Cậu không nhìn nữa.
Qua một giờ, cậu dừng bút, nhẹ chân đến phía trước Lục Phong Hàn, đứng yên.
Khoang trị liệu tuy có thể trị thương nhanh chóng, nhưng vẫn ảnh hưởng thân thể. Như lúc này, môi Lục Phong Hàn trắng bệch, tinh thần mệt mỏi, dựa vào sô pha ngủ mất, tính cảnh giác cũng sụp luôn. Kỳ Ngôn đánh giá anh.
Mặt mày như điêu khắc, mũi thẳng, đường nét cứng rắn. Lúc tỉnh thì như thổ phỉ, ngủ rồi thì môi mím chặt, hiện ra lệ khí. Kỳ Ngôn nâng tay, cách mặt anh một khoảng, dùng ngón tay miêu tả mày, mắt, mũi, miệng người ta.
Khuôn mặt lãnh đạm của cậu tan biến, môi cười nhẹ, mắt lấp lánh.
Cậu không phát hiện ra ngón tay của Lục Phong Hàn lúc cậu đến gần từ căng chặt rồi chậm rãi thả lỏng.
Xác định anh ngủ say, trong thời gian ngắn sẽ không tỉnh. Kỳ Ngôn chần chờ chớp mắt, cắn môi, tay chân nhẹ nhàng ngồi xuống sô pha, trong phạm vi hơi thở của Lục Phong Hàn, tham lam hít lấy không khí, cuộn thân thể lại, ôm gối, ánh mắt giãn ra rồi nhắm lại.
Hai mươi phút sau, thấy người bên cạnh hô hấp đều đều, Lục Phong Hàn mở mắt nhìn cậu. Anh cảm giác người này có chút kì lạ nhưng tạm thời không đoán được. Tuy vậy, anh cười cười – trò chơi đã mở màn, thế nào cũng lộ manh mối.
Khi Lục Phong Hàn tỉnh lại dùng tay chạm vết thương, tuy rằng nó đã khép lại nhưng lâu lâu vẫn có cơn đau truyền đến. Người cần bảo vệ không biết đi đâu rồi, anh đứng dậy mở cửa. Đi dọc theo cầu thang đi xuống, liền nghe thấy phát thanh:
“…. Tin mới nhất từ quân đội Liên Minh: 22/7/216 lịch hành tinh, từ khi quân viễn chinh tan tác ở tiền tuyến, chiến sự giữa các bộ đội còn lại cùng quân phản loạn càng lúc càng giằng co…”
Nghe thấy câu này, chân Lục Phong Hàn cứng lại nhưng nhanh chóng hồi phục như thường.
Trong phòng bếp.
Kỳ Ngôn lấy một quả mận đỏ từ đám trái cây mới giao đến.
Thiết bị đầu cuối cá nhân trên cổ tay vang lên, cậu cúi đầu nhìn rồi nhấn nhận. Sau một khoảng im lặng thì bên kia truyền đến một giọng nam trung tuổi: “Ba ngày trước đã về Leto, sao mày không về nhà?”
Cậu nhìn quả mận trong tay, ước chừng vỏ nó khá dày bèn tìm dao, vụng về gọt vỏ. Lại nghe thấy tiếng bước chân, Lạc Phong Hàn đã tỉnh.
Người nam kia mất kiên nhẫn: “Mười mấy năm không về, giờ đến Leto cũng khinh thường ở cái nhà này à? Trong mắt mày có ba không? Vả lại…” Ông ta kiêu ngạo nói tiếp: “Em trai mày thi đậu học viện Turan, chắc mày không biết đó là cái trường tốt nhất Leto nhỉ? Thành tích của nó lúc nào cũng tốt. Mấy ngày nay ba đang chuẩn bị một bữa tiệc mừng nó thi đậu, nếu trở lại rồi thì nhớ về tham gia, chúc mừng cho em trai mày.”
Đợi nửa phút mà không nghe trả lời, Kỳ Văn Thiệu lại nghiêm túc: “Sao không nói lời nào?”
Cậu tự hỏi vài giây rồi tự thuật: “Không có gì để nói với ngài.”
Như chạm vào một cọng dây thần kinh nào của Kỳ Văn Thiệu, ông ta mắng: “Mày y hệt mẹ mày, đều là quái vật!”
