Trên sân thể dục của đại học A, nhiều sinh viên trẻ đang nhảy cổ vũ. Mọi người đều thích tập trung nhìn đội thi chạy nước rút luyện tập, mỗi lần nhóm alpha chạy như bay qua, cơ bắp căng lên, mồ hôi hòa với tin tức tố khiến cho tim người khác trở nên đập nhanh hơn. “Thật là ồn muốn chết” Chu Nguyên Lê hít sâu mà la lên ở trạm canh gác, tuy vậy vẫn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ ở xa xa kia, “Hôm nay đến đây thôi, mọi người dãn cơ một chút xíu đi.” Nhóm năm người trong câu lạc bộ điền kinh như được tha mạng, ngồi xuống tại chỗ. Chỉ có Trì Diễm một mình đứng đó, Chu Nguyên Lê dẫn cậu ra xa một chút rồi giúp cậu dãn cơ. “Haizz…… Bốn tên kia đều già đầu cả rồi, thế mà lại dựa dẫm vào em để chống đỡ câu lạc bộ điền kinh.” Trì Diễm ngồi ở phía trước, tay của Chu Nguyên Lê cũng không ngại cậu mô hôi ướt đẫm mà dùng lực ấn lưng giúp cậu. “Không có việc gì,” Hô hấp của Trì Diễm vì đôi tay trên lưng mà trở nên gấp gáp, “Em thích câu lạc bộ điền kinh mà.” Lúc mới bắt đầu cuộc sống ở đại học, cậu đã hy vọng bản thân có thể hòa nhập hơn với mọi người, gia nhập một câu lạc bộ nào đó, mà tốt nhất là một câu lạc bộ thể thao, cũng muốn thay đổi một chút cơ thể trạng như cây trúc của bản thân. Nhưng mà vào câu lạc bộ bóng rổ thì chiều cao của cậu không đủ, bóng bàn thì chút kiến thức căn bản cậu cũng không có, câu lạc bộ cầu lông thì chật ních người đăng ký…… Cuối cùng thì lúc câu lạc bộ điền kinh tuyên truyền thì cậu bị một sinh viên nữ tóc ngắn kéo lại. “Chào cậu! Cậu muốn tìm hiểu chút về câu lạc bộ điền kinh hay không?!” Đó chính là Chu Nguyên Lê, lúc ấy Chu Nguyên Lê cũng đã là một trong ba thành viên chủ lục của câu lạc bộ điền kinh. Mỗi lần nhắc đến con trai chạy 3000 mét hay con gái chạy 1000 mét, thanh niên hiện nay đều được nuông chiều từ bé đều lui bước, đối với 1000 mét hay 800 mét đều căm thù đến tận xương tuỷ, sao có thể đi chạy điền kinh chứ? Nhưng mà cậu nam sinh gầy như cây trúc lại ở lại im lặng nghe nàng tuyên truyền về lịch sử của câu lạc bộ điền kinh, về nhưng chiến thắng vinh dự. “Có phải hiện tại không có ai gia nhập câu lạc bộ điền kinh phải không ạ?” Nam sinh này đột nhiên hỏi cô, cho nàng nhiệt tình hàng ôn, nhưng đây chính là sự thật —— câu lạc bộ chạy nước rút đội thì tốt rồi, nhưng câu lạc bộ điền kinh xác thật là đang lúc suy tàn. “Đúng vậy,” Chu Nguyên Lê cúi đầu khảy còn dư lại rất nhiều trường bào đội tuyên truyền đơn, “Có lẽ có một ngày câu lạc bộ điền kinh sẽ vì không đủ chỉ tiêu nhân lực mà mà giải tán cũng không chừng…… Nhưng không phải là hiện tại! Cho nên chúng tôi sẽ cố gắng gắn bó với câu lạc bộ thật tốt, mỗi một thành viên đều rất quan trọng, nếu thành tích cũng không xuất sắc cũng không sao cả……” “Chị thật sự rất thích câu lạc bộ điền kinh.” Không phải hỏi câu mà là một câu khẳng định. “Đúng vậy!” Chu Nguyên Lê nhìn nam sinh vừa gầy vừa không cao trước mặt này, đối phương cũng nghiêm túc mà nhìn cô. “Em muốn tham gia.”
“Chúng ta đi ăn cơm thôi nào!” Chu Nguyên Lê gọi cậu, “Vạn Duệ Dương cũng tan học rồi.” “Được.” Trì Diễm ở rìa sân thể dục mà xoay người đi thay quần áo. “Trốn cái gì chứ, cũng không phải chưa từng nhìn qua.” Chu Nguyên Lê không để bụng mà cười to, cô vẫn luôn hảo sảng như vậy, không hề để ý bất cứ điều gì, “Nhưng mà vẫn gầy quá đi, mấy năm tới tốt xấu cũng sẽ luyện ra một tí cơ bắp thôi.” Trì Diễm nhanh chóng mặc lên quần áo: “Chị có phải là con gái không vậy……” “Aizz nha đi thôi đi thôi, đói chết chị rồi này!” Chu Nguyên Lê đẩy cậu. Bọn họ ở cửa nhà ăn mà gặp Vạn Duệ Dương, hắn cùng Chu Nguyên Lê cùng khóa, năm nay cũng là năm ba rồi. Tuy rằng là beta, nhưng trước kia lại là một trong số ít thành viên sáng giá đăng ký vào câu lạc bộ chạy nước rút, sau lại không biết Chu Nguyên Lê dùng phương pháp gì mà đem hắn trở thành huấn luyện viên của câu lạc bộ điền kinh, hiện tại hai người đan xen thời gian tới huấn luyện câu lạc bộ điền kinh. Ba người gọi đồ ăn, Vạn Duệ Dương gọi cho mọi người nổi lẩu to, Chu Nguyên Lê nhanh tay lẹ mắt mà đem đùi gà trong chén của mình gắp qua chén của Trì Diễm. “Ăn đi, nhanh ăn đi, thành viên chủ lực của chúng ta phải bổ sung protein nhiều một chút, chỉ ăn vài ba món chay là không được.” Chu Nguyên Lê đè xuống đôi đũa Trì Diễm muốn kẹp trả trở về lại. Trì Diễm cũng không từ chối nữa, cúi đầu thong thả mà lùa cơm. “Haizz…… Mình đúng là tên ngốc mà.” Trì Diễm nghĩ thầm. Có một khoảng thời gian không cùng bọn họ ăn cơm thế mà lại quên rằng lúc cùng bọn họ ăn cơm phải gọi nhiều đồ mặn hơn một tí, nếu không thì sẽ giống như hiện tại vậy —— phải nhận lấy ý tốt từ bọn họ.
Người bình thường ngây thơ thường rất tội nghiệp.