Hôm nay là thứ hai, muốn đợi đến khi có xe thì cậu cũng phải đợi thêm ít nhất là bốn ngày nữa. Mẹ cậu nhẫn tâm tráo đồ đắt tiền của cậu cũng là một cách phòng tránh việc cậu bán đồ đó đi để lấy tiền tiêu xài, bây giờ có gọi cầu cứu xin về thì bà chắc chắn không cho cậu toại nguyện. Nhưng đâu ai bảo là cậu không thể thất hứa, lời nói gió thoảng mây bay mà? Chỉ cần kiên nhẫn đợi đến thứ sáu, xin tiền của người đàn ông này, đi nhờ xe về đến thành phố, trốn cuộc hôn nhân đã định sẵn rồi tính sau.
“Không sao, em sẽ chờ đến thứ sáu.”
Thiệu Huy cũng chỉ khẽ gật đầu rồi đi ra sau bếp, thật ra từ quan sát của mình anh biết rõ cậu không hề muốn sống ở đây chút nào. Từ nhỏ đến lớn Tiêu Nguyên đã quen cuộc sống có kẻ hầu người hạ, sờ vào túi là có tiền ngay nên chuyện đến đây sống cả đời là chuyện không tưởng. Lúc mang ly nước vào phòng, Thiệu Huy không thấy bóng dáng Tiêu Nguyên đâu cả. Anh lo lắng chạy ra ngoài mới thấy cậu đang đi khám phá nhà mình, hẳn là với cậu một nông trại nhỏ ở thị trấn hẻo lánh trên cao nguyên lạ lẫm lắm.
“Tiêu Nguyên!” Thiệu Huy cất tiếng gọi.
Cậu giật mình quay lại nhìn người đàn ông cao lớn đang cầm ly nước trên tay. Mẹ lừa cậu kết hôn với người có gia cảnh tầm thường thì đành chịu đi, nhưng Tiêu Nguyên mãi mãi không ngờ được cậu sẽ gả đến nơi khỉ ho cò gáy này. Cũng không tính là hoang sơ lắm vì cánh đồng hoa màu trước mắt cậu được chăm sóc kỹ lưỡng nên vô cùng tươi tốt, ngoài ra còn có một vườn cây ăn quả nhỏ trồng đa dạng loại cây ôn đới. Xa một chút ngoài kia là hai chuồng thú, tuy không có quy mô lớn như những trung tâm công nghiệp nhưng cậu đoán là bò, gà, heo… con gì cũng có đủ cả. Đứng từ đây vẫn có thể nghe được loáng thoáng tiếng gà gáy sáng. Khoan đã, càng nghĩ càng thấy nơi này giống nông trại. Nếu đây là nông trại thì chẳng phải người kia là nông dân sao? Tiêu Nguyên à, mày thảm quá rồi…
“Em đi xem xung quanh đấy à? Nào, uống chút nước đã, chắc em khát lắm.” Thiệu Huy đã đến gần cậu từ lúc nào không hay.
Tiêu Nguyên khách sáo nhận lấy ly nước, uống một chút cho có lệ. Cậu là kiểu người kén ăn kén uống do được nuông chiều thành thói. Đến chỗ lạ là lại không uống được nước ở nơi ấy, lí do đơn giản là vì cậu thấy không ngon. Nhưng ngủ trên xe hẳn 10 tiếng, cổ họng cậu giờ đã khô rát rồi, Tiêu Nguyên uống liền mạch hết nửa ly, trong lòng thầm tự khen bản thân giỏi quá, cũng biết vượt qua nghịch cảnh đấy chứ. Chà, mùi vị nước ở nhà anh trai này cũng không tệ, nước sạch trên cao nguyên có khác.
“Anh là chủ nông trại này thật à?”
“Ừ, em thấy thế nào?”