Tay cậu run lên, dao cứa qua đầu ngón tay, một cơn đau từ tay truyền đến tim. Hai giọt máu rỉ ra, cùng lúc đó trò chuyện bị cắt đứt.
Kỳ Ngôn nhìn chằm chằm vết thương, xuất thần.
Cùng mẹ giống nhau…. Quái vật à?
Đến khi tiếng bước chân càng lúc càng gần, cậu buông dao và mạn xuống, xoay người tìm Lục Phong Hàn.
Trên tin tức, phát ngôn viên của quân đội mặc tây trang thẳng thớm đang nhận phỏng vấn, khi bị hỏi đến quân phản loạn, người này nghiêm túc nói: “Hai ngày trước, danh sách ám sát của bọn họ đổi mới, tuyên bố khắp mạng – đây đúng là khiêu khích Liên Minh! Quân đội thề sẽ đảm bảo sinh mệnh từng cá nhân, ngăn chặn mưu đồ âm hiểm của chúng…”
Thấy Kỳ Ngôn từ phòng bếp đi ra, Lục Phong Hàn nhướng mày: “Mới làm gì đó?”
“Tôi bị thương.”
Lục Phong Hàn nhíu mày.
Từ trên lầu đi xuống, anh không nghe thấy âm thanh đánh nhau, trừ tiếng nước cũng không nghe thấy gì thêm. Nơi anh đứng cùng phòng bếp cách nhau có vài bước chân, anh không tin có người dưới mí mắt mình tập kích Kỳ Ngôn.
Anh chưa vô dụng tới vậy.
“Ai làm?”
Kỳ Ngôn đưa ngón tay bị thương tới trước mặt Lục Phong Hàn, trần thuật: “Gọt trái cây, dao gọt cứa tay, yêu cầu băng bó.”
“Gọt trái cây? Sao không dùng robot giúp việc?” Anh vừa hỏi vừa nhíu mày nhìn tay cậu.
Tay đẹp thiệt, như một tác phẩm điêu khắc, khớp xương cân đối, da trắng, ngón tay mảnh dài lại xuất hiện một vệt máu nhỏ chói mắt.
Hiếm khi chần chờ, anh hỏi: “Băng bó?”
Kỳ Ngôn kỳ quái: “Đổ máu, muốn băng bó.”
Lục Phong Hàn ngớ người, tự nhiên nghi ngờ cái trình độ “tùy thời sẽ chết” của Kỳ Ngôn.
Hắn biết vết thương chảy máu phải băng bó. Nhưng mà cái này, má, cũng kêu là bị thương hả? Chớp mắt là nó lành rồi!
Thấy Kỳ Ngôn trông mong nhìn mình, lại nhớ cái hợp đồng lương 5 triệu một năm, anh thỏa hiệp: “Thuốc cùng băng cá nhân để chỗ nào?”
“Cái tủ kia, ngăn kéo thứ ba bên phải.”
Vốn dĩ có robot giúp việc nhưng mà cậu không thích sử dụng nó, Lục Phong Hàn lại nhiều năm ăn dầm nằm dề ở tiền tuyến, đi theo tinh hạm bay tới bay lui cũng chẳng có phúc lợi xài robot nên cũng quen thói tự làm mọi việc.
Trong ngắn kéo có rất nhiều thuốc, hay xài, hiếm xài, cứu mạng cấp tốc cũng có, trên lầu còn có cả khoang trị liệu, anh nghĩ người này chuẩn bị cũng đầy đủ ghê, sống an toàn đấy.
Cũng yêu mạng nữa.
Phun một ít thuốc lên miệng vết thương của Kỳ Ngôn, anh lấy ra trăm phần trăm kiên nhẫn giúp cậu băng lại. Vừa làm vừa chửi thầm, cuối cùng còn khuyến mãi thêm cái nơ con bướm.
Lục Phong Hàn thưởng thức thành quả lao động bản thân: “Thế nào?”
Kỳ Ngôn rút tay lại, ngắm nhìn cái nơ trên đầu ngón tay, lật qua lật lại mới khen: “Rất đẹp.”
Lục Phong Hàn vô ý thức nắn nắn đầu ngón tay mình, nhớ lại xúc cảm khi cầm tay Kỳ Ngôn: mềm mại, nhỏ nhắn, rồi nhận ra tay mình vừa cứng, vừa thô, toàn vết chai.