Chương Hiểu luống cuống vặn vẹo cơ thể trong bóng tối, không biết là mình đang muốn thoát khỏi tình cảnh này hay là đang hùa theo sự tra tấn mê người đó.
Quân Lâm dùng những yêu cầu ngắn gọn của thợ chụp ra lệnh:
“Nâng đầu lên.”
“Xoay qua hướng này.”
Và cả những yêu cầu mà thợ chụp ảnh thông thường sẽ không bao giờ nói:
“Dâm đãng thêm chút.”
“Vươn lưỡi ra, liếm giày.”
Gót giày giẫm lên mặt cậu, cần cổ, vòm ngực, xẹt qua bụng dưới và cuối cùng là đạp lên dương v*t.
Dùng mũi giày đá nhẹ, đế giày giẫm đạp giày vò, gót giày đay nghiến, suốt quá trình đó còn kèm theo những tiếng “tách tách” của máy ảnh. Chương Hiểu rên rỉ mỗi lúc một lớn, cơ thể vặn vẹo dưới từng cú giẫm. dương v*t sưng to ngập tràn sức sống, quy đầu rỉ ra chất dịch làm ướt quần lót trắng.
Ngay chính khoảnh khắc cậu chuẩn bị đạt đến cao trào, món đồ đỏ kia dừng lại.
Chương Hiểu nghe thấy Quân Lâm lấy ra thứ gì đó, sau đó ghé vào tai cậu nói: “Không muốn bị thương thì đừng động.”
Kim loại lạnh lẽo kề sát nửa dưới. Cậu sợ đến nổi căng cứng cơ thể, một cử động cũng không dám tạo ra. Dao cắt rách quần lót, một vài tiếng “tách” lại vang lên, sau đó là quần lót bị xé toạc. Cảm giác quen thuộc của giày cao gót một lần nữa xuất hiện, giẫm trực tiếp xuống dương v*t lõa lồ, thậm chí còn cố ý đay nghiến sợi dây ép vào bìu.
Cảm giác đau đớn và sảng khoái liên tục hành hạ Chương Hiểu.
“Không… Nhẹ, nhẹ chút…”
“Thật không có quy củ.”
Quân Lâm cười nói, tăng nhanh động tác dưới chân.
“A… A a a a!!!”
Chương Hiểu hét to bắn ra.
Đang lúc đầu óc hãy còn đắm chìm trong cao trào mãnh liệt, Quân Lâm kéo sợi dây trước ngực nhấc cậu dậy quỳ trên sàn, tháo đồ bịt mắt rồi ấn đầu cậu xuống.
“Liếm.”
Đôi giày cao gót màu đỏ trong mơ đan xen một chút sắc trắng. Chương Hiểu – người từ trước đến nay chưa từng nếm qua tinh dịch – vươn lưỡi, cẩn thận liếm sạch mặt sơn láng bóng.
“Ngoan.”
“Bị đàn ông giẫm bắn có cảm giác gì?”
Động tác liếm láp ngừng lại.
Quân Lâm cầm dây thừng ném cậu lên cái ghế sofa ở một bên. Vóc người hắn không quá cường tráng nhưng sức lực lại lớn, nếu như hắn thật sự là phụ nữ sao có thể vứt cậu đi như thế.
“Khuất nhục sao? Biểu cảm không cam lòng này của cậu rất đáng yêu.” Quân Lâm vuốt ve gương mặt cậu hai lần, tiếp đó lại đeo miếng bịt mắt lên.
“Nằm lên sofa, tự cọ nó.” Âm thanh trầm thấp tiếp tục ra lệnh.
Cả người Chương Hiểu đều bủn rủn, động tác cũng vì thế mà chậm hơn một chút. Chợt một tiến “bốp” vang lên, cánh mông lập tức đau rát như bốc hỏa. Dường như là một cái vỗ từ vật liệu bằng da.
“Sao còn chưa phát tình? Nhanh lên, cọ.”
Chương Hiểu bị trói hai tay sau lưng đành phải cố gắng hạ thấp cơ thể, lấy dương v*t cọ lên mặt ghế sofa, bên tai là tiếng “tách tách”, không lâu sau đã cọ cứng.
