Nguyễn Thu đang trong giấc ngủ đột nhiên bừng tỉnh, cậu ngây người nhìn tường đá trên đầu mình một lúc, sau đó trở mình ngồi dậy.
Cậu không phát ra tiếng động quá lớn nên đèn cảm ứng không mở, tầm nhìn trong phòng đá vẫn đen kịt.
Bên ngoài truyền đến một số âm thanh, nghe như tiếng sỏi đá rơi xuống đất, phát ra âm thanh lớn nhỏ nặng nề.
Chắc là mưa thiên thạch, dự báo thời tiết trên radio nói đêm nay bão thiên thạch sẽ đến, xem ra còn đến sớm hơn một chút.
Nguyễn Thu ngáp một cái, lại nằm xuống nhưng không ngủ lại được. Cậu bèn dứt khoát xuống giường mở radio, dựa vào chiếc bàn nhỏ lắng nghe giọng nữ máy móc ngắt quãng.
Trái cây mang về hôm qua vẫn còn, Nguyễn Thu ăn một trái, kiên nhẫn đợi đến khi tiếng động bên ngoài biến mất mới đi ra ngoài một chuyến.
Đến hôm nay cậu vẫn chưa tìm được đồ ăn có thể dự trữ lâu, vì vậy cậu phải tiếp tục ra ngoài dẫu có nguy cơ có mưa thiên thạch.
Trước khi đi, Nguyễn Thu gấp một mảnh quần áo thành hình tròn rồi đội lên đầu coi như một cái nón, miễn cưỡng dùng được.
Cậu cầm lấy hộp sắt đựng đồ, uống một hớp nước rồi đẩy cửa sập lên đi ra ngoài.
Sau một trận mưa thiên thạch, gió và cát không quá lớn, không khí dường như cũng trong lành hơn rất nhiều.
Nguyễn Thu đến đống hoang tàn gần đó, đánh dấu con đường đã đi như thường lệ.
Cậu đang định về phía nam, lúc xoay người chợt thoáng thấy phía xa có một làn khói xám đang chậm rãi bay lên.
Nguyễn Thu đỡ vành nón rộng ngẩng đầu lên, khi xác nhận mình không nhìn nhầm thì hai mắt cậu chợt sáng lên.
Có khói, dẫu không biết nguyên nhân gây ra làn khói này là gì nhưng nó có nghĩa là ở đây vẫn còn người khác ngoài cậu đúng không?
Cậu bước lên chỗ cao hơn để nhìn xung quanh, định đến đó xem tình hình, cậu bèn đi về hướng có khói.
Khi Nguyễn Thu vừa mới vòng qua bức tường đá bị mưa thiên thạch đánh sập gần đó, cậu nghe thấy tiếng bước chân yếu ớt.
Cậu theo bản năng dừng lại, thử dò hỏi: “Có ai không?”
Giữa đống hoang tàn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi và hơi thở của cậu thôi.
Nguyễn Thu nghĩ là mình nghe nhầm, đành tiếp tục đi về phía trước nhưng bỗng dưng gặp phải một bóng đen ở góc đổ nát.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, cao lớn, hắn đang chống một tay trên bức tường đá và cũng đang nhìn Nguyễn Thu.
Vạt áo của hắn hình như ướt sũng, trên người không biết bị thương ở chỗ nào mà hai tay nhuốm đầy máu, dòng máu chảy dọc theo bàn tay buông thõng bên hông.
Nhìn thấy cảnh này khiến hô hấp Nguyễn Thu chậm lại, thân thể phản ứng nhanh hơn cả đại não, quay đầu bỏ chạy ngay.
Tuy cậu rất muốn tìm được một ai khác ngoài mình, nhưng sự cảnh giác của cậu vẫn không giảm khi một mình đến nơi xa lạ này.
Vết thương và máu đại diện cho những mối nguy hiểm chưa biết.
Nguyễn Thu mới chạy được vài bước thì nghe thấy tiếng “bịch” trầm vang lên.
Cậu bèn nấp sau một bức tường đá cao hơn, thay vì chạy tiếp thì cậu lặng lẽ nhìn về hướng vừa rồi.
Không có tiếng động gì, cũng không có ai đuổi theo cậu.
Đứng đó chờ một lát, Nguyễn Thu lấy hết can đảm quyết định đến đó xem thử.
