Từ xưa đến nay phố chợ luôn là một địa điểm tốt, bất kể là bán thức ăn dạo phố hay giết người đều hội tụ về đây.
Hôm nay là ngày lành để chém đầu, xe chở tù sớm đã tới nơi này rồi.
Lục hoàng tử cầm miếng dưa đi tìm người bạn hắn quen biết ở dân gian —— Đao phủ.
Thời tiết nóng bức, người Đao phủ đã nhễ nhại mồ hôi, thấy Lục hoàng tử đưa cho mình miếng dưa gã liền mừng ra mặt, nói cám ơn xong ngồi bệt xuống đất mà xơi.
“Công việc gần đây thế nào? Ta thấy cái nghề bán dưa này cũng ổn phết đấy, được nhàn nhã ngồi xe lừa, kiếm cũng bộn tiền nữa.”
Lục hoàng tử mỉm cười: “Cố gắng chắp vá qua ngày thôi, đâu bì được với ngươi, chém một cái đầu là có thể sống no hai tháng rồi.”
Nghe vậy Đao phủ cười ha ha: “Việc nhẹ lương cao mà! Người khác không dám làm là vì sợ xui, lại không biết công việc này tốt lắm đó!”
“Làm đao phủ mà còn tốt à?” Lục hoàng tử nhướn mày: “Cả ngày tiếp xúc với người chết người sống!”
Đao phủ lờ đi, thấy xung quanh không có ai bèn nói nhỏ với Lục hoàng tử: “Nói cho ngươi biết một bí mật nhé, kỳ thực ta sợ máu…”
Lục hoàng tử:…
Nước dưa hấu suýt nữa sặc vào mũi.
“Thất lễ…” Lục hoàng tử có hơi kinh ngạc: “Ngươi sợ máu vậy ngươi còn dám nhìn? Không sợ làm hỏng việc mang tội với triều đình hả?!”
Đao phủ lắc đầu: “Ngươi không hiểu, kỳ thực làm đao phủ và sợ máu chẳng ảnh hưởng gì với nhau cả.”
“Hửm, ngươi nghĩ ta bị ngu à? Đầu chém được phân nửa ngươi xỉu ngang ai làm tiếp?”
“Không cồng kềnh như vậy đâu, kỳ thực có kịch bản cả rồi…”
“Kịch bản gì?”
Đao phủ vừa định giải thích thì giờ Ngọ ba khắc đã tới, gã đành phải để miếng dưa xuống cầm cây đao đi lên.
Lục hoàng tử thấy thế vội né ra xa, nhỡ đâu bị máu bắn lên người thì làm sao?
Hắn cẩn thận theo dõi Đao phủ, phát hiện tư thế cầm đao của đối phương mềm xèo, y như ngay giây kế tiếp là có thể lỡ tay làm rớt nó xuống, muốn chém rồi lại không muốn chém.
Lục hoàng tử ngơ ngác, diễn cũng có lệ quá rồi đấy!
Đã tới giờ, quan giám trảm hạ lệnh chém đầu. Đao phủ ngáp một cái, thái độ chểnh mảng.
Ngay khi Lục hoàng tử sốt sắng thay cho người bạn của mình, đột nhiên từ đằng xa có tiếng vó ngựa lao như bay tới——
“Đao hạ lưu nhân! Đao hạ lưu nhân!”
Lục hoàng tử:??? Oắt đờ heo?
Nếu đối phương là có chuẩn bị mà đến, người này hiển nhiên không thể chém… Quả nhiên, người này là con trai út của bà bác bên dòng họ ngoại cháu của vị tổ tông nào đó, lần theo dây mơ rễ má cũng coi như là có chút thân phận.
Xem ra lại phải tra rõ nữa rồi, coi coi có “oan uổng” không.
Lục hoàng tử ngơ ngác chứng kiến cả quá trình, thấy Đao phủ ngáp một cái, cái thần thái “tao rành quá mà” đó khiến khóe miệng hắn co quắp.