“Làm khá lắm, nhưng tôi muốn chụp cái mông hồng của cậu.”
Từng cái vỗ liên tục đánh xuống, Chương Hiểu vừa kêu la thảm thiết vừa lăn lộn trên sofa, ước chừng đánh hơn mười mấy cái liền hắn mới dừng tay. Rõ là bị đánh thế nhưng hạ thân lại cương cứng hơn bao giờ hết. Cậu rên la đến không khép miệng được, nước bọt chảy dài xuống ghế, liều mạng thở gấp.
Ngón tay ấm áp xoa nắn hai cánh mông hồng, “Hiện tại chúng có màu hồng phấn, đàn hồi rất tốt.”
Quân Lâm vừa xoa mông, vừa cởi bỏ dây thừng cho cậu. Đồng thời còn lấy ngón tay ấn xuống bắp thịt cậu, nhân tiện châm thêm lửa trên hạ thể. Dây thừng được cởi ra, nhưng bịt mắt vẫn ở nguyên vị trí cũ. Một lúc sau, hắn ra lệnh cho cậu bò quanh góc phòng, ngồi xổm tự an ủi, vươn lưỡi liếm đạo cụ làm bằng nhựa, động tác chỉ cần chậm một chút sẽ bị đánh vào người ngay. . truyện ngôn tình
Dây thừng đã được tháo, một người đàn ông cao lớn như cậu vẫn không có khả năng phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của Quân Lâm, đắm chìm trong tiếng “tách tách” và bày ra các loại tư thế thấp hèn.
Khi bắn tinh, Chương Hiểu bị hắn cưỡng ép ấn đầu, để tinh dịch bắn lên ngực và mặt cậu.
Quân Lâm cởi bịt mắt của cậu ra.
Chương Hiểu đã trải qua hai lần lên đỉnh, khoái cảm liên tục kéo đến khiến cậu không thể mở mắt tập trung vào điều gì. Trong ánh sáng lờ mờ, Quân Lâm cúi người quệt tinh dịch dính trên mặt cậu rồi đặt bên mép. Cậu ngoan ngoãn vươn lưỡi liếm sạch.
“Với lần đầu tiên mà nói thì cậu cũng không tệ, cho nên tôi quyết định thưởng cho cậu.”
Khuôn mặt đẹp trai của hắn nghiêng đến, một thứ ấm áp chạm lên môi cậu.
Quân Lâm đang hôn cậu.
Nụ hôn mãnh liệt cuốn phăng mọi thứ.
Nụ hôn ngập tràn tính cướp đoạt của một người đàn ông.
Đầu lưỡi xâm chiếm khoang miệng, liếm láp hàm trên, quấn lấy lưỡi cậu dây dưa và cắn chặt môi cậu, như thể muốn cắn đứt chúng.
Cùng lúc đó, dương v*t bên dưới bị một bàn tay cầm lên, nhanh chóng di chuyển.
“Không… Không được… Đau quá!”
dương v*t đã bắn qua hai lần lại cương lần nữa mang đến đau đớn, song cậu vẫn không thể chống lại khả năng điêu luyện của Quân Lâm mà cương lên. Những tiếng rên rỉ và xin tha của cậu đều bị nụ hôn mạnh bạo kia nuốt trọn. Tuy ngày hôm nay cậu không bị làm mặt sau nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy vòm miệng mình đang bị xâm phạm, trong khi đối phương còn chưa dùng đến dương v*t mà chỉ dùng đầu lưỡi đã chiếm lấy miệng cậu.
Ngón tay hắn vuốt ve dương v*t ướt dính, một tay dùng lòng bàn tay ôm trọng quy đầu, xoa mạnh, tay kia thì men theo những đường gân chạm vào túi tinh. Khoái cảm mãnh liệt làm đầu óc cậu hỗn loạn.
“A a a a a a a a ————”
Xuất tinh lần thứ ba… Còn không thể chịu đựng quá mười phút.
Chương Hiểu nằm gục trên đất, mãi một lúc lâu vẫn không nói nên lời.
– Còn tiếp –