Cậu đi từng bước một, chậm rãi thận trọng tới gần, sau đó thấy người đàn ông xa lạ lúc nãy quả thực ngã vào tường đá, sống chết chưa rõ, bốn phía vách tường và mặt đất đều là vết máu.
Té xỉu rồi hả? Hay là…
Trước đây Nguyễn Thu phải nằm viện quanh năm, tuy đã từng thấy một số cảnh máu me nhưng lòng vẫn còn sợ hãi. Có điều đây là người đầu tiên cậu gặp sau ba tháng nay, có lẽ cậu có thể tìm thấy thông tin hữu ích từ hắn.
Nguyễn Thu từ từ đến gần người đàn ông đang nằm trên đất, rồi ngồi xổm xuống nhìn.
Cậu thận trọng vươn tay, muốn thăm dò hơi thở của người đàn ông. Nhưng đầu ngón tay chưa kịp đến gần thì người đàn ông đã đột ngột mở mắt ra, bắt lấy cổ tay của Nguyễn Thu rồi lật người đè cậu lên tường.
Nón của Nguyễn Thu rơi ra, các đường nét trên khuôn mặt cậu lộ ra ngoài ánh sáng, cậu sợ hãi co rúm lại, cúi đầu xuống.
Tình trạng của Tập Uyên thật sự rất tệ, độc tố không chỉ áp chế tinh thần lực của hắn mà còn khiến ý thức của hắn mê man, hơn nữa còn bị thương nặng.
Có điều hôm qua hắn mới dùng thuốc ức chế, sự tỉnh táo của hắn đang trên bờ vực mất kiểm soát, nhưng tạm thời vẫn có thể miễn cưỡng duy trì sự tỉnh táo.
Bàn tay nhuốm máu của hắn siết hai bên hàm của Nguyễn Thu, buộc cậu ngẩng đầu lên.
Thiếu niên trước mặt mặc một bộ đồ dệt cũ kỹ, quần áo không vừa người, ống tay áo dài ra rất nhiều, tuổi chắc tầm khoảng mười bảy mười tám, nước da tái nhợt và thân hình gầy gò. Khuôn mặt đẹp đến thảng thốt.
Con ngươi của Tập Uyên hơi co lại, ánh mắt gần như dán chặt vào khuôn mặt của Nguyễn Thu, hơi thở của hắn trở nên nặng nề hơn bởi vết thương nằm ở bụng.
Giọng hắn khàn khàn mà trầm thấp: “Cậu là ai?”
Hắn không làm thêm gì nữa, nhưng vẫn không buông tay ra.
Khuỷu tay của Nguyễn Thu đập vào tường đá, đau đến suýt nữa thì phát khóc, vành mắt rất nhanh ngập nước, vừa cả kinh vừa hoảng sợ hỏi: “Anh là ai?”
Cậu liều mình giãy giụa, đầu gối không biết chạm vào đâu mà bị ướt một mảng.
Tập Uyên nhíu mày rên lên, đôi tay giam cầm Nguyễn Thu cũng buông ra.
Nguyễn Thu ngay lập tức vùng ra, bỏ chạy không thèm quay đầu.
Cậu chạy thẳng về đến khi nào đến gần cửa sập mới dừng lại, sợ hết hồn nhìn xung quanh.
Lúc này Nguyễn Thu mới nhận ra quần áo của cậu dính rất nhiều máu, kể cả trên mặt cũng có, chỗ đầu gối bị ướt một mảng lớn.
Cậu cẩn thận nhớ lại, lúc đó cậu vô tình đụng phải vết thương của người đàn ông xa lạ ấy.
Nguyễn Thu hít sâu vài hơi, nhìn xung quanh, sau đó mở cửa sập để vào căn phòng đá.
Sau khi Nguyễn Thu rời đi, Tập Uyên không chống đỡ nổi nữa mà ngất xỉu trên mặt đất.
Túi áo hắn giật giật, một hộp máy y tế to bằng lòng bàn tay ngoi đầu ra. Nó nhìn xung quanh, sau đó nhanh chóng kiểm tra thân thể của Tập Uyên, cánh tay máy móc mỏng manh của nó xé lớp áo trên bụng của Tập Uyên để xác nhận vết thương.
