“Tôi đã gọi xe cho cô rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đưa Nhậm Nhã Lâm về an toàn, nếu có chuyện gì cô có thể theo địa chỉ đến chỗ làm của tôi”
Bóng lưng xa dần, Lục Thành bế Nhậm Nhã Lâm đang ngủ say vào xe, chẳng hiểu thế nào mà lời nói của Lục Thành khiến Lăng Nghiên vô cùng tin tưởng thế là Nhậm Nhã Lâm đã được Lục Thành đưa đi.
Một lúc sau Lục Thành đưa Nhậm Nhã Lâm về nhà của mình, anh ấy vừa để cô xuống giường thì đã lấy điện thoại ra chụp ảnh cô lại gửi vào nhóm gia đình của mình.
Trong nhóm có cả ông bà nội của Lục Thành, mẹ của anh và em gái của anh ấy.
“Lục Thành: Báo cáo, đã đưa về an toàn”
“Bà nội: Cháu dâu của ta đấy à ? Trông cũng khá xinh đó chứ”
“Ông nội: Nói rất đúng, cháu dâu của ông quả thật rất xinh đó”
“Mẹ: Chăm sóc con bé cho tốt, ngày mai nhớ mời cô ấy đi ăn đó”
“Em gái: Tủ lạnh, anh có bạn gái à ? Thật không ngờ nha”
“Lục Thành: Im mồm cho anh”
“Em gái: Anh cứ đợi đi, em sắp tốt nghiệp rồi, đến khi em về rồi anh sẽ biết tay em”
“Lục Thành: Thật sự rất mong đợi”
Dừng cuộc trò chuyện, Lục Thành chu đáo đắp chăn cho Nhậm Nhã Lâm rồi quay người rời đi.
Hôm đó Lục Thành làm việc tới tối muộn, anh ấy xem bệnh án của bệnh nhân, khi đang làm việc anh ấy nghe thấy tiếng động dưới bếp thì liền đi ra xem thử.
Lục Thành ngạc nhiên khi thấy Nhậm Nhã Lâm đang co ro trong một góc khóc lóc.
Anh nhẹ nhàng đi đến vỗ vào vai cô.
“Nhậm Nhã Lâm”
Nhậm Nhã Lâm quay lại nhìn Lục Thành với đôi mắt đỏ hoe. Anh chưa kịp chạm vào cô thì cô đã ôm chặt lấy anh kể lễ.
“Rõ ràng tôi là người bên cạnh anh trước, tôi luôn vì tình cảm của chúng ta mà cố gắng…….8 năm, 8 năm thanh xuân của tôi lại bị anh vức bỏ không thương tiếc, rốt cuộc tôi làm gì sai ?”
Lục Thành có chút hoảng loạn, anh không biết nói gì chỉ có thể nhẹ nhàng xoa đầu an ủi cô ấy. Nhậm Nhã Lâm lại tiếp tục ngủ thiếp đi, trong mơ màng cô ấy còn trách móc tên bạn trai cũ bội bạc.
“Lạc Bôn Thiên, tôi hận anh…….nhất định tôi phải hạnh phúc hơn anh”
Nói xong cô gục vào lòng Lục Thành, tuy là lần đầu gặp mặt nhưng Nhậm Nhã Lâm đã để cho anh thấy mặt yếu đuối của cô như vậy thật sự khiến anh có chút khó thích ứng.
Đặt cô ấy lên giường xong Lục Thành liền đi tắm, một lúc sau ra ngoài đã thấy Nhậm Nhã Lâm đá văng cả chăn xuống đất, Lục Thành chầm chậm cầm chăn lên đắp cho cô, bất giác Lục Thành thấy khóe mắt Nhậm Nhã Lâm có nước mắt liên tục rơi.
( Đau lòng đến mức nào mà đến lúc ngủ cũng rơi nước mắt như vậy ? )
Sau khi lau đi nước mắt cho cô, Lục Thành bước ra ngoài phòng khách ngồi trầm tư trên ghế, sau đó anh ấy lại lấy điện thoại ra gọi cho bạn thân của mình.
“Ây, bác sĩ Lục à ? Tìm tôi có việc gì đây ?”
“Cậu điều tra giúp tôi một người, được không ?”
“Lục thiếu à ? Với thế lực của Lục gia thì có gì mà cậu không tìm được, cần đến tôi làm gì ?”
“Không muốn vướng phiền phức, vậy rốt cuộc có giúp hay không ? Nếu không tôi sẽ nói với bố cậu là lần trước cậu đánh nhau ở quán rượu, còn xém chút nữa đã phải đến đồn cảnh sát……..”
“Được, được, đừng nói nữa, tôi tìm giúp cậu, tôi tìm giúp cậu là được chứ gì ? Nói đi là tìm ai ?”
Lục Thành trầm giọng.
“Nhậm Nhã Lâm”
“Là nữ à ? Chả lẽ đó là người mà cậu thích hả ?”
“Có giúp không ?”
“Giúp, giúp mà, chỉ hỏi có thế mà cậu cũng làm căng với tôi”
“Vậy tôi tắt máy đây”
“Được, bác sĩ Lục ngủ ngon”
Tắt máy xong Lục Thành bắt đầu ngã lưng xuống ghế, một ngày dài mệt mỏi khiến cho Lục Thành nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.