Đao phủ nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lục hoàng tử, hời hợt đáp: “Thói quen là được. Ta tung hoành pháp trường nhiều năm như vậy, mỗi lần giơ tay lên chính là đao hạ lưu nhân, làm đao phủ nhiều năm như thế lại chưa từng chém được ai cả.”
Lục hoàng tử:…
Không biết tại sao, ta nghe được sự thương tang* và nhìn thấu sự đời trong giọng của ngươi.
Bị thiên lôi chà đạp xong, Lục hoàng tử có chút hoài nghi nhân sinh. Hắn cưỡng ép không cho mình gục ngã nằm uốn éo trên xe lừa, hoang mang nhìn xung quanh.
Cuối cùng hắn bất đắc dĩ thở dài, đánh xe trở về.
“Này, Lục lang Lục lang…” Không biết đi tới đâu, Lục hoàng tử đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.
Hắn dừng xe lại, nhìn về phía người nọ.
Cũng chẳng biết là từ khúc cua nào hắn đã rẽ ngang qua phủ của Ngạo Thiên Vương, người gọi hắn lại chính là hạ nhân trong phủ.
Lục hoàng tử cau mày, nếu là hạ nhân bình thường ở vương phủ, nhận ra hắn nhất định sẽ gọi hắn là điện hạ… Lẽ nào trong khoảng thời gian hắn mai danh ẩn tích bên ngoài bọn họ có gì với nhau à?
Không chờ hắn nghĩ rõ, đối phương thấy ánh mắt của hắn đã vỗ đùi một cái: “Ta nghĩ ngươi cũng không nhớ được ta! Ừm, ta là con trưởng nhà ông cụ trồng dưa với ngươi đấy, chúng ta chỉ có duyên gặp mặt một lần, nhưng ta vẫn muốn cám ơn ngươi. Hai ngày trước cha ta bị té ở ruộng dưa, may nhờ có ngươi giúp đỡ…”
Lục hoàng tử nghe vậy liền biết là chuyện gì, hắn khoa tay cười bảo: “Chuyện nhỏ chuyện nhỏ ấy mà, chẳng đáng nhắc tới đâu.”
Nói xong, tầm mắt lại nhịn không được trôi về phía Ngạo Thiên vương phủ.
Suýt nữa thì quên, không biết Tam hoàng huynh nhà hắn chết chưa. Cũng hai ba ngày rồi, sao chưa thấy có ai tới báo tang thế.
Người kia thấy ánh mắt của Lục hoàng tử, cũng nhìn theo, phát hiện hắn đang nhìn Ngạo Thiên vương phủ liền vỗ ngực bảo: “Tiểu lão đệ à! Ngươi có vấn đề gì đừng ngại cứ nói với lão ca, lão ca làm ở vương phủ cũng lâu rồi, mặc dù chỉ là việc vặt. Nhưng chỉ cần không phải là chuyện cơ mật, lão ca vẫn có thể nói cho ngươi biết.”
Vừa khéo!
Lục hoàng tử thầm vui vẻ, vội vàng kể lại dị tượng hôm đó mình nhìn thấy cho người nọ.
Người nọ sững lại, lén nhìn xung quanh mấy lần: “Cũng không phải là chuyện không thể nói gì, chỉ là nói ra không dễ nghe thôi. Nhưng lão đệ muốn biết, nói cho ngươi cũng không sao…”
Nói xong, người nọ đè thấp giọng, sát lại gần Lục hoàng tử: “Kỳ thực, cái thứ rớt từ trên trời xuống đó không phải là vật thể lạ, mà là một thiếu nữ…”
Lục hoàng tử: Thiếu nữ???
Lục hoàng tử lắp bắp: “Thiếu nữ? Sao lại có thiếu nữ rớt từ trên trời xuống? Không sợ rớt thành thịt nát à!”
Người nọ nhớ lại mà cũng còn sợ, hắn vỗ vai Lục hoàng tử: “Thì đó? Cô gái đó rớt thì rớt đi, mấu chốt nhất là rớt không đúng chỗ nữa chứ!”