Hộp máy móc trông cũ và nhỏ, không đựng được nhiều nhưng bên trong có các đồ dùng y tế cơ bản.
Nó rửa sạch dấu vết do súng ion bắn ra, sau đó dùng kim cùng chỉ khâu lại vết thương, xức một lớp thuốc mỏng, cả quá trình không đến mười phút. Nhưng khi làm xong tất cả, Tập Uyên vẫn còn hôn mê, hộp máy móc đành cất dụng cụ, chui vào trong túi áo ngủ tiếp.
Bên phía căn phòng đá, Nguyễn Thu vừa thay bộ quần áo dính máu, ném vào bể nước để ngâm và rửa sạch vết máu trên đó, rồi lại chợt nhớ đến cái nón rơi ở đâu.
Khuỷu tay bị đập vào tường đau âm ỉ, khi cậu xắn tay áo lên thì trên làn da tái nhợt của cậu có một vết bầm tím. Có điều cậu đã quen rồi, bên ngoài khắp nơi đều là đống đổ nát, đụng phải va chạm đâu đó là khó tránh khỏi, chỉ là do thể chất của cậu quá yếu nên dễ thụ thương.
Nguyễn Thu xắn tay áo xuống rồi xoa nhẹ khuỷu tay.
Hồi nãy hoảng loạn là thế nhưng lúc này cậu lại thấy rối ren.
Đồ ăn của hôm nay vẫn chưa tìm thấy, lẽ ra cậu nên to gan hơn một chút, dù sao cậu cũng đã chết một lần rồi, cũng không có gì đáng sợ, huống chi người ấy còn bị thương.
Vì thế Nguyễn Thu mở cửa sập ra, quay lại lần hai.
Lần này cậu đã chuẩn bị đầy đủ, tìm một hòn đá nhọn để tự vệ, và cố ý đi vòng qua một hướng khác.
Đến khi cậu đi tìm đồ ăn, cậu thấy Tập Uyên vẫn đang bất tỉnh nằm trên đất.
Nguyễn Thu thử tạo ra âm thanh bằng cách đập một hòn đá nhỏ, nhưng người nằm trên đất vẫn không có phản ứng nào.
Cậu đánh liều đến gần nhưng không dám đưa tay ra nữa, chỉ giữ khoảng cách cẩn thận quan sát, thấy lồng ngực phập phồng của Tập Uyên thì không hiểu sao lại thả lỏng một chút, tiện tay nhặt cái nón trên mặt đất lên.
Người này chắc không phải vì bị cậu đụng nên mới té xỉu đó chứ?
Tâm trạng Nguyễn Thu phức tạp, đánh giá tỉ mỉ Tập Uyên.
Người này trông rất đẹp trai, chừng hai mươi lăm đến hai mươi sáu tuổi, quần áo trên người kiểu dáng đơn giản nhưng chất liệu nhìn tốt, khác hẳn với bộ đồ mà Nguyễn Thu đang mặc.
Quanh cổ quấn một miếng băng vải mỏng, có lẽ là do bị thương, trên cổ tay trái hắn đeo một thứ trông như đồng hồ.
Nguyễn Thu đưa tay chọc vào “đồng hồ”, nhưng không có phản ứng gì.
Cậu còn chú ý đến quần áo bị xé rách trên bụng bên trái của Tập Uyên, bên trong mơ hồ có thể thấy được vết thương.
Sợi chỉ mà hộp máy móc dùng để khâu vết thương rất mảnh nên Nguyễn Thu không nhìn ra được, nhưng máu dường như đã ngừng chảy.
Có lẽ người này không bị thương nặng đến vậy, chỉ là do trông hơi đáng sợ tí thôi đúng không?
Nhưng mà… Nguyễn Thu ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt.
Mưa thiên thạch bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện lần nữa, nếu Tập Uyên tiếp tục nằm ở đây thì không có gì để đảm bảo rằng hắn sẽ không bị đè chết, hơn nữa ánh sáng nơi đây rất độc, có thể gây ra các bệnh ngoài da.
Năng lực của cậu có hạn, vật tư nơi đây cũng có hạn, không thể giúp điều trị vết thương. Nhưng trước tình huống như vậy, cậu cũng không làm được chuyện như hoàn toàn khoanh tay đứng nhìn.