“Cũng… Cũng ngầu đó. Có thể tự cung tự cấp cũng rất thú vị.” Tiêu Nguyên chỉ thuận miệng nói cho vui, ngốc như cậu cũng chả biết để duy trì được nông trại có quy mô cỡ này cũng phải tốn bộn tiền. Suy nghĩ của cậu rất đơn giản: Chỉ cần cha mẹ cho đất rồi dùng chút tiền đầu tư cho hạt giống, phân, nước tưới, đồ ăn cho thú… là đã có thể chơi “Nông trại vui vẻ” bản đời thật rồi. Ngoài ra nếu dư nông sản thì cũng có thể đem bán cho người khác lấy tiền nữa, giống như chức năng bày lên kệ bán hàng thôi.
“Có muốn anh dẫn em sang tham quan chuồng thú không?” Thiệu Huy phấn khởi.
Tiêu Nguyên có chút giật mình: “À cái đó… Thôi khỏi đi, phiền anh lắm.”
Thật ra là cậu sợ mùi hôi của phân gia súc, gia cầm. Tiêu Nguyên chưa từng ngửi qua nhưng cậu đoán chắc là mấy nơi đó mùi cũng chả dễ chịu gì.
Thiệu Huy bật cười như đoán ra ý ngầm của cậu, anh cũng không muốn làm khó Tiêu Nguyên nên bảo cậu vào nhà ăn sáng. Cậu ngồi yên trên bàn ăn, hai chân đung đưa giết thời gian như đứa con nít, cảm thấy không có gì làm rất nhàm chán nên lại đi sang xem Thiệu Huy nấu ăn. Bữa sáng trông có vẻ đơn giản, nồi cơm phía góc bếp đã được nấu xong đang bật ở chế độ giữ ấm. Anh đang nhanh tay xào cái gì đó rất thơm, ngó kỹ một chút mới thấy là thịt heo xào cải chua. Ngoài ra còn một đĩa rau cải xào mỡ heo bóng bẩy còn nóng hổi được anh đặt sẵn trên mâm. Thấy cậu cũng qua xem, Thiệu Huy bắt chuyện với cậu: “Em có dị ứng hay không ăn được món nào không?”
“Em không dị ứng gì cả, chỉ ghét ăn rau củ thôi.”
“Nhưng rau anh xào rất ngon đó, em có muốn ăn thử một miếng không?” Thiệu Huy vui vẻ cười với cậu, chẳng chê bai cậu con nít như người khác khi biết cậu không thích ăn rau.
“Một miếng thì được.”
“Em chịu ăn rau cũng tốt rồi.”
Sau khi xào xong chảo thịt heo, Thiệu Huy bày đủ món lên mâm rồi bưng ra bàn. Bữa sáng tuy đơn giản nhưng nhìn chung vẫn đủ món mặn món xào, ngoài ra còn có hai ly sữa bò thô được làm lạnh sẵn. Bàn ăn im ắng đến lạ kỳ, tựa như cả hai chẳng còn chuyện gì để hỏi han nhau nữa, họ chỉ biết chậm rãi ăn hết phần mình. Nhưng Tiêu Nguyên phải ngầm công nhận sức ăn của Thiệu Huy khủng thật. Không chỉ vì tạng người của anh to hơn cậu mà chắc còn vì phải làm việc đồng áng nên anh mới ăn hết một lần 3 bát cơm. Còn cậu ăn theo kiểu nhai chậm nuốt kỹ, khi anh đã múc đến bát cơm thứ 3 thì cậu chỉ mới ăn hết bát thứ nhất.
“Em không ăn nữa à?”
“Không, em no rồi, cảm ơn anh vì bữa ăn.” Tiêu Nguyên cầm ly sữa bò lên uống. Mùi vị sữa thô thật khác biệt so với loại sữa tiệt trùng cậu vẫn thường hay uống. Mùi thơm đặc trưng của sữa dễ cảm nhận hơn, hương vị cũng rất thanh mát. Loại này mà đem đi làm kem thì không chê vào đâu được.
Thấy cậu thích sữa bò đến thế, Thiệu Huy cũng cảm thấy hưng phấn khó tả.
“Nếu em thích thì bình sữa trong tủ lạnh vẫn còn uống được đến hết hôm nay đấy. Không dùng hết thì có thể mang sữa ra tắm, ngoài ra còn có sữa chua anh làm sẵn.”