“Rớt xuống đâu vậy?”
“Haiz… Rớt xuống giường vương gia!”
Lục hoàng tử:???
Mặc dù rất khó tin, nhưng hắn vẫn muốn hỏi một câu Tam hoàng huynh nhà hắn có bị đập chết không?
Hắn liếm cánh môi khô nứt: “Vậy có đập ch-… Khụ, vương gia có bị thương không?”
“Bị thương ngược lại là không, nhưng…” Nói tới đây người nọ có chút ngượng ngùng nhìn Lục hoàng tử.
“Nhưng gì?”
“Nhưng cái lúc cô ta rớt xuống, chính là lúc vương gia gọi thị thiếp tới ứ ứ ứ đấy…”
Lục hoàng tử:…
“Bùm——” Một cái chậu bị người bất cẩn làm rớt bên chân bọn họ, chất lỏng màu đỏ sềnh sệch trong chậu đổ đầy ra đất.
“Giời ạ, cả một chậu máu chó luôn, tiếc ghê hông!”
Lục hoàng tử:…
Không, chậu máu chó này tới đúng lúc lắm.
Hắn bình tĩnh lại, ngẩng cái đầu vừa bị nổ banh tam quan lên: “Cảnh tượng đó chắc là khiếp lắm nhỉ, có người bỗng nhiên rớt xuống trước mặt mình ngay khi mình đang ứ ứ ứ còn rớt thành một đống thịt nát, sợ là sẽ bị hù ra bệnh luôn đấy…”
Người nọ lắc đầu: “Trật lất rồi, cổ còn sống nhăn, chả hề hấn gì.”
Lục hoàng tử:??? Ngươi đang đùa với ta đó à? Ta rõ ràng nhìn thấy cái cục bay tới từ phía cuối chân trời đó xẹt ra tia lửa, ngươi lại nói với ta chả hề hấn gì?!
Người nọ cũng rất khó tin: “Nghe nói cổ tên Tô Mã Lệ (Mary Sue), nói mình là người hiện đại gì đó, đề xướng người người bình đẳng? Cũng không biết muốn làm gì nữa!”
Lục hoàng tử sờ cằm mình: “Ta nghĩ tám phần mười là rớt xuống xong não có vấn đề luôn rồi…”
☆
Trời dần tối, Lục hoàng tử đánh xe đi ra ngoài thành, tầm mắt theo tiềm thức đảo qua bức tường, phát hiện cô gái đó vẫn còn bị treo.
Thông qua cuộc nói chuyện với người nọ hắn biết cô ta chính là Tô Mã Lệ, luôn mồm không chịu thua, cảm thấy mình không có sai, bị Tam hoàng huynh nhà hắn phạt treo ở đây cho đến khi nhận lỗi.
Chậc chậc…
Một tên hẹp hòi, một con nhỏ ngốc… Nhìn cũng hợp nhau đó chứ.
Hai ngày kế tiếp, mỗi khi Lục hoàng tử đánh xe lừa đi bán dưa, luôn có thể nhìn thấy Tô Mã Lệ bị treo trên tường thành, mãi đến ngày thứ tư, cô ta mới được thả xuống.
Hửm? Chẳng lẽ là nhận sai rồi?
Lục hoàng tử cảm thấy không thực tế lắm, treo kiểu đó suốt ba ngày liền hẳn là sớm ngoẹo rồi thì có.
Hắn vẫn luôn nghĩ như vậy, nhưng chờ đến khi hắn hay tin cô ta vẫn còn sống, Lục hoàng tử ngơ ngác.
Cảnh phim này có vẻ hơi quen nhỉ, sức sống dai như đỉa, Lục hoàng tử đột nhiên có một linh cảm chẳng lành…
…
*Thương tang, trích trong cụm từ “thương hải tang điền” (bể cạn đã hóa nương dâu) ý chỉ những sự thay đổi vô cùng lớn lao.