Nguyễn Thu đội nón lên, xắn ống tay áo lên một chút, đi đến bên cạnh Tập Uyên rồi dùng hết sức đỡ hắn dậy.
Sức của cậu có hạn, đành phải đứng phía sau kéo cánh tay Tập Uyên từng chút một, nhích đến bức tường đổ nát có mái che gần đó.
Động tác đơn giản này khiến toàn bộ sức lực của Nguyễn Thu đều kiệt quệ, cậu dựa vào đống đổ nát nghỉ ngơi một lúc, chỉnh lại nón rồi rời đi nơi khác tìm đồ ăn.
Vốn dĩ cậu định đi về hướng có khói xem thử, nhưng cảm thấy xa quá, lại phải nhanh đi tìm cái gì ăn nên đành thôi.
Đến khi Nguyễn Thu quay về, Tập Uyên vẫn nằm im lặng dưới đống đổ nát, không có dấu hiệu di chuyển.
Nguyễn Thu nghĩ một hồi, tìm một hòn đá hình cái chén, về căn phòng đá đổ đầy nước vào kèm thêm hai loại trái cây rồi đặt nó cạnh Tập Uyên. Cậu đứng dậy, thầm nghĩ trong lòng rằng chúc anh may mắn. Sau đó Nguyễn Thu về căn phòng đá đóng cửa sập lại.
—
Sáng hôm sau, mưa thiên thạch rơi cả buổi sáng.
Hôm qua Nguyễn Thu tìm được khá nhiều trái cây nên vẫn có thể kéo dài đến ngày mai hẵn đi ra ngoài.
Cậu nằm trằn trọc trên giường, nghĩ đến Tập Uyên mới gặp hôm qua.
Hôm nay cậu bình tĩnh hơn ngày hôm qua rất nhiều, cũng tưởng tượng ra rất nhiều tình huống, lo lắng nhỡ Tập Uyên là người xấu, lại lo lắng nhỡ hắn không phải là người xấu nhưng lại sắp chết đến nơi.
Cuối cùng Nguyễn Thu ngồi dậy mặc áo khoác, nghe tiếng mưa thiên thạch bên ngoài dần dần lắng xuống bèn mở cửa sập đi ra ngoài.
Cậu vẫn mang đá để tự vệ rồi đến nơi ngày hôm qua.
Dưới đống đổ nát chẳng có gì ngoài một vài vết máu đã khô từ lâu, cái chén đá vốn chứa đầy nước đã trống trơn, trái cây cũng không còn.
Ủa? Ơ kìa.
Nguyễn Thu nhìn xung quanh, muốn tìm tung tích của Tập Uyên.
Cùng lúc đó, phía sau chợt vang lên tiếng bước chân, Nguyễn Thu quay đầu lại, đúng là người đàn ông xa lạ ngày hôm qua.
Quần áo dính đầy máu của hắn đã khô, vết máu trên người rõ ràng đã được rửa sạch, vẻ mặt trầm mặc lãnh đạm, nếu không phải trên quần áo có chút lấm tấm bụi bặm thì cậu thậm chí không nhìn ra được hắn đã bị thương.
Nguyễn Thu phản ứng cực nhanh, vội vàng lui về phía sau bức tường đá bên cạnh, chỉ lộ ra một nửa thân thể, vẻ mặt cảnh giác.
Tập Uyên đứng ở đó đánh giá Nguyễn Thu.
Nguyễn Thu vẫn còn đội một chiếc nón vành rộng tự làm, che gần hết khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, trên gò má có vài sợi tóc bạc.
Tất cả sự đề phòng của cậu đều thể hiện hết lên trên mặt, như một con thú non đang sợ hãi nhưng lại không kìm được sự tò mò.
Tập Uyên không nói lời nào, Nguyễn Thu nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của hắn, siết chặt hòn đá dùng để phòng thân trong tay.
Trực giác mách bảo cậu rằng đối phương hình như không có ác ý gì, nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến cậu vô cớ cảm thấy hoảng loạn và căng thẳng.
Người đó không sợ vết thương bị phơi ra ánh sáng, cứ như vậy phơi mình dưới ánh sáng.
Một lát sau, Nguyễn Thu chần chừ thử chào hỏi bên kia, nhỏ giọng hỏi: “… Chào anh?”