để ý vết thương đã bị nứt ra.
Tiếng chuông vào lớp lúc này mới vang lên.
Mấy nam sinh kia trước khi đi còn tranh thủ đá Trần Trì mấy cái rồi mới nghênh ngang rời khỏi lớp học.
Cuối cùng cũng kết thúc, Thời Ôn rụt rè hướng Trần Trì hỏi: “Cậu ổn chứ?”
Cậu không trả lời.
Chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào quyển vở đã dính máu của cô.
– ——
Buổi sáng hôm sau, Trầm Trì lầm lũi đi vào lớp học.
Cậu đã đem băng gạc Thời Noãn băng bó cho tháo hết đi, lộ ra miệng vết thương. Có lẽ cậu thích tắm rửa, vết thương tiếp xúc với nước tới nỗi trắng bệch.
Thời Ôn không dám nhìn thẳng những vết thương ấy.
Vậy mà, Trần Trì chủ động tới tìm cô.
Hôm nay cậu mang cặp sách, cậu đứng trước mép bàn cô, mở rộng cặp.
Thời Ôn thoáng giật mình, lại lén lút nhìn vào cặp sách của cậu.
Mấy quyển vở ghi, bìa sách cùng độ dày rất giống quyển vở của cô đã bị dính máu của cậu vào hôm qua.
Cô ngầng đầu, muốn nhìn vào mắt cậu, nhưng cậu lại rũ mắt, tóc che đi hoàn toàn khiến cô không thấy gì cả.
“Cho mình sao?” Cô nhẹ nhàng hỏi.
Cậu không trả lời.
Đợi một hồi lâu vẫn không có động tĩnh, cô rụt rè rút một quyển, nhẹ giọng: “Cảm ơn…”
Nhưung cậu vẫn không nhúc nhích.
Vương Đình vừa quay đầu lại, đã bị cảnh tượng này doạ cho thiếu chút nữa rơi cằm.
Học sinh trong lớp cũng ngây người, bắt đầu sôi nổi bàn tán. Nam sinh từ trước tới nay không nói chuyện với ai hôm nay lại chủ động giao tiếp với người khác.
Dưới bao nhiêu con mắt tò mò, Thời Ôn lại duỗi tay rút một quyển nữa.
Cậu vẫn không rời đi.
Mỗi một quyển đều có độ dày giống nhau, nhưng bìa sách lại khác.
Cậu không biết bìa của cô có hình gì nên đã mua hết tất cả.
Thời Ôn nhận ra được điểm này, liền rút một quyển giống với quyển của cô ngày hôn qua. Trong đầu cũng đã loạn một đoàn.