“Ồ… Em biết rồi, em sẽ không khách sáo đâu đấy.” Đằng nào thì cậu cũng không phải sống ở đây lâu, ráng cầm cự đến thứ sáu thôi là được về rồi. Tính ra… Người này đối xử với cậu cũng không tệ lắm.
Ăn hết bát cơm thứ 5, Thiệu Huy cũng uống cạn ly sữa bò, thịt heo cùng rau xào trên đĩa cũng được dùng hết. Anh nhanh chóng rửa mâm, chén, đũa rồi sẵn sàng ra đồng làm việc. Nhưng chưa đi được mấy bước, anh lại chợt nhớ đến một chuyện: “Để anh dắt em đi xem nhà vệ sinh, nếu em có thiếu đồ gì thì cứ bảo anh mua cho nhé.”
Tiêu Nguyên gật gật đầu, lặng lẽ theo sau Thiệu Huy. Cậu tranh thủ ngắm nhìn người đàn ông trước mặt mình. Vóc dáng của anh thì đúng là khỏi phải bàn, cậu chỉ cao đến vai anh. Làn da màu bánh mật khoẻ khoắn vì đặc thù công việc phải tiếp xúc nhiều với ánh nắng mặt trời. Mặt mũi anh trông cũng không tệ, không thể nói là tầm thường được. Sống mũi cao, ánh mắt mang vẻ cương nghị, toát ra khí chất mà cậu không thể chạm tới, ngũ quan vô cùng hài hoà, tổng thể có thể nói là đẹp trai. Tiêu Nguyên cũng nhận thức được một chút về nề nếp, kỷ cương hay tính cách của cậu cũng đều không so được với người đàn ông này. Thế nên mong anh trai hiểu cho, em vốn không thuộc về nơi này mà anh cũng nên lấy người khác xứng đôi vừa lứa với mình hơn.
“Đây, nhà vệ sinh ở đây.”
Cũng không cách xa phòng ngủ cho lắm, nói mới nhớ cậu vẫn chưa nhìn ngắm kỹ căn phòng ấy. Nhà vệ sinh ở đây là loại phân cách chỗ tắm và nơi giải quyết nhu cầu cá nhân bằng cửa kính có thể kéo ngang. Tất nhiên là không có bồn tắm như ở nhà nhưng ít nhất vẫn có hệ thống tắm vòi sen bằng năng lượng mặt trời. Được Thiệu Huy thường xuyên lau dọn nên nhà vệ sinh vô cùng sạch sẽ, ngoài ra cũng không có gì đặc sắc, đồ dùng cá nhân của anh cũng rất đơn giản. Ngoài ra làm cậu để ý chỉ có mỗi chai “dung dịch vệ sinh dành cho nam” vừa được mua mới toanh. Loại này ở thành phố thì dễ kiếm chứ ở chỗ khỉ ho cò gáy này thì tìm được món đồ ấy không hề dễ, chắc là anh đặt hàng qua mạng.
Thấy cậu nhìn cái chai ấy thật lâu, Thiệu Huy mới giải thích: “Biết em sắp đến nên anh mua, phòng khi em có dùng.”
“Anh chu đáo quá, cảm ơn anh…” Tiêu Nguyên thật sự nể phục cách anh vô cùng chú ý đến tiểu tiết.
“Không sao, đừng khách sáo.”
“Nhưng mà ở đây có dép cao su không anh?” Dẫu biết là mình đã đòi hỏi người ta quá nhiều rồi nhưng không có dép dùng trong nhà vệ sinh thì Tiêu Nguyên không chịu được.
Thiệu Huy ngó ngang ngó dọc: “Cái đó thì anh chưa nghĩ đến, em ráng dùng tạm nhà vệ sinh đi. Đến tối anh xong việc sẽ dắt em đi cửa hàng tiện lợi mua thêm đồ.”
Tiêu Nguyên vô cùng phấn khích gật đầu lia lịa. Đây là cơ hội tốt để mua đồ ăn vặt, càng tốt hơn vì cậu không cần phải trả tiền.